Lục Giới Yêu Hậu

Chương 90: Ăn Không No làm mất mặt nương nương quá.

Trước Sau

break

Bát Dực tiếp tục ném cho nó một cái nhìn khinh bỉ tột độ. Lúc này sắc mặt ta đã đen như đít nồi. Cái con súc sinh đến cả việc ăn cũng lười nhúc nhích, thậm chí nuốt chửng luôn cả cái chậu kia, chính là con Ăn Không No nhà ta!

Kể từ khi được tự do, ta luôn gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật, chẳng kẻ nào dám đối đầu với ta!

Thế nhưng, cái con súc sinh Ăn Không No kia thực sự đã khiến ta mất mặt đến tận mạng! Ăn một bữa cơm mà lười đến mức không thèm xê dịch, thậm chí lười nhai nên nuốt luôn cả cái chậu! Ta cạn lời, hết muốn cứu vớt cái thứ này nữa rồi!

Nhìn Bát Dực nhà người ta kìa! Ngẩng cao đầu ưỡn ngực, hai mắt trợn trừng như chuông đồng! Nhìn lại cái thùng nước lèo kia đi, mắt thì to thật đấy, nhưng cứ trố mắt nhìn chằm chằm vào đám yêu binh qua lại tấp nập. Một tên yêu binh vừa đi ngang qua mặt, nó lại há ngoác cái mồm ra, hút mạnh một hơi!

"A..."

Tên yêu binh cứ thế bị nó hút tọt vào bụng.

Ăn Không No ngậm miệng lại. Bát Dực liếc xéo nó, hai mắt càng trợn trừng to hơn. Nó liếm liếm mép, ngoảnh sang nhìn Bát Dực. Bát Dực lại khinh khỉnh lườm nó. Đối mặt với thái độ xấc xược như vậy, thân là tọa kỵ của ta, đáng lý ra nó phải dùng ánh mắt sắc bén mà đáp trả!

Thế nhưng!

Cái thứ phế vật đó lại nằm ườn ra đất nhìn Bát Dực rồi... Chảy nước dãi ròng ròng!

Ta phải đi giết nó!

Ngay khi sát khí trong ta bùng lên, dường như Ăn Không No cảm nhận được điều gì, nó vội vã thu hồi nước dãi, dáo dác nhìn về phía ta. Ta bực đến ứa gan, hận không thể hộc máu ngay tại chỗ, bễ nghễ trừng mắt nhìn nó, trong lòng gầm thét: "Ăn Không No! Rốt cuộc ngươi có còn là tọa kỵ của bổn nương nương nữa hay không?"

Nó lập tức giật thót mình đứng phắt dậy! Sự nhúc nhích bất thình lình của nó khiến Bát Dực đứng cạnh cũng bị dọa cho hết hồn, cứ ngỡ như một ngọn núi ngàn năm bất động vừa bị nhấc bổng lên vậy, Bát Dực chỉ còn biết trố mắt há hốc mồm.

Ta! Ta! Cái từ mà bọn con người hay dùng là gì ấy nhỉ? À đúng rồi, đệt mợ!

Cái thứ kia mà là tọa kỵ của ta sao? Rõ ràng là một đống thịt khổng lồ di động!

Ăn Không No há hốc mồm ngây ngốc nhìn ta, cái bụng phệ của nó xệ rủ xuống tận mặt đất!

"Nương nương!" Một tiếng thảng thốt truyền vào tâm trí ta. Âm thanh thì vẫn êm tai hệt như ba ngàn năm trước: "Người! Người đã ra ngoài rồi!" Nó nhảy cẫng lên vì mừng rỡ, đống thịt mỡ bùng nhùng trên người rung bần bật hệt như bắp tay nhão nhoét của mấy mụ lão thái bà.

Ta chán ghét quay ngoắt mặt đi, lợm giọng muốn mửa.

Nhớ lại Mị Cơ ta đây vốn mang vẻ mê hoặc trời sinh, được ca tụng là đệ nhất thần nữ của Thần giới. Tọa kỵ của ta dĩ nhiên cũng phải oai phong lẫm liệt, cường tráng dũng mãnh, đẹp trai ngời ngời! Ta vẫn nhớ như in cái làn da đen nhánh, căng bóng và rạng rỡ của nó, vòm ngực vạm vỡ, vững chãi tựa thái sơn, nhớ cái bờm tóc màu lam bạc bồng bềnh bay bổng, nhớ cả cặp sừng trắng xanh kiêu hãnh vươn cao!

Thế mà cái đống bầy nhầy trước mắt ta bây giờ là cái quỷ gì đây! Mấy cục mỡ rung rinh phập phồng kẹp giữa bốn chân kia là cánh đó hả?

"Cứ coi như ta chưa từng nhìn thấy ngươi!" Ta chán ghét quay gót bỏ đi. Bên tai lại văng vẳng tiếng nó gào khóc thảm thiết: "Nương nương về với ta..."

Năm xưa, để duy trì vóc dáng xinh đẹp cho nó, ta đã bắt nó phải ăn kiêng, bởi lẽ nó thực sự quá tham ăn. Nó vốn là con Thao Thiết đầu tiên của cõi đời này, thường xuyên đàn đúm lêu lổng cùng con Hỗn Độn đầu tiên. Sơ sểnh một cái là y như rằng...

Thật chẳng thể ngờ, chỉ chớp mắt ba ngàn năm, Đế Gia đã vỗ béo nó thành một con lợn!

Đế Gia! Ta nhất định phải băm vằm ngươi ra làm vạn mảnh! Dám hủy hoại Ăn Không No của ta!

"Nương nương... Hu hu... Nương nương không cần ta nữa... Hu hu..." Ăn Không No bắt đầu rống lên khóc lóc. Ta ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy cái đống thịt ấy đang nằm sấp trên mặt đất, nước mắt tèm lem. Cảnh tượng này lại một lần nữa dọa Bát Dực đứng cạnh phát hoảng, ngây ngốc nhìn nó, chắc mẩm đang thắc mắc không biết hôm nay cái thứ phế vật này lại lên cơn thần kinh gì.

Ta vừa định tiến lên an ủi đôi câu thì thấy cái đống thịt kia sụt sịt mũi một cái. Nó bất ngờ há ngoác miệng ra, thò cái lưỡi khổng lồ liếm một cái soạt như giẻ lau, quét sạch sành sanh nước mắt nước mũi nhoe nhoét trên mặt, rồi thụt lưỡi trở lại vào mồm.

Bát Dực quay ngoắt đi chỗ khác... Nôn thốc nôn tháo!

Bọn chúng thực sự chẳng còn là dã thú nữa rồi!

Dẫu mang thân phận tọa kỵ của Thần tộc, nhưng quả thực bọn chúng không còn là cầm thú thuần túy! Kẻ nào kẻ nấy đều là những mỹ nam tử có thể hóa thành hình người kia mà!

Chứng kiến cảnh tượng kinh tởm ấy, ta dứt khoát quay đầu rời đi, thẳng tay cắt đứt sợi dây liên kết cảm ứng với Ăn Không No, chẳng buồn đoái hoài thêm nửa lời của nó nữa!

Con sơn tước yêu dẫn chúng ta từ từ hạ cánh. Cung điện trước mặt cũng chẳng khác gì những nơi còn lại là mấy. Thân phận của những kẻ nhận được thiệp mời tham dự kỳ tuyển phi của Yêu Hoàng vốn dĩ đã vô cùng cao quý rồi.

Ắt hẳn Côn Hoành đã lấy cắp thiệp mời của chính gia tộc hắn. Suy cho cùng, Côn Hoành cũng mang dòng máu hoàng tộc nơi này.

"Mời các vị khách quý nghỉ ngơi cho thoải mái, tiệc tối sẽ bắt đầu vào giờ Dậu." Giọng của con sơn tước yêu nhỏ thó, eo éo khó nghe. Nó đưa cặp mắt ti hí lấm lét nhìn vân xa: "Nếu quý khách có mang theo "lương thực" dự trữ, xin vui lòng tự mình bảo quản. Lỡ chẳng may bị kẻ khác ăn mất, tiểu nhân cũng khó lòng can thiệp. Hết thảy những vị khách có mặt hôm nay đều là khách quý của Yêu Hoàng, kẻ hèn này không gánh tội nổi, cúi xin lượng thứ."

"Biết rồi." Tiểu Trúc phi thân xuống khỏi lưng quạ đen.

"À, còn nữa, xin chư vị đừng đi lại lung tung. Thất Vĩ đại nhân cũng là khách quen rồi, tiểu nhân chẳng dông dài thêm nữa. Tiểu nhân xin phép cáo lui." Con sơn tước vỗ cánh phành phạch bay đi. Chúng ta đáp xuống trước một cung điện tinh xảo vô song.

Ta chống một tay ngang hông, nheo mắt đánh giá tỉ mỉ: "Ừm... Cung điện của Yêu giới được xây cất cũng tinh xảo ra phết."

Bên cạnh vang lên tiếng bước chân của Thiên Thủy và Phượng Lân bước xuống xe, kèm theo tiếng va chạm lanh canh lanh canh của chuỗi ngọc.

"A! Huynh nương tay một chút đi!" Phượng Lân ấm ức càu nhàu. Ta quay sang nhìn, chỉ thấy Thiên Thủy trưng ra vẻ mặt thản nhiên như không, tay nhàn nhã kéo chuỗi ngọc, lại giật thêm một cái: "Hiếm khi sư đệ lại rơi vào tay ta thế này."

Bị giật bất thình lình, Phượng Lân lảo đảo suýt ngã. Hắn đứng vững lại, uất ức lườm Thiên Thủy: "Chắc chắn là huynh đang trả đũa ta vụ Nguyệt Linh chứ gì."

Thiên Thủy nở một nụ cười dịu dàng, nhưng nụ cười ấy lại ẩn chứa vẻ âm u lạnh lẽo: "Biết thế thì lần sau chớ có tái phạm. Tuy sư huynh có giận nhưng không trách đệ đâu, trước nay đệ vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan mà."

Tức thì, toàn thân nổi da gà rần rần.

Phượng Lân cũng nhăn nhó mặt mày, ra vẻ hết chịu nổi: "Sư huynh, huynh càng ngày càng sến súa rồi đấy."

"Đối với đệ thì phải đặc biệt chứ." Thiên Thủy mỉm cười bổ sung thêm một câu, khiến Phượng Lân rùng mình ớn lạnh từ đầu đến chân.

Tiểu Trúc không biến sắc tiến đến cạnh họ: "Đến nơi này rồi, ăn nói cho cẩn thận."

Thiên Thủy gật đầu. Phượng Lân cười khì một tiếng, vừa định mở miệng đáp lời thì Tiểu Trúc bất ngờ lên tiếng, ánh mắt sắc lẹm: "Bây giờ ngài chỉ là thức ăn dự trữ, không có phần cho ngài lên tiếng!"

Phượng Lân á khẩu, khoanh tay trước ngực, dở khóc dở cười nhìn Tiểu Trúc trân trân.

Tiểu Trúc chẳng buồn để mắt tới hắn, quay gót bước đi. Thiên Thủy kéo căng chuỗi ngọc trong tay, dịu dàng mỉm cười nhìn Phượng Lân: "Đi thôi nào, thức ăn của ta." Trong nụ cười ấy giếm tâm ý xấu xa rành rành.

Phượng Lân nghẹn họng tức tối hít sâu một hơi, hậm hực nối gót Thiên Thủy. Khi đi ngang qua ta, hắn khựng bước. Thấy Thiên Thủy đang mải đi theo Tiểu Trúc, hắn bèn túm chặt lấy chuỗi ngọc dưới cổ rồi dùng sức kéo ngược Thiên Thủy lại. Thiên Thủy khó hiểu quay đầu. Phượng Lân nhìn ta một cách hết sức lo lắng: "Sư phụ, người phải cẩn thận đấy. Ta biết, ta chẳng có quyền lực gì để ngăn cản người, nhưng người nhất định phải hứa với ta rằng người nhất định hãy cẩn thận." Dưới đáy mắt sâu thẳm của hắn xẹt qua một tia bất lực. Hắn cụp mi mắt, lẳng lặng bước về phía Thiên Thủy.

Nghe những lời của hắn, nét mặt của Thiên Thủy thoáng chút trầm ngâm. Sau đó, hắn cũng xoay người, tiếp tục theo chân Tiểu Trúc tiến bước.

Ta ngoái đầu nhìn cung điện nguy nga đồ sộ của Yêu Hoàng tọa lạc cách đó không xa. Bàn tay khẽ run lên vì kích động, ta nắm chặt tay thành quyền. Hiện tại đông người hỗn tạp, cũng chẳng biết liệu có Thần tộc nào khác xuất hiện hay không. Nếu có kẻ khác nhúng tay vào thì ta sẽ không tiện hành động. Lúc này có lẽ lượng sức mạnh trong cơ thể ta chỉ đủ để đối đầu với một người, ta còn phải tính kế giữ lại sức lực để tẩu thoát.

Cố nhịn thêm một chút, ta cần phải nhẫn nhịn thêm một chút nữa thôi.

Trên vòm trời, ánh ráng chiều lại một lần nữa bừng sáng. Ta lập tức nhíu chặt mày. Quả nhiên, Thần tộc khác đã tới rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương