Lái Cơ Giáp Rách Giao Cơm Khắp Tinh Tế

Chương 14: Chưa từ bỏ ý định

Trước Sau

break

Nhân viên trạm năng lượng: "Có, có, có, chỗ chúng tôi cái gì cũng có."

"Đừng nói 257, 256 dùng cũng có, toàn tinh tế đầy đủ nhất."

La Tái: "…"

256 hóa thạch cũng không bằng cái miệng lợi hại của nhân viên ở đây.

La Tái chưa từ bỏ ý định, nếu nơi này là trạm năng lượng lớn nhất của Á Tư Tinh, vậy chiếc 257 kia khẳng định đã từng đến đây nạp năng lượng.

Chỉ là có gây được sự chú ý cho người ở đây hay không thôi.

La Tái thay đổi cách hỏi: "Có ai từng thấy một chiếc 257 nào mà còn nhanh hơn cả 259 không, chắc là không thể nào đúng không? Trừ phi loại năng lượng được nạp là siêu năng lượng?"

Nhân viên công tác: "Siêu năng lượng cũng không được, mấy loại đồ cổ như 257 mà dùng siêu năng lượng chẳng khác nào tự sát. Trừ phi......"

La Tái lại một lần nữa bùng lên hy vọng: "Trừ phi cái gì?"

Nhân viên công tác: "Trừ phi chiếc 257 kia bản thân nó đã là quái vật tinh tế rồi. Có một số việc, chính là như vậy không thể giải thích được, đúng vậy."

La Tái: "......"

Anh chỉ muốn hỏi thăm về 257, chứ không phải muốn nghe chuyện lạ.

Bây giờ nhân viên trạm năng lượng phục vụ tốt như vậy sao, nạp năng lượng còn tiện thể kể chuyện xưa giúp khách hàng thư giãn.

Nhân viên công tác một lần nữa nạp năng lượng bình thường cho chiếc 259 của La Tái, khi nạp được một nửa thì có việc khẩn cấp, hắn chỉ cái cậu học trò tiếp tục nạp nửa năng lượng còn lại cho chiếc 259 này.

Lúc này bên ngoài trạm năng lượng, từ xa xa lóe lên một vòng ánh sáng tím xanh.

Khác với chiếc cơ giáp màu tím "quê mùa" của La Tái, đó là một loại ánh sáng nằm giữa kín đáo và phô trương, sắc điệu mê người.

La Tái nhẹ nhàng cau mày, gần như có thể nghe thấy "chậc" một tiếng.

Vòng ánh sáng tím xanh kia càng ngày càng gần, cho đến khi gần như dựa sát vào cơ giáp của La Tái thì dừng lại.

Chiếc cơ giáp màu vàng kim cực kỳ bắt mắt, giống như chủ nhân của nó.

Một người đàn ông cao lớn từ cơ giáp bước xuống, một thân trang phục màu xanh sẫm, bộ đồ phi hành phác họa dáng người cao ngất của hắn, phía dưới cặp kính bảo vệ mắt màu nâu chuyên dụng, là một đôi mắt đào hoa rạng rỡ.

Chỉ riêng cái tướng mạo này mà nói, không thể chê vào đâu được.

Bất kể là người hay là cơ giáp.

Cậu học trò vừa khâm phục vừa kính ngưỡng, ông chủ thật sự là người đẹp trai nhất toàn tinh tế.

Nhưng La Tái một bên lại chẳng chút cảm xúc.

Không gì khác, người này anh đã quá quen thuộc rồi, quen đến mức không thể quen hơn, gặp mặt cũng đã gần 26 năm.

Từ khi vừa mở mắt ra là đã thấy.

Người đàn ông tháo kính bảo vệ mắt xuống, nhìn người oan gia trước mắt đã lâu không gặp, hài hước nói: "Anh còn cần nạp năng lượng sao? Là đột nhiên nhớ ra anh còn có một người em trai mới đến à?"

La Tái hết sức cạn lời: "Tôi cho rằng cậu cũng giống như tôi, nhưng sao đầu óc chỉ như trẻ con ba tuổi vậy?"

Người đàn ông cao lớn: "Con mẹ nó anh mới ba tuổi!"

La Tái: "Ồ, Có ai lại tự mắng chính mình như vậy không?"

Người đàn ông cao lớn huých vai La Tái một cái.

Bọn họ đã là một thể, lại không phải một thể.

Một cặp song sinh dị trứng.

Đều cao lớn như nhau, nhưng tướng mạo bất đồng, tính cách cũng bất đồng.

Năm La Tái trở thành quân trưởng, đồng thời La Trụ cũng làm chủ toàn bộ trạm năng lượng không gian vũ trụ.

Nếu không phải cơ giáp quân dụng của La Tái không cần lo lắng về vấn đề năng lượng, e rằng cũng phải cầu La Trụ xin năng lượng.

Bất quá La Trụ tự cho rằng, hắn lợi hại hơn La Tái một chút xíu.

La Trụ liếc mắt nhìn chiếc cơ giáp màu tím "quê mùa" của La Tái.

Chỉ sợ tên này là đang âm thầm chấp hành nhiệm vụ, bằng không sao lại điều khiển loại cơ giáp "quê mùa" này.

Nếu không phải hắn đến Á Tư Tinh "tuần tra cửa hàng", cũng không thể nhìn thấy La Tái.

Là anh em, có thể giúp đỡ tự nhiên phải giúp.

La Tái nhạy bén mà quan sát ánh mắt của cậu học trò đang nạp năng lượng.

La Trụ không để bụng: "Thuộc hạ của tôi, không ai dám làm kẻ phản bội."

La Tái đặc biệt phiền cái kiểu ngữ khí này của em trai mình.

Rõ ràng là làm chính sự, vì cái gì cứ phải làm đến giống như là đang làm chuyện tà môn ngoại đạo.

Nghe mấy lời này, không biết còn tưởng hắn là đại ca xã hội đen nào đó.

La Trụ biết tính tình của anh trai, nhưng hắn chính là như vậy, không đổi được.

"Anh không nói tôi đi rồi, đừng có tìm tôi nhé!"

La Tái đá hắn một cước, đương nhiên là có chừng mực.

La Trụ khoa trương mà nhếch miệng: "Đi đây!"

La Tái lúc này mới nói: "Xem xem có chiếc 257 nào tới nạp năng lượng không."

La Trụ ngẩn ra: "Cái gì?"

"257? Đó không phải là cơ giáp tư nhân sao? Anh tìm nó làm gì?"

Đầu óc La Trụ cũng thông minh như La Tái, hơn nữa còn có tâm linh cảm ứng.

Hắn có thể cảm nhận được La Tái tìm 257 rất gấp gáp.

La Tái nhàn nhạt đáp lại: "Bởi vì nó nhanh."

Đôi mắt anh thoáng qua một tia cảm xúc không bình thường.

La Trụ nhanh chóng bắt được.

Có thể khiến anh trai hắn đích thân đến Á Tư Tinh tìm, hơn nữa chỉ là một chiếc 257, vậy thì nó phải nhanh đến mức nào?

Không hề khoa trương mà nói, thứ đồ kia không phải là nên báo hỏng rồi sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương