Cô đặt mạnh chiếc bát xuống chậu nước. Chậu rửa vẫn còn đầy nước bẩn chưa kịp đổ, cú đặt mạnh khiến nước bẩn bắn tung tóe ra xung quanh.
Ngu Tiểu Thu giật nảy mình, vội vàng ngồi bật dậy.
"Mày... mày làm cái trò gì thế hả?!"
Ngu Nhân nở một nụ cười giả tạo: "Tôi làm gì đâu chứ? Chẳng phải vì chị họ không muốn đổi hôn sự nữa nên tôi mới chuẩn bị vào bếp nấu cơm sao?"
"À đúng rồi, lát nữa cả nhà ăn cơm cứ ăn trước đi, không cần đợi tôi đâu. Tôi có chút việc phải ra ngoài một chuyến."
"Mày định đi đâu?" Trong lòng Ngu Tiểu Thu bỗng dâng lên một dự cảm bất an: "Chẳng lẽ mày muốn đi mách lẻo với trưởng thôn?"
Ngu Nhân thản nhiên đáp: "Tất nhiên là không rồi, tôi đâu phải đứa trẻ con lên ba mà hở chút là đi mách lẻo. Tôi là đi tìm bí thư cơ, tôi muốn hỏi xem bên nhà họ có thể đẩy lịch dạm ngõ và cưới hỏi lên sớm chút không. Dù sao thì cơ thể tôi vẫn còn yếu lắm, vết thương khắp người vẫn chưa lành hẳn. Nếu cứ ở lại đây để bị các người sai bảo như người ở thế này, chắc sớm muộn gì tôi cũng mất mạng thật mất thôi."
Nghe đến vế đầu, Ngu Tiểu Thu vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì đến vế sau, khi nghe Ngu Nhân đòi đẩy nhanh hôn sự, ả suýt chút nữa thì tức đến ngất xỉu.
Sao con khốn này lại dám cơ chứ!
Nếu không phải vì kiếp này ả trọng sinh hơi muộn, để Ngu Nhân nhanh chân cứu được con trai của Trần Mậu Tài trước, lọt vào mắt xanh của anh ta, thì một đứa con gái rách nát như cô ta làm sao có cửa gả cho người đã qua một đời vợ như Trần Mậu Tài!
Càng không có cơ hội trở thành phu nhân của ông trùm giàu nhất tỉnh sau này!
Ngu Tiểu Thu tức đến mức đau cả bụng. Ả vừa cố kiềm chế cơn thịnh nộ đang chực trào, vừa nghiến răng kèn kẹt, gương mặt vặn vẹo đầy dữ tợn: "Cơm nước không cần mày phải lo nữa. Mày... đi... nghỉ... ngơi... ngay... cho... tao!"
"Ý của chị họ là..." Nụ cười trên môi Ngu Nhân lại càng sâu thêm: "Vẫn muốn đổi hôn ước đúng không?"
Ngu Tiểu Thu gào lên: "Tao làm thế là vì muốn tốt cho mày thôi, sợ mày lăn ra chết ở cái nhà này thì mệt chuyện!"
"Ồ, nếu đã như vậy thì tôi muốn dọn về phòng cũ ở. Bây giờ đang là đầu xuân, thời tiết vẫn còn lạnh lắm, cứ bắt tôi ngủ ở cái nhà củi rách nát kia thì có khi tôi chưa kịp gả đi đã đông cứng thành đá rồi." Ngu Nhân mượn lời của ả để mỉa mai ngược lại.
Ngu Tiểu Thu: "..."
Ả tức đến mức nghẹn họng, không thốt nên lời.
Không được, ả nhất định phải cho con khốn này một bài học nhớ đời. Ả phải khiến cho cô ta, dù có được gả lên thành phố đi chăng nữa, cũng đừng hòng có lấy một ngày bình yên!
Đến bữa tối, Ngu Tiểu Thu viện cớ muốn để Ngu Nhân nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nên không cho cô ra ngoài ăn chung, thậm chí còn tự tay bưng cơm nước vào tận phòng cho cô.
Dáng vẻ ân cần đột xuất ấy chẳng khác nào con cáo đi chúc Tết gà nhà lành, giả tạo đến nực cười.
Ngu Nhân ngoài mặt giả vờ ngốc nghếch, coi như không nhìn ra mưu đồ của ả. Cô chẳng sợ Ngu Tiểu Thu bày mưu tính kế, chỉ sợ ả chịu ngồi yên một chỗ mà thôi.
Chỉ cần Ngu Tiểu Thu dám hành động, dám vụng trộm qua lại với gã tra nam Trần Mậu Tài kia giống như trong nguyên tác, cô nhất định sẽ khiến cho đôi cẩu nam nữ đó phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng và đau đớn tột cùng khi "tình ngay lý gian" giống như những gì nguyên chủ đã phải chịu đựng.
Cứ như thế, mười ngày êm đềm nhanh chóng trôi qua.
Trong mười ngày này, Ngu Nhân được tận hưởng một cuộc sống vô cùng an nhàn và thư thái.
Chẳng biết Ngu Tiểu Thu đã rót mật vào tai bố mẹ ả thế nào mà cả hai vợ chồng bác cả đều gật đầu đồng ý chuyện tráo đổi hôn ước. Thậm chí, để đảm bảo cô có đủ mạng sống gả lên thành phố chịu khổ thay cho con gái họ, cả nhà họ không những không bắt cô làm bất cứ việc nặng nhọc nào, mà ngày nào cũng đổi món, dâng đủ thứ đồ ngon để bồi bổ cho cô.
Bên cạnh nước đường đỏ và sữa bột mạch nha hằng ngày, bữa cơm của cô còn có thêm cá tươi và cả thịt lợn gác bếp vốn được cất kỹ từ dịp Tết.
Nếu không phải trong đầu vẫn còn lưu giữ ký ức của nguyên chủ, Ngu Nhân suýt chút nữa đã tưởng mình xuyên nhầm vào một cuốn truyện cổ tích ngọt ngào nào đó rồi.
Sức khỏe của cô tiến triển tốt lên trông thấy qua từng ngày.
Những vết thương chằng chịt trên chân tay, bắp vai nay đã lành lặn, ngay cả vết rách sâu nhất trên trán cũng đã đóng vảy cứng.
Cơ thể khỏe khoắn, lại được người ta cung phụng như bà hoàng, cuộc sống dễ chịu này khiến Ngu Nhân có chút đắm chìm và hưởng thụ.
Thế nhưng, những ngày tháng yên ả thong dong ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Một buổi chiều, khi cô đang ngồi sưởi nắng cạnh bậu cửa sổ hướng ra khoảng đất hoang dưới chân núi, một tiếng "bộp" khẽ vang lên. Một viên đá nhỏ từ bên ngoài bay qua khe cửa, rơi chuẩn xác xuống ngay bên cạnh cô…