Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 66 : NÁO LOẠN MỘT TRẬN

Trước Sau

break

Nước trong bình tông của Ngu Nhân là lúc mua bình ở hợp tác xã, cô đã nhờ nhân viên ở đó múc giùm. Huyện Ninh An bốn bề là núi đồi, người dân ở đó thường ngày vẫn toàn uống nước suối nguồn. Nước suối không bị ô nhiễm, ngọt thanh tự nhiên, chính là thứ thuốc mát họng trời ban.

Chỉ mới uống vài ngụm, không biết là do tâm lý hay vì nước này do chính tay cô con dâu mới không quản ngại thế cục đưa cho uống, mà bà Thịnh Tư Dương đã cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

“Cảm ơn con.” Bà Thịnh Tư Dương nở nụ cười yếu ớt.

Bà không muốn để lại ấn tượng xấu trong lòng Ngu Nhân nên đành nén cơn ngứa nơi cổ họng, gượng gạo bắt chuyện: “Cháu là con bé Ngu phải không, bác là mẹ của A Trạm đây. Xin lỗi cháu nhé, sức khỏe bác hơi kém nên không đi đón cháu được, cháu đừng trách bác nhé.”

“Cháu làm sao mà trách bác được ạ, bây giờ gặp nhau cũng thế cả thôi mà.” Ngu Nhân ôn tồn đáp lại. Cùng lúc đó, cô liếc thấy Chương Quế Hoa lại đang rắp tâm muốn giở trò ngậm máu phun người, thế là trước khi mụ kịp mở miệng, Ngu Nhân đã đốp chát chặn họng mụ lại: “Với lại, bác đâu có cố tình để sức khỏe yếu đi đâu ạ. Tất cả cũng chỉ vì anh... anh Trạm không có ở bên cạnh chăm sóc, bác lại vừa phải gánh vác việc nhà vừa phải cống hiến sức lực cho công cuộc kiến thiết đất nước. Đến người sắt cũng có lúc ngã bệnh, huống chi là bác.”

“Nhưng từ nay về sau sẽ không như thế nữa đâu ạ. Cháu đã hứa với anh Trạm rồi, cháu sẽ chăm sóc bác thật tốt, lo liệu chu toàn việc nhà. Sau này sức khỏe của bác nhất định sẽ tốt lên thôi.”

“Nói hay lắm!” Dì Thái đứng bên cạnh hào hứng tung hứng theo.

“Thế mới đúng là đạo làm dâu, làm hàng hậu bối chứ. Đâu như cái loại người nào đó, ngoài miệng thì leo lẻo nói từ kính trọng, sau lưng thì toàn làm những trò chó má không bằng con thú!”

Cái loại làm trò chó má kia, không ai khác chính là chỉ Chương Quế Hoa.

Gương mặt đang đắc thắng của Chương Quế Hoa lập tức đơ cứng, đanh lại.

“Cái con Béo nhà họ Thái kia, cô bảo ai đấy hả?”

“Tôi bảo cái con Răng Vẩu nhà bà đấy! Bà không tự soi gương nhìn lại cái bản mặt mình đi, hôm nay là ngày đại hỷ, bà không thể khép cái mồm răng vẩu của bà lại được à?”

“Hay bà muốn tôi vả cho một bạt tai thì bà mới chịu câm họng lại?”

Dì Thái không phải chỉ nói mồm đâu, dì đã bước tiến lên một bước rồi. Ngu Nhân đứng nhìn dì Thái mà thầm nghĩ, nếu Chương Quế Hoa mà dám gật đầu một cái, dì ấy nhất định sẽ tát thật.

Người phụ nữ này, gắt thật đấy!

Cô thích!

Nhưng Chương Quế Hoa thì hận thù đến tận xương tủy. Mụ đương nhiên biết dì Thái sẽ ra tay thật, trước đây mỗi lần mụ ăn hiếp bà Thịnh Tư Dương đều bị dì ấy cho ăn đủ. Đây cũng là một trong những lý do mụ ghét cay ghét đắng bà Thịnh Tư Dương. Bản thân chỉ là một đứa vô dụng, cớ sao lại có lắm người đứng ra che chở, dỗ dành đến thế, dựa vào cái gì chứ?!

“Thịnh Tư Dương, cmn chị không biết đường mà quản à? Chị định làm mất sạch mặt mũi của cái nhà họ Bùi này mới chịu đúng không?”

Đúng là thói đời xỉa xói kẻ yếu. Ngu Nhân nhìn mà chướng mắt, định bước lên chắn trước mặt bà Thịnh Tư Dương.

Thế nhưng bà Thịnh Tư Dương lại mỉm cười yếu ớt, nắm lấy tay Ngu Nhân.

Bà không trả lời câu hỏi của Chương Quế Hoa, mà xoay người hướng về phía Bùi Quảng Nghĩa  vẫn đứng im im từ nãy đến giờ.

“Quảng Nghĩa, chú cứ để mặc cho vợ chú bắt nạt chị dâu cả thế này à?”

“Có phải chú nghĩ anh cả chú đã mất, con trai lớn của chị cũng không còn, con trai út thì đi phục vụ nhân dân không có ở nhà, nên chú mới được đà đè đầu cưỡi cổ mấy mẹ con góa bụa chúng chị đúng không?”

Cái mũ gán ghép này mà đội lên đầu thì kẻ làm mất mặt nhà họ Bùi chính là vợ chồng Chương Quế Hoa rồi.

Trong phút chốc, ánh mắt của mọi người xung quanh dù công khai hay lén lút đều đổ dồn về phía Bùi Quảng Nghĩa. Chỉ có Ngu Nhân là kinh ngạc nhướng mày.

Bà mẹ chồng trông có vẻ ngoài mềm yếu, bên trong cũng nhu mì này của cô, dường như chẳng phải là quả hồng mềm dễ nắn đâu nha.

Lần này thì có kịch hay để xem rồi đây.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương