Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 22 : DÌM LỒNG HEO?

Trước Sau

break

"Thật chẳng ai ngờ nổi, một đứa con gái nhà lành chưa chồng chưa con mà lại đi làm cái trò mèo mả gà đồng trơ trẽn ấy."

"Nhục nhã ê chề chưa kìa!"

Vương Chiêu Nam vừa hoàn thành buổi lao động dưới đê sông trở về đầu thôn thì những lời bàn tán xôn xao ấy đã dội thẳng vào tai.

Hôm nay bà mệt rã rời cả người. Chẳng biết vì cớ gì mà trưởng thôn lại đột ngột điều bà đi đắp đê sông, đến khi tan ca về tới cổng thôn là bà chỉ muốn rụng rời tại chỗ, chẳng còn thiết tha nhấc chân đi tiếp nữa.

Bà đang thầm tính toán lát nữa về nhà sẽ bảo con gái út sang nhà đồng chí bí thư nói khéo một tiếng, bảo họ ngày mai đừng sắp xếp cho bà những công việc lao lực, nặng nhọc như thế này nữa.

Dù sao bà cũng là mẹ vợ tương lai của cậu quý tử nhà bí thư cơ mà, làm sao có thể không có chút đặc quyền ưu ái nào cho được?

Bà còn đang mải mê mơ mộng hão huyền thì bỗng nhiên nghe thấy ba chữ "mèo mả gà đồng" vang lên từ đám đông.

Vương Chiêu Nam đột ngột khựng lại, vội vàng chen chân bước về phía đám đông đang tụ tập.

Lúc này, trước cửa văn phòng cán bộ thôn đã chật kín người xem náo nhiệt. Dân làng vây quanh thành từng tầng từng lớp khiến Vương Chiêu Nam loay hoay mãi mà chẳng thể nào chen nổi vào trong.

Bà tiện tay túm lấy một người bên cạnh, vội vàng gặng hỏi: "Ai ăn nằm vụng trộm đấy?"

Người bị bà túm vai cũng là kẻ vừa mới lật đật chạy tới hóng chuyện giống bà: "Chẳng biết là đứa con gái mất nết nhà ai nữa. Nghe đâu lén lút ngủ nghê với gã đàn ông đã có gia đình, giờ còn mang bầu vượt mặt ra rồi kia kìa."

Gã đàn ông đã kết hôn ư?

Thế thì chẳng liên quan gì đến nhà mình rồi.

Vương Chiêu Nam thở phào nhẹ nhõm một hơi mà chính bản thân bà cũng không hề hay biết. Đến khi mở miệng nói chuyện, giọng điệu của bà lại càng tỏ rõ vẻ khinh bỉ và ghê tởm hơn cả người đối diện:

"Đã đi lăng loàn vụng trộm với đàn ông có vợ lại còn vác cái bụng bầu ra nữa à?"

"Con khốn trơ trẽn nhà ai mà to gan thế không biết, bộ nó không sợ bị dìm lồng heo thả trôi sông hay sao?!"

"Bác nói phải đấy, cái loại lẳng lơ này thì cứ phải lôi ra đại hội đấu tố cho bàn dân thiên hạ chửi rủa, rồi ném thẳng xuống sông Tây Giang cho chết chìm đi là vừa."

Vương Chiêu Nam gật đầu lia lịa hưởng ứng: "Cái hạng đàn bà hư hỏng làm bại hoại gia phong xóm làng ấy, dìm chết trôi sông xem ra vẫn còn là nhẹ chán! Cứ phải—!"

"Mẹ ơi, mẹ đang nói nhảm cái gì thế hả, người ở bên trong là em gái út đấy!"

Chu Lan khó khăn lắm mới che mặt lủi được từ trong đám đông ra ngoài, vừa mới ló mặt ra đã nghe thấy bà mẹ chồng Vương Chiêu Nam đang hăng hái đòi dìm chết Ngu Tiểu Thu.

Mặc dù trong lòng cô ta cũng thầm rủa sả, mong cho con ranh trơ trẽn kia bị dìm chết quách đi cho rảnh nợ, thế nhưng nếu bây giờ Ngu Tiểu Thu mà chết thật, nhà họ Ngu bọn họ sẽ vĩnh viễn mang danh có con gái lăng loàn, làm trò đồi bại.

Bản thân cô ta gả vào nhà họ Ngu, hai đứa con thơ mới lên hai tuổi, khó khăn lắm gia đình mới được ra ở riêng, còn chưa kịp hưởng lấy một ngày sung sướng ấm êm thì cô ta tuyệt đối không muốn phải chịu cảnh bị cả thôn khinh bỉ, cô lập và xua đuổi đâu.

"Con nói cái gì cơ?!"

"Người ở bên trong làm sao có thể là—"

Mấy bà cô vừa đứng hùa theo bà chửi bới lúc nãy lập tức ném về phía Vương Chiêu Nam những ánh mắt đầy khinh bỉ và mỉa mai. Vương Chiêu Nam nghẹn họng vì chấn động, không dám nói tiếp nửa lời, vội vã lôi tuột Chu Lan vào một góc khuất kín đáo.

Bà cuống cuồng hỏi dồn dập: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế hả? Đứa ở bên trong sao lại có thể là em gái út của con được?"

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương