Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 60 : RỜI ĐI, CÁI KẺ CHẲNG ĐÁNG YÊU KIA

Trước Sau

break

Đinh Mông là một gã to con cao hơn mét tám, cơ bắp cuồn cuộn, dù đang khoác trên mình bộ cảnh phục vẫn có thể nhìn rõ những múi cơ săn chắc ẩn hiện sau lớp áo.

Thấy Ngu Nhân cuống cuồng xin lỗi mình, anh ấy vội né sang một bên, còn ngượng ngùng gãi đầu gãi tai hơn cả cô: “Chị dâu, em tên là Đinh Mông, chị đừng khách sáo thế. Là do trước khi đi em không hỏi rõ đại ca, lỗi tại em cả.” Nói rồi, anh ấy còn nghiêm chỉnh cúi người chào cô một cái.

Ngu Nhân: “......”

Triệu Bình An và Diệp Đống đứng xem trò vui bên cạnh: “......”

Khung cảnh này quả thực có phần kỳ quặc. Thêm vào đó, huyện Ninh An vốn hiếm khi có xe jeep xuất hiện, Đinh Mông lại mặc cảnh phục chỉnh tề, lái chiếc xe jeep hiên ngang đỗ ngay cổng huyện, nghiễm nhiên biến thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người. Lúc này, người dân xung quanh bắt đầu túm năm tụm ba vây quanh ngày một đông.

Ngu Nhân cảm thấy không tự nhiên, lại sợ gây ra những lời bàn tán không đáng có, liền đề nghị qua chào tạm biệt trưởng thôn rồi lên đường ngay. Đinh Mông dĩ nhiên tán thành, bởi vì từ huyện Ninh An đi sang thành phố Quảng, rồi mới về đến quận Ly Hà phải mất tầm bốn tiếng đồng hồ. Đó là trong điều kiện suôn sẻ, chứ nếu dọc đường xảy ra sự cố gì thì thời gian còn kéo dài hơn nữa.

Tất nhiên, Đinh Mông vẫn dành đủ thời gian cho Ngu Nhân nói lời tạm biệt. Anh ấy cứ ngỡ ngoài việc chào trưởng thôn, Ngu Nhân còn phải từ biệt người thân trong nhà nên đã chủ động chừa ra một khoảng thời gian khá rộng rãi. Nào ngờ Ngu Nhân nói đi chào trưởng thôn thì quả thực chỉ có mỗi trưởng thôn mà thôi. Trong số những người tiễn chân cô, ngoài cậu thiếu niên được cô gọi là em trai lúc ban đầu ra, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của bất kỳ một người nào thuộc nhà họ Ngu đến tiễn biệt.

Đinh Mông là người tinh tế nên lập tức nhận ra điều bất thường này, có điều anh ấy không nói ra. Anh ấy âm thầm ghi nhớ trong lòng, định bụng khi nào liên lạc với Bùi Trạm sẽ nhắc nhở anh một câu.

Ngu Nhân đâu biết rằng gã đàn ông trông có vẻ thô kệch như Đinh Mông lại có tâm tư kín kẽ đến thế, càng không ngờ anh ấy sẽ mách lại với Bùi Trạm.

Chuyến này cô có thể thuận lợi rời khỏi thôn Thúy Trúc, ngoài sự giúp đỡ của cụ cố Diệp ra thì gia đình trưởng thôn là người hỗ trợ cô nhiều nhất. Ngu Nhân lấy ra mấy gói kẹo vừa mua ở hợp tác xã lúc đứng đợi xe đưa cho trưởng thôn, cô trịnh trọng nói: “Bác trưởng thôn, cháu cảm ơn bác, cảm ơn bác vì đã luôn chăm sóc cháu suốt thời gian qua.”

Không chỉ là sự giúp đỡ trong mấy ngày nay, mà còn là sự bao bọc dành cho nguyên chủ từ những năm tháng trước đó. Nguyên chủ luôn bị người nhà họ Ngu hắt hủi, bắt nạt, người ngoài lại chẳng thể tùy tiện can thiệp sâu vào chuyện nhà người ta. Cho nên mỗi lần nguyên chủ bị nhà họ Ngu hành hạ quá đáng, trưởng thôn đều âm thầm sắp xếp cho cô những công việc nhẹ nhàng hơn một chút, để cô không đến mức phải lao lực mà chết. Những ân tình này, Ngu Nhân đều ghi tạc trong lòng thay cho nguyên chủ. Cô tự nhủ sau này có cơ hội nhất định sẽ báo đáp lại.

Trưởng thôn Trần Đại Hà cau mày nhìn chiếc túi nilon màu đen mà Ngu Nhân đưa tới, ông chẳng cần mở ra cũng biết bên trong đựng thứ gì, chính là kẹo hoa quả bán ở hợp tác xã trên huyện. Thứ này vốn là món hàng xa xỉ, kẹo hoa quả lại càng tốn tiền tốn phiếu hơn.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương