Vừa nghe thấy người nhà họ Ngu đang ở ngay trên huyện, đỡ cho mình phải còng lưng đạp xe một chuyến xuống tận vùng nông thôn hẻo lánh, tâm trạng anh ta lập tức chuyển biến tốt hẳn lên.
"Hóa ra cô lên huyện rồi à, thế thì may quá! Phía thành phố vừa rồi có gọi điện về bảo chú rể đột ngột nhận được thông báo khẩn của đơn vị, phải lập tức lên đường trở về quân đội nên không thể đích thân tới đây đón cô được. Anh ấy nhắn cô cứ ở lại trên huyện chờ, lát nữa sẽ có chiến hữu của anh ấy đánh xe qua đón cô lên thành phố."
"Cơ mà cô đã lên đây rồi thì tôi cũng đỡ phải chạy một chuyến xuống thôn nữa. Đúng rồi, cô có muốn gọi một cuộc điện thoại cho chú rể không? Giờ này chắc anh ấy vẫn chưa đi xa đâu. Hai người vừa mới cưới xong đã phải xa nhau, nghĩ cũng tội nghiệp."
Anh chàng này vốn là nhận tiền của người ta thì phải có trách nhiệm chạy việc, nhưng người còn chưa ra khỏi huyện đã chạm mặt ngay chính chủ, rốt cuộc trong lòng cũng thấy hơi áy náy.
Dù sao thì bên đàng trai người ta cũng chi tiền vô cùng hậu hĩnh.
"Gọi điện thoại ạ?" Quả thực Ngu Nhân không ngờ chuyện lại chuyển biến theo hướng này.
"Không gọi gì hết!" Ngu Nhân còn chưa kịp đưa ra câu trả lời thì Triệu Bình An từ phía sau đuổi tới đã kịp nghe thấy hết đầu đuôi. Ngay cả ngày cưới mà chú rể còn không thèm thò mặt đến đón dâu thì đủ hiểu bên kia coi thường cô đến mức nào rồi, cuộc hôn nhân đổi chác này xem ra mười phần thì có đến chín phần là có vấn đề.
Cái lũ nhà họ Ngu đúng là lòng lang dạ thú, chẳng đem lại chút tốt đẹp gì cho cô cả.
Triệu Bình An trừng mắt nhìn anh chàng đưa tin bằng ánh mắt hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, đồng thời đưa tay kéo giật Ngu Nhân ra sau lưng mình để che chở.
Anh chàng kia giật bắn mình, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một đứa nhóc có ánh mắt tàn nhẫn, hung hãn như con sói hoang thế này, trong lòng không khỏi dấy lên một hồi sợ hãi.
"Bình An." Ngu Nhân khẽ vỗ vỗ lên vai Triệu Bình An để xoa dịu cậu, rồi quay sang nói với người đưa tin: "Ngại quá anh nhé, em trai tôi có chút hiểu lầm thôi ạ."
Anh chàng kia gượng cười hai tiếng: "Hiểu mà, hiểu mà."
Nói thì nói thế, nhưng chân anh ta lại rất thức thời mà vội vàng bước lùi lại phía sau hai bước để giữ khoảng cách an toàn.
Ngu Nhân đặt hai tay lên bả vai Triệu Bình An, ép cậu phải xoay người nhìn thẳng vào mắt mình: "Bình An nghe chị nói này, đối phương là quân nhân, việc đột xuất nhận được nhiệm vụ phải đi ngay là chuyện vô cùng bình thường mà em."
Gương mặt Triệu Bình An vẫn lạnh tanh như tiền.
Một mặt, trong lòng cậu cũng phần nào muốn thấu hiểu, dẫu sao người ta cũng là quân nhân, mà cậu thì từ nhỏ đến lớn vốn dĩ sùng bái hình ảnh chú bộ đội nhất.
Nhưng mặt khác, cái kẻ kia lại đang tỏ ra không tôn trọng chị gái của cậu. Mặc dù cái miệng bướng bỉnh của cậu từ trước đến nay chưa một lần chịu mở ra gọi một tiếng "chị Nhân", nhưng từ sâu trong thâm tâm, suốt thời gian qua cậu đã sớm coi cô như chị gái ruột thịt của mình, là người thân duy nhất còn sót lại trên cõi đời này.
Triệu Bình An hừ lạnh một tiếng đầy hậm hực, ngoảnh mặt sang một bên không thèm nhìn cô nữa.
Ngu Nhân cảm nhận được thái độ của cậu nhóc đã bắt đầu mềm mỏng hơn, cô liền dịu dàng đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc đầu đinh của cậu, rồi quay sang hỏi anh chàng đưa tin: "Anh ơi, ngại quá, không biết anh có số điện thoại của anh ấy ở đó không, có thể cho em xin được không ạ?"
Ấn tượng của Ngu Nhân về gã nam phụ pháo hôi kia hoàn toàn chỉ gói gọn qua những dòng miêu tả trong cuốn tiểu thuyết. Hiện tại cô đã mang danh phận gả vào nhà người ta, bất kể tương lai sau này có ra sao đi chăng nữa, nếu có cơ hội thì cô vẫn muốn chủ động tìm hiểu đối phương một chút.
"... Đư... Được chứ, được chứ." Nói rồi, anh chàng vội vàng móc trong túi áo ra mảnh giấy có ghi số điện thoại đưa tận tay cho Ngu Nhân.
Ngu Nhân đón lấy mảnh giấy, không quên lịch sự nói một tiếng cảm ơn.
---