Lục Giới Yêu Hậu

Chương 80: Chiến thư công khai.

Trước Sau

break

Màn đêm hôm nay dày đặc, không trăng không sao, âm u và ngột ngạt.

Ta nhìn xuống, một màu tối đen như mực, không có lấy nửa tia ánh sáng. Sao lại đệ tử Côn Luân lười biếng thế này! Buổi tối có nhiều thời gian như vậy, không lo tu luyện mà lại đi ngủ, đáng đời bọn họ đời sau không bằng đời trước.

Hơn nữa, là một đệ tử tu tiên, ngủ ít đi một chút thì chết à?

Bây giờ các lão sư cũng thật lười biếng, phải như ta, cầm roi lên mà dạy dỗ thật nghiêm khắc, không dùng roi thì con người không bao giờ bỏ thói lười biếng được!

Đến hòn đảo nơi Phượng Lân ở, lại thấy căn phòng trên đảo vẫn sáng đèn. Côn Luân Thất Tử đều chưa ngủ sao?

Ta đáp xuống cạnh phòng Phượng Lân. Trong phòng, ngoài hắn ra còn có Thiên Thủy ở cùng. Nhưng hôm nay, người trong đó rất đông, chưa tới gần mà ta đã cảm nhận được hơi thở của tất cả mọi người trong Côn Luân Thất Tử.

Móng vuốt mèo đen tiếp đất không một tiếng động, ta nhẹ nhàng nhảy lên bậu cửa sổ rồi nhìn vào trong, vừa vặn trông thấy Nguyệt Linh với khuôn mặt lo lắng như thể sắp chết chồng.

"Sao đại sư huynh lại hôn mê? Đang yên đang lành sao lại đột nhiên hôn mê?"

Kỳ Hằng dựa người sang một bên, liếc xéo Phượng Lân đang im lặng không nói gì: "Lúc đầu Phượng Lân còn không muốn nói cho chúng ta biết, nếu không phải ta phát hiện thì mọi người còn chẳng hay tin đại sư huynh hôn mê. Phượng Lân, tại sao đệ lại giấu chuyện đại sư huynh hôn mê? Chẳng lẽ là do lúc đệ luyện tập cùng huynh ấy không cẩn thận..."

"Phượng Lân sư huynh sẽ biết chừng mực!" Nghê Thường tức giận đứng ra bênh vực. Tính cách của nàng luôn ôn hòa ngoan ngoãn, cũng rất ít nói, xem ra nha đầu này cũng hiền lành thật thà... Bất tri bất giác, ta nhìn nàng đến nỗi ngẩn người một lúc.

"Phượng Lân, đệ nói gì đi chứ?" Tiềm Long trầm giọng nhìn Phượng Lân. Đại sư tỷ Triều Hà cũng lộ vẻ lo lắng: "Đúng vậy, Phượng Lân, rốt cuộc là chuyện gì? Đừng để chúng ta lo lắng."

Cả căn phòng tràn ngập tình cảm quan tâm giữa các huynh đệ tỷ muội đồng môn.

Phượng Lân nhíu mày, bỗng nhiên như cảm nhận được sự hiện diện của ta nên nhìn về phía cửa sổ. Ánh mắt ta chạm nhau với hắn, trong thoáng chốc hắn biết là ta, thế là quên cả mọi người xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt ta.

"Phượng Lân, sao vậy?" Tiềm Long đến bên cạnh hắn, nhìn theo ánh mắt hắn và thấy ta, mỉm cười: "Ở đâu ra con mèo đen nhỏ thế này?"

Mọi người nghe thấy lời Tiềm Long cũng nhao nhao nhìn về phía này. Kỳ Hằng đứng gần ta nhất, cúi người đưa tay về phía ta, đôi mắt hoa đào xinh đẹp lộ vẻ dịu dàng cưng chiều đến phát ngấy: "Bé đáng yêu... Ngươi là do ai mang lên Côn Luân vậy?"

"Xùy!" Một vuốt mèo giáng xuống, ta cào rách toạc mu bàn tay của Kỳ Hằng, để lại ba vệt máu hằn rõ không một chút nương tình. Bổn nương nương cũng là thứ mà ngươi có thể chạm vào sao? Hừ!

Sống lưng Kỳ Hằng cứng đờ ngay tức khắc.

Phượng Lân trộm cười sau lưng hắn. Ta nhảy qua người Kỳ Hằng, ánh mắt mọi người di chuyển theo ta. Ta nhẹ nhàng nhảy lên giường rồi nằm sấp ngay trên lồng ngực lạnh lẽo của Thiên Thủy, lạnh lùng nhìn đám người trong phòng.

"Hóa ra là của Thiên Thủy." Tiềm Long nhìn ta rồi nhìn sang Kỳ Hằng: "Đệ không sao chứ?"

Kỳ Hằng vừa thổi mu bàn tay vừa hậm hực nhìn ta. Triều Hà nhìn vết thương của Kỳ Hằng, thở dài nhìn hắn: "Mèo không thích người lạ đến gần."

"Ôi chao, mọi người đừng quan tâm đến con mèo nữa! Phượng Lân, nói cho ta biết rốt cuộc đại sư huynh bị làm sao?" Nguyệt Linh sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

Phượng Lân nhìn mọi người, nắm tay lại ho khẽ: "Khụ, không có gì đâu, đại sư huynh luyện công quá độ, nóng vội cầu thành nên nhất thời bị kiệt sức thôi. Bây giờ huynh ấy chỉ mệt quá nên ngủ thiếp đi, ngày mai sẽ tỉnh đậy. Vì ta thấy không phải chuyện gì to tát nên không báo cho mọi người, ai ngờ Kỳ Hằng nhìn thấy lại gọi hết mọi người đến. Mọi người đừng làm phiền đại sư huynh nghỉ ngơi nữa."

Mọi người nghe xong đều lộ vẻ yên tâm.

Nguyệt Linh đi tới bên giường, lẳng lặng nhìn Thiên Thủy một lúc, trong đôi mắt không giấu được tình cảm thiếu nữ. Nàng quay lưng về phía mọi người, không ai nhìn thấy tình cảm sâu đậm trong mắt nàng, nhưng ta đã thấy rồi, thấy được tình ý nàng chôn sâu tận đáy lòng dành cho Thiên Thủy, mà thực ra Thiên Thủy đã biết và luôn trốn tránh.

Nàng chớp mắt, vội vàng giấu đi tâm tư, cầm chăn đắp nhẹ lên người Thiên Thủy. Khi đến gần ta, ánh mắt nàng lại lần nữa dừng trên mặt Thiên Thủy, khó giấu nỗi lo âu trong mắt: "Dạo này sắc mặt của đại sư huynh rất tệ, có phải mắc bệnh gì rồi không?" Nguyệt Linh cúi người định bắt mạch cho Thiên Thủy, ta lập tức vùng dậy cào về phía nàng: "Meo!"

Nàng vội rụt tay về, kinh ngạc nhìn ta.

"Hừ hừ, xem ra Thiên Thủy của chúng ta có một kẻ bảo vệ rồi." Kỳ Hằng cười xấu xa, đi đến bên cạnh Nguyệt Linh. Nàng lườm hắn lạnh lùng, hắn nháy mắt tinh quái với Nguyệt Linh: "Mèo nhỏ nhà người ta ghen rồi đấy, còn chưa đi à?"

"Cái miệng của huynh ngoài đê tiện ra thì còn biết làm gì nữa không? Hừ!" Nguyệt Linh đẩy mạnh Kỳ Hằng ra, quay người bỏ đi.

Nghê Thường đứng bên cạnh Triều Hà, nàng nhìn Phượng Lân. Triều Hà nhìn mọi người, thần thái vẫn điềm tĩnh rộng lượng: "Đã không có việc gì thì chúng ta về thôi. Phượng Lân, chăm sóc tốt cho đại sư huynh nhé."

"Ta biết rồi."

Triều Hà và Nghê Thường cũng rời khỏi phòng.

Kỳ Hằng thổi vết thương trên tay bị ta cào, hung hăng lườm ta một cái: "Ngươi cứ đợi đấy!"

Xì, lại đi chấp nhặt với một con mèo. Ta khinh bỉ liếc hắn một cái. Hắn ngẩn người trước ánh mắt đó của ta, lầm bầm: "Đúng là thành tinh rồi..."

Ta vặn mình, nhẹ nhàng nhảy trở lại lồng ngực không có nhịp tim của Thiên Thủy, nằm xuống lần nữa, khẽ đung đưa đuôi mèo.

"Mọi người thấy chưa?" Kỳ Hằng chỉ vào ta, la toáng lên.

Tiềm Long nhìn hắn: "Thấy gì cơ?"

Phượng Lân nhìn ta, nháy mắt ra hiệu với ta, như muốn bảo ta đừng gây chuyện.

"Nó vừa dùng ánh mắt rất khinh bỉ nhìn ta." Kỳ Hằng nói: "Thiên Thủy mang một con mèo thành tinh về à?"

"Ha ha ha..." Tiềm Long cười nhạo không thương tiếc: "Ai bảo ngay cả mèo con mà đệ cũng không tha chứ, cứ muốn trêu ghẹo người ta."

"Cút!" Kỳ Hằng lườm Tiềm Long, hậm hực bỏ đi.

Trong phòng chỉ còn lại Tiềm Long và Phượng Lân. Tiềm Long thấy Kỳ Hằng rời đi rồi, bèn lùi lại hai bước đến bên cạnh Phượng Lân: "Phượng Lân sư đệ, có thấy nha đầu Yên Hồng đâu không?"

Sắc mặt của Phượng Lân hơi thay đổi, hắn cười nhạt: "Không thấy. Tiềm Long sư huynh muốn tìm muội ấy à?"

Tiềm Long nheo mắt nhìn Phượng Lân: "Ngay cả đệ cũng không thấy muội ấy à? Không đúng nha... Tình cảm của hai người trông rất tốt mà, là thật sự chưa gặp, hay là không muốn cho ta gặp Yên Hồng vậy?" Ánh mắt của Tiềm Long trở nên sắc bén, cứ nhìn chằm chằm vào Phượng Lân.

Nụ cười nhạt trên mặt Phượng Lân vẫn như cũ, bình tĩnh tự nhiên: "Sư huynh nói đùa rồi, sao ta lại không muốn cho huynh gặp Yên Hồng chứ?"

Tiềm Long lùi lại một bước, mỉm cười nhìn Phượng Lân: "Tiên Tôn đột nhiên tuyên bố rằng Yên Hồng là Thất Tử dự bị, nhưng Yên Hồng lại chưa từng lộ diện, chẳng lẽ... Muội ấy đang bí mật tu luyện?"

"Chắc là vậy." Phượng Lân nói với gương mặt không thay đổi.

Tiềm Long cười thâm trầm nhìn Phượng Lân, Phượng Lân cũng cười nhạt đáp lại. Hai người nhìn nhau một lúc dưới ánh đèn, rồi Tiềm Long cúi mặt cười một tiếng, khi ngẩng lên lại, vẻ mặt đã trở nên vô cùng nghiêm túc: "Đã là huynh đệ với nhau, ta cũng không muốn vòng vo với đệ nữa. Phượng Lân, có phải đệ thích Yên Hồng không?"

Nụ cười nhạt nơi khóe miệng Phượng Lân vụt tắt, trong ánh mắt hiện lên tia cảnh cáo, trầm giọng nhìn Tiềm Long: "Tiềm Long, ta cũng có lòng tốt nhắc nhở huynh, tránh xa Yên Hồng ra một chút."

"Xì." Tiềm Long cười khẩy quay người đứng nghiêng với Phượng Lân: "Quả nhiên."

"Không, Tiềm Long, sự việc không phải như huynh nghĩ đâu!" Phượng Lân nghiêm túc cảnh cáo, ám chỉ sự nguy hiểm của ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương