Nghe được lời này, da đầu Nguyễn Vị Trì “oanh” một tiếng lập tức nổ tung.
Cô không dám tin quay đầu nhìn Hoa Hoa đang thoi thóp, không tin tưởng mà hỏi lại một lần nữa.
“Người phụ nữ bị đẩy xuống?”
“Ở chỗ này?” Cô chỉ chỉ vị trí dưới chân mình.
Mặc dù Hoa Hoa rõ ràng không có sức lực, mí mắt nặng như dính một lớp bông, nhưng nghe thấy câu hỏi của Nguyễn Vị Trì, vẫn chậm rãi nhấc mí mắt lên, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, để lộ ra nửa con mắt tròn xoe đẫm hơi nước.
Gật gật đầu.
[Đúng vậy.]
Nguyễn Vị Trì rất nhanh ý thức được, con chim bồ câu này bởi vì vẫn luôn bị nhốt trên sân thượng, cho nên đã nhìn thấy hiện trường vụ án.
Cô vội vàng truy hỏi thêm một bước: “Có phải là vào ngày hôm qua không?”
Nhưng cục bột nếp kia, giây tiếp theo đã bị mí mắt nặng trĩu kéo sụp xuống, “lạch cạch” một tiếng ngã xuống lồng sắt.
Bên tai là tiếng gọi mang theo tiếng khóc nức nở của con chim bồ câu đã dẫn cô lên đây.
[Hoa Hoa, cậu sao vậy Hoa Hoa!]
[Cậu đừng làm tớ sợ mà Hoa Hoa!]
[Con người, chị mau xem Hoa Hoa đi!]
Nó không bay lên được, chỉ có thể gấp gáp chạy tán loạn, vỗ cánh phành phạch.
Nguyễn Vị Trì cũng không rảnh lo những chuyện khác, sau khi gửi một tin nhắn cho Chu Kiến Huân, lập tức chạy chậm tới. Không có công cụ, cô chỉ có thể dùng tay không tháo từng vòng dây thép quấn bên trên ra, trong lúc vô tình bị cứa vài vết thương nhỏ, nhưng cô cứ như không nhìn thấy.
Xong rồi!
Tay trái cô ôm lấy lồng chim, tay phải nâng chim bồ câu.
Chạy xuống hai tầng cầu thang, đi tới trên đường lớn, thấy có xe taxi đi ngang qua, lập tức vẫy tay lên xe.
“Bác tài, phiền bác đưa cháu đến bệnh viện thú y gần nhất.”
“Được rồi.”
Sau khi bấm đồng hồ, tài xế taxi theo bản năng nhìn thoáng qua gương chiếu hậu.
Chà!
Hôm nay đúng là sống lâu mới thấy.
Mang theo hai con chim bồ câu đi bệnh viện.
Có điều ông chỉ là một tài xế, nhiều nhất là cảm thán trong lòng, chứ sẽ không nói ra.
“Cô gái ngồi vững nhé.”
Một đường nhanh như điện chớp.
Vượt không ít xe. Nửa đường chỉ gặp một cái đèn đỏ.
“Mặc dù chỗ này không phải gần nhất, nhưng với tình hình giao thông hiện tại, cháu đến đây chắc chắn là nhanh nhất.”
“Hơn nữa chỗ này ở khu vực lân cận rất có tiếng tăm.”
Tài xế dường như sợ Nguyễn Vị Trì hiểu lầm ông đi đường vòng để kiếm thêm tiền nên sau khi dừng xe đã chủ động giải thích.
“Vâng, cảm ơn bác.”
Nguyễn Vị Trì quét mã thanh toán số tiền đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Xuống xe nhìn thoáng qua bệnh viện thú y trước mắt.
Cửa sổ sát đất hoàn toàn trong suốt phản chiếu ánh sáng dưới ánh mặt trời. Trên bức tường khảm vài đường cong bất quy tắc, lờ mờ có thể thấy được là hình ảnh mèo và chó con. Trông vô cùng mang đặc trưng của bệnh viện thú y.
Bước lên bậc thềm, đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông gió nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu, một mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt chậm rãi bay tới.
Không giống mùi thuốc sát trùng và thuốc men gay mũi trong tưởng tượng, ngược lại thanh mát lại ôn hòa.
“Xin chào.”
Trong vài giây, cô gái ở quầy lễ tân đã đón tiếp.
Không biết vì sao, đối phương đánh giá Nguyễn Vị Trì từ trên xuống dưới vài lần, thế mà lại lộ ra vẻ mặt thấu hiểu.
Mặc dù nụ cười và ánh mắt vẫn là thiện ý, nhưng lại làm cô có một loại cảm giác kỳ lạ không nói nên lời.
“Chị đợi một lát, Bác sĩ Hứa vừa lúc đang rảnh, tôi đưa chị qua đó ngay đây.”
Chờ Nguyễn Vị Trì đi theo vào trong, các y tá nhỏ ngồi nghỉ ngơi bên cạnh lập tức mồm năm miệng mười bàn tán.
“Sức hút của Bác sĩ Hứa thật sự quá lớn, hôm nay đây đã là người thứ mấy rồi?”
“Thế này đã là gì, cô mới đến nên không biết, hôm nay là ngày làm việc, có đôi khi vào ngày nghỉ, khu nghỉ ngơi này đều ngồi kín chỗ, còn phải xếp hàng dài nữa cơ.”
“Hết cách rồi, ai bảo nhân phẩm của Bác sĩ Hứa vừa tốt lại vừa dịu dàng, vấn đề là lớn lên còn đẹp trai như vậy.”
…
“Số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy, sorry$&&*##*^_^…”
Nghe đi nghe lại âm thanh điện tử nhắc nhở điện thoại đối phương đã tắt máy, Chu Kiến Huân gấp đến mức đỉnh đầu toát mồ hôi.
Cái cô Nguyễn Vị Trì này, sao lại không nghe điện thoại chứ!
Ông mở điện thoại ra, nhìn khung chat giữa hai người, một tin nhắn vô cùng đột ngột.
“Lâm Thanh không phải tự sát! Cô ấy bị người ta sát hại!”
Trong lòng muôn vàn suy nghĩ.
Ngay vừa rồi, ông nhận được mệnh lệnh của cấp trên.
Ép ông phải nhanh chóng kết án chuyện này.
Bởi vì vấn đề cảnh sát không cẩn thận tiết lộ chi tiết vụ án ra ngoài, đã tạo thành ảnh hưởng xã hội vô cùng tồi tệ.
Hoặc là căn cứ vào manh mối hiện có tuyên bố nạn nhân là tự sát, hoặc là dứt khoát đưa ra một đáp án.
Thực chất cấp trên nhìn như đang cho ông lựa chọn, nhưng thực tế lại là một ngõ cụt.
Tuy nhiên đúng lúc này, tin nhắn của Nguyễn Vị Trì gửi tới. Cho ông một tia sáng giữa đường cùng.
Nạn nhân bị sát hại?
Chẳng lẽ cô đã biết được manh mối gì?
Chu Kiến Huân căn bản không dám chậm trễ, trở tay lập tức gọi điện thoại qua, nhưng lại luôn báo tắt máy.
Cô rốt cuộc đã phát hiện ra cái gì?
Cửa văn phòng “kẽo kẹt” một tiếng bị đẩy ra, Chu Kiến Huân hiện tại vốn không có tâm trạng để ý tới bất kỳ ai. Theo bản năng liếc nhìn một cái, lại từ biểu cảm khuôn mặt và tứ chi của đối phương nhận ra sự bất thường.
“Xảy ra chuyện gì?” Chu Kiến Huân đánh giá bộ dạng cúi đầu của viên cảnh sát trẻ vừa mới tới vài tháng trước mặt, bỗng dưng có dự cảm không lành.
Nào ngờ cậu ta vừa mở miệng lập tức mang theo tiếng khóc nức nở: “Xin lỗi… Đội trưởng.”
Đồng tử Chu Kiến Huân lóe lên, sắc mặt trầm xuống, chất vấn: “Chi tiết vụ án là cậu tiết lộ ra ngoài?”
Có thể tìm ông nhận lỗi vào lúc này, nghĩ đến cũng chỉ có một chuyện này.
Viên cảnh sát trẻ run rẩy.
“Xin lỗi Đội trưởng, ngày đó lúc lên mạng tôi không nhịn được, lỡ miệng nói chuyện di thư của nạn nhân có nhắc tới Giang Hoành Duật.”
“Nhưng mà tôi có nói với bọn họ vụ án vẫn chưa kết luận, đừng lan truyền…”
“Nhưng tôi thật sự không cố ý đâu!”
Chu Kiến Huân cắn răng, người trước mắt đã không chỉ có thể dùng hai chữ “ngu ngốc” để hình dung.
“Vậy tại sao cậu lại muốn nói cho người khác biết Giang Hoành Duật tới đồn cảnh sát tiếp nhận điều tra? Cậu có biết hiện tại sự việc ầm ĩ đến mức nào không?”
Nhưng viên cảnh sát vừa mới khóc lại vẻ mặt mờ mịt bắt đầu lắc đầu: “Tôi không có, tôi thật sự không có. Tôi thề chuyện này không phải do tôi truyền ra ngoài.”
“Ngày đó nhìn thấy phóng viên tôi cũng hoảng sợ.”
Cậu ta chỉ là thích lên mạng hóng hớt, nhưng còn chưa đến mức mất trí mà đem loại tin tức này nói cho phóng viên.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Chu Kiến Huân nhìn chằm chằm trên mặt cậu ta chừng mười mấy giây.
Phát hiện những biểu cảm vi mô của cậu ta có thể chứng minh cậu ta quả thực không nói dối.
Hơn nữa nếu đã thừa nhận một trong số đó, không cần thiết lại phủ nhận cái còn lại.
Chẳng lẽ việc tiết lộ hành tung của Giang Hoành Duật, thật sự là do một người khác?
Thu hồi suy nghĩ, ông đưa ra phán quyết cho viên cảnh sát trước mắt.
“Những chuyện cậu đã làm, chờ sau khi vụ án này kết thúc, tôi nhất định sẽ thực thi hình phạt công bằng đối với cậu.”
Điện thoại lại lần nữa vang lên, lại là cuộc gọi từ Cục trưởng mà ông vô cùng không muốn nhìn thấy.
Chu Kiến Huân thậm chí hiểu rõ, chờ ông nghe cuộc điện thoại này, có khả năng cái gì cũng không cứu vãn được nữa.
Bản thân chỉ có thể tuyên bố Lâm Thanh là tự sát.
Thế nhưng bên phía Nguyễn Vị Trì chậm chạp không liên lạc được, nếu ông chọn chờ đợi tin tức của cô, đến cuối cùng phát hiện chỉ là một sự hiểu lầm, bản thân có khả năng sẽ phải gánh vác trách nhiệm vì chuyện này.
Tiếng chuông hết lần này đến lần khác vang lên dường như không biết mệt mỏi. Chu Kiến Huân cứ như vậy nắm chặt điện thoại, như đang đứng giữa ngã tư đường vô hình để tiến hành lựa chọn.