Lục Giới Yêu Hậu

Chương 100: Đồng tâm hiệp lực.

Trước Sau

break

Hình bóng của bọn họ mờ mịt và nhạt nhòa, tựa như những nhũ băng đang chầm chậm tan chảy và biến dạng giữa biển lửa bừng bừng. Thế nhưng ta có thể cảm nhận một cách chân thực nhất rằng họ đang ở ngay đó!

Trái tim ta thình lình hoảng loạn. Ta tuyệt đối không thể để Lân Nhi chịu tổn thương, càng không thể trơ mắt nhìn những kẻ đi theo ta phải rơi vào kết cục tan thành tro bụi!

"Ăn Không No..." Ta nóng nảy gầm lên: "Mau đưa bọn họ đi..."

"Không! Sư phụ! Ta tuyệt đối không đi!" Phượng Lân bất chấp tất thảy lao bổ về phía ta, xông thẳng vào trung tâm của luồng thần quang. Ta kinh hãi nhìn hắn. Từng bước, từng bước một, hắn nhọc nhằn tiến lại gần, dùng chính thân xác phàm tục của mình để che chắn đi một dải thần quang chói lòa cho ta. Ngay khoảnh khắc nhìn rõ bộ dạng của ta! Ánh mắt hắn run rẩy dữ dội, dường như nhịp thở cũng đình trệ trong tích tắc. Sâu thẳm trong đôi mắt ấy bùng lên ngọn lửa phẫn nộ ngùn ngụt, khiến tròng mắt đen láy của hắn càng thêm phần tối tăm và u ám!

Phía sau lưng hắn, ta nhìn thấy Ăn Không No cùng Tiểu Trúc lúc này đã hóa thành một con cự xà đang dốc sức vây hãm Đế Gia!

"Hừ! Người phàm nhỏ bé mà cũng dám ngáng đường bản thần sao!" Chất giọng trầm đục của Đế Gia vang vọng khắp không gian bao la. Ta lập tức vươn tay túm chặt lấy vạt áo Phượng Lân. Lúc này, đôi bàn tay ta đã bị thần quang thiêu đốt đến mức máu thịt be bét, chẳng còn lấy một tấc da thịt nào vẹn nguyên.

"Đi mau!" Ta lớn tiếng ra lệnh!

Toàn thân hắn bắt đầu run lên bần bật, run rẩy vì sự phẫn nộ tột cùng!

Thần quang vốn dĩ chẳng thể làm hại người phàm, nhờ vậy mà hắn không hề e sợ thứ ánh sáng chết chóc kia. Hắn run rẩy vươn tay, muốn nắm lấy đôi bàn tay đầy thương tích của ta, nhưng dường như lại sợ làm ta đau nên cứ ngập ngừng run rẩy mãi, chần chừ hồi lâu mà vẫn không dám chạm vào. Những giọt lệ nối nhau lăn dài từ khóe mắt rực lửa giận, rớt xuống mu bàn tay đen sạm vì cháy khét của ta. Vết thương chạm phải giọt nước mắt mặn chát, dấy lên một cơn xót xa nho nhỏ.

Đột nhiên, hắn giật tung đai lưng, cởi bỏ bộ tiên y đang mặc rồi khoác lên người ta, che đi thân thể đã tàn tạ và rách nát đến thê thảm... 

Hắn nở một nụ cười ấm áp với ta, nhưng trong hốc mắt lại chực chờ những giọt lệ xót đau: "Sư phụ, người từng nói tiên y có thể cản được thần lực, người hãy mặc vào đi. Nếu ta chết, với bản lĩnh cao cường của người, người nhất định có thể cứu sống ta. Thế nhưng... Lỡ như người chết rồi, ta phải làm sao để cứu người sống lại đây?" Hắn nghẹn ngào thốt lên từng lời run rẩy.

"Lân Nhi..." Trái tim ta bỗng co thắt lại đau nhói. Dưới bóng râm được thân hình hắn che chắn, cánh tay của ta bắt đầu chầm chậm khôi phục lại nguyên trạng.

"Cho nên." Giọt lệ đọng lại giữa cơn thịnh nộ, đông cứng trong đôi mắt thâm trầm và quyết tuyệt của hắn: "Lân Nhi tuyệt đối sẽ không để người phải chết!" Hắn xoay ngoắt người lại, dứt khoát vung tiên kiếm cứa rách cổ tay mình. Dòng máu tươi đỏ thẫm lập tức tuôn trào, bắn ra tựa như những cánh hoa hồng lả tả tung bay: "Sư huynh! Mau cứu sư phụ..."

Ngay khoảnh khắc ấy, ta cảm nhận được hơi thở của Thiên Thủy đang lao vun vút lên từ dưới tầng vực thẳm đen kịt!

Hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh!

Dẫu ta đã hút cạn thi độc trong thi đan, giúp Thiên Thủy không còn phải điên cuồng hút máu người như loài cương thi thuần túy, nhưng bản ngã khát máu ăn sâu trong thi đan vẫn sẽ khiến hắn hoàn toàn mất khống chế khi đánh hơi thấy mùi máu tươi thuần khiết và ngọt ngào này!

"A..." Tiếng rống rợn người của cương thi vang dội khắp thế giới tăm tối. Thiên Thủy xé gió lao thẳng vào vòng thần quang. Ngay khoảnh khắc hút lấy dòng máu của Phượng Lân, cơ thể hắn đột ngột phình to khổng lồ, dùng chính tấm thân vĩ đại ấy cản lại toàn bộ thần quang chói lòa đang nhắm vào ta!

"Gào..." Hắn đau đớn gào rống giữa luồng thần quang. Gương mặt không được tiên y che chắn đang bị ánh sáng thần thánh ấy ăn mòn không thương tiếc! Hắn vốn chẳng phải thần thể, tuyệt đối sẽ không trụ nổi bao lâu.

Hắn hung hãn túm lấy sợi dây xích đang trói buộc ta. Bàn tay khổng lồ của hắn cũng đang bùng cháy và hóa thành tro bụi dưới sức mạnh của thần quang.

"Gào..." Hắn rống lên một tiếng đinh tai nhức óc. Và rồi "keng", sợi thần liên đứt phựt ngay trong lòng bàn tay hắn. Thừa cơ hội đó, ta vận thần lực đẩy phong ấn của Đế Gia trên cổ tay ra ngoài. Phong ấn lập lòe một tia sáng rồi cháy rụi không còn bóng dáng đâu.

Ta kéo kín bộ tiên y mà Phượng Lân vừa khoác lên người, che đậy cơ thể đang từ từ tái tạo, rồi đưa mắt nhìn hắn: "Lân Nhi, ta mượn thân thể của ngươi dùng một chút!"

"Vâng!" Hắn dang rộng hai cánh tay không một chút do dự, tựa như đã thấu tỏ ý định của ta. Ta hóa thành luồng hắc quang lao vút vào bên trong cơ thể hắn, hòa làm một với hắn. Tiên kiếm lại một lần nữa xuất hiện trong tay, hắn nắm chặt chuôi kiếm, xông thẳng về phía Đế Gia!

"Thiên Thủy! Mau lui!" Ta dùng lời nói trong lòng truyền cho Thiên Thủy đang chìm trong thần quang. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn rồi phi thân thoát khỏi luồng ánh sáng, cả thân hình yếu ớt rơi tự do xuống dưới.

Việc phóng thích thần quang đã vắt kiệt những giọt thần lực cuối cùng trong cơ thể Đế Gia. Bị Ăn Không No và Tiểu Trúc giáp công từ hai phía, hắn nhất thời xoay xở không kịp. Hắn đành phải thu hồi thần quang, ngưng tụ thần lực hóa thành một sợi roi dài quất thẳng lên người Tiểu Trúc. Tiểu Trúc bị đánh bay đi, hoàn toàn mất hết sức mạnh và rơi rụng vào màn đêm đen đặc.

Thấy vậy, Ăn Không No gầm gừ bổ nhào tới. Đế Gia trở tay tóm gọn lấy chiếc sừng của Ăn Không No, dồn thần lực cuồn cuộn vào lòng bàn tay, rắp tâm giáng một đòn chí mạng đập nát đầu nó!

Đúng lúc đó, Phượng Lân phi thân đáp xuống ngay trên đỉnh đầu Ăn Không No. Tiên kiếm vung lên chém xuống, va chạm thẳng vào lòng bàn tay của Đế Gia, đỡ lấy đòn diệt môn tàn nhẫn kia thay cho Ăn Không No! Tiên kiếm lập tức vỡ nát tan tành, nhưng cũng thành công cản bước Đế Gia. Hắn phẫn nộ ngẩng mặt lên, sắc mặt đã chuyển sang màu xanh đen dữ tợn như hung thần ác sát: "Tên người phàm nhà ngươi đúng là thứ kỳ đà cản mũi!" Hắn vung tay hất văng Ăn Không No ra. Cánh tay còn lại đột ngột vươn dài, nhanh chóng bóp nghẹt lấy cổ Phượng Lân, hung hăng kéo giật hắn xuống!

Phượng Lân vùng vẫy kịch liệt trong bàn tay như gọng kìm của hắn: "Ư... Ư!"

"Cái gì? Vậy mà ngươi lại dám chung chăn chung gối cùng nàng ấy..." Đôi mắt xanh đen của Đế Gia trợn trừng lên, hắn điên cuồng gào thét như một kẻ mất trí: "Dựa vào cái gì! Ngươi dựa vào cái thá gì... Ngươi chỉ là một tên người phàm thấp kém... Dựa vào cái gì..."

"Dựa vào sự thật lòng thật dạ mà hắn dành cho ta..." Thoáng cái, ta hóa thành một con hắc long xé rách cơ thể Phượng Lân lao ra rồi xông thẳng vào bên trong cơ thể Đế Gia với tốc độ như tia chớp!

Cả thế giới đột nhiên rơi vào tĩnh lặng, chẳng còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào văng vẳng bên ngoài nữa. Giữa một không gian ngập tràn ráng chiều rực rỡ vô biên vô tận, ta đã nhìn thấy thần cốt đang lấp lánh tỏa sáng kia. Không chút nương tình, ta ngoạm chặt lấy nó, dồn những giọt thần lực cuối cùng xé toạc không gian bên trong cơ thể hắn để lao ra ngoài. Ta xuyên qua trái tim hắn, đâm thủng toàn bộ cơ thể hắn từ phía sau lưng!

"A! Ặc..." Đế Gia bật ra tiếng rên rỉ khàn đặc cuối cùng của sinh mệnh, bàn tay cũng buông lỏng Phượng Lân ra. Phượng Lân lả đi rơi thẳng xuống dưới. Đúng lúc đó, Thiên Thủy xé gió lao lên, vững vàng đỡ lấy hắn giữa màn đêm tăm tối. Phượng Lân cùng Thiên Thủy nương tựa vào nhau, thở hồng hộc hướng ánh mắt về phía này.

Đế Gia lảo đảo xoay người, dùng đôi mắt vô hồn nhìn ta đăm đắm. Ta chậm rãi trở về hình người, cơ thể cũng lảo đảo không kém gắng gượng đứng thẳng lên. "Phụt" một tiếng, ta nhả đoạn thần cốt ra. Thần cốt lơ lửng ngay bên cạnh ta. Ta cong môi nở một nụ cười lạnh lẽo.

Đế Gia chới với vươn bàn tay phải về phía thần cốt, lê từng bước, từng bước lảo đảo tiến lại gần. Bỗng nhiên, Ăn Không No mang đầy rẫy vết thương trên mình ở phía cao hung hãn giáng xuống, ánh mắt âm trầm bễ nghễ nhìn kẻ bên dưới. Cái thân hình đồ sộ ấy lại một lần nữa hung hăng đè bẹp Đế Gia, khiến hắn lập tức biến mất tăm khỏi tầm mắt của ta, chỉ còn lại duy nhất một bàn tay trắng bệch, nhợt nhạt đang cố chấp vươn về phía thần cốt.

"Bịch", một viên thần đan lăn lông lốc ra từ dưới bụng Ăn Không No. Áp lực kinh hoàng của Ăn Không No đã ép bật cả thần đan của Đế Gia ra ngoài. Ta khó nhọc thở dốc, khẽ vươn tay. Thần đan ngoan ngoãn bay lọt vào lòng bàn tay ta rồi thong thả dung nhập vào cơ thể ta cùng với đoạn thần cốt kia.

"Ha ha... Ha ha ha ha..." Ta ngửa cổ cười lớn vô cùng cuồng ngạo, sau đó, ta chầm chậm dời ánh mắt liếc nhìn xuống Đế Gia.

"Bát... Dực..." Tiếng gọi thều thào vang lên từ dưới thân Ăn Không No. Ta phất tay một cái, Ăn Không No lùi thân hình vĩ đại ra, để lộ thần hồn của Đế Gia. Hắn mang theo muôn vàn sự không cam lòng nhìn ta: "Ta vẫn còn... Bát Dực..."

"Hừ." Thân hình ta lảo đảo một cái. Chấn Thiên Chùy cắm phịch xuống phía sau, trở thành điểm tựa vững chắc cho cơ thể của ta. Ta nhếch rộng khóe miệng, nở nụ cười tà ác thấu xương, khàn giọng thì thầm: "Bát Dực đã sớm thành mồi ngon cho Ăn Không No của ta rồi... Ha ha ha ha..."

Đôi mắt của Đế Gia trừng lớn, sau đó hoàn toàn chìm vào khoảng không trống rỗng vô hồn, vĩnh viễn tiêu vong.




 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương