Kim Ngọc Lương Duyên

Chương 2: Thất hoàng tử

Trước Sau

break

Thế nhưng, với cái kiểu úp úp mở mở đánh đố của Quận vương phi, nàng căn bản không có cách nào đoán ra được kẻ xui xẻo sắp bị đưa vào tròng là ai, và kẻ thực sự đứng sau giật dây là người nào. Thêm vào đó, cho dù nàng có biết rõ mọi chuyện đi chăng nữa, thì việc nàng phải ra mặt ngăn cản thế nào, can thiệp đến mức độ ra sao, hay có nên xé toạc lớp ngụy trang để phơi bày cuộc chiến đảng phái ra ngoài sáng hay không... tất cả đều cần phải được cân nhắc và tính toán vô cùng cẩn trọng.

Quận vương phi đã ngầm báo tin cho nàng, vậy thì chắc hẳn Quận vương ở tiền viện cũng đã tìm cách đánh tiếng với Diệp Thị Ngọc rồi. Nếu như Diệp Thị Ngọc đã ra tay ngăn chặn, mà nàng cũng xen vào, lỡ như kế hoạch của hai phu thê vô tình xung đột với nhau thì biết làm sao?

Thấy Triệu Khinh cứ liên tục lảng sang chuyện khác, mãi chẳng chịu đưa ra một lời hứa hẹn chắc chắn nào, trong lòng Quận vương phi bắt đầu nóng như lửa đốt.

Thất hoàng tử vì muốn lôi kéo vị Dương Các lão vừa mới nhậm chức, nên đã đánh chủ ý lên cô cháu gái đích tôn của ông ta. Đã vậy, hắn ta còn ngang nhiên mượn yến tiệc của nhà bà ấy để giăng bẫy.

Phủ Quận vương bọn họ một mặt không muốn đắc tội với Thất hoàng tử, mặt khác lại càng không dám đắc tội với Dương Các lão. Bọn họ chỉ hận không thể biến thành những kẻ vô hình chốn Thượng Kinh này. Vốn dĩ, bọn họ mang trong mình huyết mạch hoàng gia, chỉ cần không nhúng tay vào cuộc chiến tranh đoạt hoàng quyền thì kiểu gì cũng có thể giữ được một đời bình an. Hơn nữa, Quận vương cũng đã nắm chắc một điều: phe phái của Thái tử tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn Dương Các lão và Thất hoàng tử kết thành thông gia.

Ngặt nỗi, công phu đánh thái cực của Triệu Khinh lại quá đỗi thâm hậu, cứ trơn tuột như lươn. Nàng mở miệng nói mười câu thì hết năm câu là lời sáo rỗng khách khí, năm câu còn lại thì toàn là hỏi ngược lại người ta.

Đúng lúc này, một tỳ nữ cúi đầu ghé sát tai Quận vương phi thì thầm vài câu, báo rằng đã đến giờ khai tiệc. Quận vương phi đành nuốt ngược sự nôn nóng bực dọc vào trong, đứng dậy ra ngoài để chủ trì đại cục.

Đợi người đi khuất, Triệu Khinh lập tức thu lại nụ cười trên môi. Nàng khẽ nghiêng đầu, hạ giọng dặn dò Mạch Nhiên: "Ngươi mau đi tìm gã sai vặt của Thế tử, nhắn chàng tiết lộ cho ta chút ngọn ngành đi."

Mạch Nhiên gật đầu nhận lệnh, rồi lặng lẽ không một tiếng động lùi khỏi lương đình.

Bởi vì Diệp Thị Ngọc thường xuyên vắng nhà, nên Triệu Khinh rất hiếm khi có cảm giác mình đã là gái có chồng. Thế nhưng, lý trí vẫn luôn nhắc nhở nàng rằng bản thân đang mang thân phận Thiếu phu nhân của Hầu phủ, vinh nhục đều gắn liền với gia tộc. Những chuyện nằm trong khả năng của mình, nàng chắc chắn sẽ dốc sức làm.

Lúc này, Lan San mới cúi đầu, nhỏ giọng hỏi Triệu Khinh: "Thưa cô nương, liệu Mạch Nhiên có biết gã sai vặt của cô gia trông như thế nào không ạ?"

"..." Bản thân Triệu Khinh cũng sững người, bởi chính nàng cũng chẳng nhớ nổi.

Suy bụng ta ra bụng người, Mạc Nhiên cũng chỉ mới gặp gã sai vặt của Thế tử đúng một lần vào đêm tân hôn mà thôi.

Triệu Khinh quay sang hỏi: "Vậy ngươi có nhớ không?"

Lan San thành thật lắc đầu.

"Bỏ đi, ít ra thì con bé cũng phải nhớ mặt mũi cô gia nhà mình trông như thế nào chứ nhỉ?"

...Chắc là vậy đi.

Yến tiệc hoa cúc thuận lợi khai tiệc. Triệu Khinh được xếp ngồi ở vị trí đầu tiên. Với tước vị Nhất phẩm Quận chúa do đích thân Hoàng đế sắc phong, ở bất kỳ buổi yến tiệc nào không thuộc hoàng gia, nàng nghiễm nhiên luôn là vị khách quý có thân phận tôn kính nhất.

Từng hàng tỳ nữ với dáng điệu uyển chuyển lần lượt dâng lên những món ăn được chế biến vô cùng tinh xảo. Triệu Khinh cẩn thận quan sát những món ăn mới lạ này. Khoan bàn đến hương vị ra sao, chỉ xét riêng về cách trình bày đã thấy không hề tầm thường. Ngay cả những loại rau củ dùng để trang trí cũng được tỉ mỉ điêu khắc thành hình hoa cúc. Dụng tâm đến nhường này, thảo nào Quận vương phi lại sốt sắng muốn ngăn cản Thất hoàng tử phá hỏng buổi thịnh yến.

Triệu Khinh gắp thử vài món để nếm. Nhưng qua đi sự tò mò mới mẻ ban đầu, nàng lại nhịn không được mà bắt đầu soi mói kén chọn. Việc dùng hoa cỏ để chế biến món ăn luôn mang lại một mùi vị ngai ngái kỳ lạ. Cảm thấy không hợp khẩu vị, nàng bèn đặt đũa xuống.

Ánh mắt lơ đãng quét một vòng quanh yến tiệc. Triệu Khinh vốn lớn lên trong tầng lớp quyền quý bậc nhất ở Thượng Kinh, người đến kẻ đi tấp nập, những mối quan hệ họ hàng dây mơ rễ má chằng chịt của đám người này nàng đều nắm rõ như lòng bàn tay. Kẻ có thể lọt vào mắt xanh của Thất hoàng tử, nếu không phải là dòng dõi quyền quý như phủ Tuyên Bình Hầu, thì ắt phải là những người nắm giữ thực quyền như Các lão hay võ tướng.

Các ŧıểυ thư đã đến tuổi cập kê mà vẫn chưa xuất giá ở đây quả thực không ít. Thế nhưng, để gia thế và thân phận đủ sức lọt vào mắt Thất hoàng tử, thì khắp đất Thượng Kinh này đếm đi đếm lại cũng chỉ có vỏn vẹn vài nhà.

Triệu Khinh âm thầm quan sát từng nhà một, cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở vị trí cách nàng hai bàn về phía chếch đằng sau.

Dương Tư Niên đang ngồi cạnh mẫu thân ung dung húp canh. Thiếu nữ chừng mười lăm, mười sáu tuổi này tuy không thể coi là đại mỹ nhân, cùng lắm chỉ được đánh giá là thanh tú, nhưng khí chất lại vô cùng xuất chúng. Nếu không phải là người bụng đầy thi thư, thì tuyệt đối không thể toát ra được vẻ thanh tao, nho nhã và quý phái đến nhường ấy.

Triệu Khinh vốn rất có thiện cảm với những ŧıểυ thư xuất thân từ dòng dõi thư hương. Nàng thầm nghĩ, e rằng bậc cửa nhà Dương Các lão đã sớm bị người ta đạp bằng rồi cũng nên, một cô nương tốt thế này, kẻ muốn đến cầu thân chắc chắn nhiều vô kể.

Thấy Mạch Nhiên vẫn chưa quay lại, Triệu Khinh bèn đưa mắt ra hiệu cho Lan San. Đầu ngón tay nàng kín đáo chỉ về phía Gia Hòa Quận chúa đang ngồi cách mình hai vị trí.

Gia Hòa Quận chúa vốn là đích nữ của Khang Vương. Mà sinh mẫu của Thất hoàng tử năm xưa lại từng là một vũ nữ xuất thân từ phủ Khang Vương.

Đúng lúc này, khóe mắt Triệu Khinh chợt liếc thấy một tỳ nữ "vô ý" làm đổ bát canh ngay cạnh tay Dương Tư Niên. Chút nước canh nóng hổi còn sót lại bên trong cứ thế hắt thẳng lên vạt áo màu hồng đào của nàng ấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương