"Rầm!" Cánh cửa trượt đóng sầm lại một cách thô bạo, đánh thức Tiểu Trúc nãy giờ vẫn đang ngẩn người ở một góc. Hắn chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn ta, rồi lại dè dặt liếc sang Phượng Lân đang tỏa ra khí lạnh bức người, sắc mặt tái mét sầm sì. Thấy thế, hắn bèn rón rén lùi về góc phòng, cuộn tròn người lại giả vờ ngủ, bộ dạng hệt như muốn tan biến vào không khí, chẳng muốn để bất kỳ ai phát hiện ra sự tồn tại của mình.
Ta vẫn hiên ngang đứng trên ngực Thiên Thủy, lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn: "Từ nay về sau, không được phép vá víu y phục cho kẻ khác nữa!"
Thiên Thủy ngơ ngác nhìn ta đầy khó hiểu: "Nhưng y phục của Tiểu Trúc bị rách rồi."
"Rách cũng mặc kệ! Cứ để hắn tự vá! Cấm ngươi đi rải rắc sự dịu dàng của ngươi lung tung trước mặt ta, vi sư nhìn thấy ngứa mắt lắm!"
Thiên Thủy lộ ra vẻ mặt bất lực cam chịu, tựa như đã quá quen thuộc với cái nết ẩm ương của ta. Hắn ngoảnh mặt đi, khẽ thở dài thườn thượt rồi định ngồi dậy.
"Nằm im đó! Đêm nay vi sư muốn ngủ trên người ngươi!" Ta quát lớn.
Thiên Thủy kinh ngạc quay ngoắt mặt lại nhìn ta, đôi mắt đen chớp chớp dưới ánh đèn leo lét. Kế đó, hắn vội vã đưa mắt cầu cứu về phía Phượng Lân đang đứng sừng sững sau lưng ta.
"Bịch, bịch, bịch." Tiếng bước chân nện xuống sàn nhà, một luồng gió sượt qua, Phượng Lân đã ngồi thụp xuống ngay bên cạnh ta. Hắn sầm mặt xuống, cất giọng đầy oán giận: "Sư phụ, cho dù người đang ở trong cái hình hài này, người cũng không thể bạ đâu ngủ đó, tùy tiện nằm trên người của Thiên Thủy sư huynh được!"
Ta liếc mắt nhìn hắn, nhìn sâu vào đôi đồng tử đang bừng bừng cơn giận, rồi cong môi cười tà. Ta dứt khoát rũ mềm người nằm bò ra ngực Thiên Thủy: "Sao nào? Ghen à? Là ghen với Thiên Thủy sư huynh của ngươi... Hay là... Ghen với ta?"
"Sư phụ!" Ánh mắt hắn tối sầm lại, trên vẻ mặt đã nhuốm đầy vẻ lạnh lẽo: "Người đừng có trêu ghẹo nam nhân khác nữa!"
Ta hững hờ thôi không nhìn nữa, duỗi dài bốn chân một cách thoải mái trên lồng ngực vạm vỡ của Thiên Thủy: "Đêm nay nhịp tim ngươi đập loạn xạ quá! Ồn ào chết đi được, Thiên Thủy tĩnh lặng hơn, có thể cho ta một giấc ngủ yên ả."
Nghe câu nói phũ phàng của ta, Phượng Lân nhất thời cứng họng. Hai má hắn thoắt đỏ lựng, hắn vội ngoảnh mặt đi chỗ khác, hít một hơi thật sâu rồi lắc đầu thở dài ngao ngán. Lát sau, hắn quay mặt lại nhìn Thiên Thủy, dặn dò: "Sư huynh, đêm nay đành làm phiền huynh rồi, sư phụ có sở thích kỳ quái là thích ngủ trên người kẻ khác."
"Sư đệ!" Thiên Thủy cuống quýt túm chặt lấy tay Phượng Lân. Cái vẻ mặt hoảng hốt của hắn lúc này trông cứ như thể đêm nay sắp sửa có ác bá cường bạo tước đoạt sự trong sạch của hắn vậy.
Phượng Lân vỗ nhẹ lên tay hắn trấn an, rồi thản nhiên nằm xuống ngay bên cạnh, nở một nụ cười tươi rói: "Yên tâm đi, ta túc trực ở đây mà."
Hai cái tên này đúng là hết nói nổi! Ta lườm nguýt một cái rõ dài, chỉ hận không thể quay mặt đi chỗ khác cho rảnh nợ.
Thiên Thủy ngập ngừng giây lát rồi mới chầm chậm buông tay Phượng Lân ra. Ta vẫy đuôi mèo, "phù" một cái dập tắt ngọn nến le lói trong phòng. Ánh trăng bàng bạc lập tức tràn vào từ khe cửa sổ chạm trổ hoa văn, nhuộm cả căn phòng một sắc bạc mờ ảo.
Lồng ngực Thiên Thủy nhấp nhô đều đặn theo từng nhịp thở, tựa như những con sóng đưa đẩy chiếc nôi êm ái, cứ đong đưa, đong đưa.
"Lân Nhi, ta muốn nghe ngươi thổi kèn lá, dỗ ta ngủ." Ta uể oải cất giọng.
"Vâng." Hắn hạ giọng đáp lời, rón rén ngồi dậy: "Thế nhưng, sư phụ à, ở đây đào đâu ra lá cây chứ."
"Chuyện đó có gì khó?" Ta vung đuôi mèo gõ nhẹ xuống mặt sàn gỗ: "Này, mọc ra hai chiếc lá cây đi."
"Cót... Két..." Cỗ yêu xa phát ra thứ âm thanh cọt kẹt tựa như xương cốt rã rời sắp chìm vào giấc mộng.
Không cho à?
Ta nhướn mày, giơ một vuốt trước lên.
"Xoẹt!" Bộ vuốt sắc lẹm lập tức bật ra khỏi đệm thịt, lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo dưới trăng. Ta xoay người một vòng trên ngực Thiên Thủy, khiến cơ thể hắn thoáng căng cứng, rồi ta vươn dài chân trước, cào một đường sắc lẹm xuống sàn nhà: "Xoẹt..."
Cỗ yêu xa lập tức run lên bần bật, từ mép bậu cửa sổ chạm trổ có một cành cây nhỏ chậm rãi nhú ra. Những nụ hoa mai thi nhau bung nở, chỉ chớp mắt một cái mà đã ướp đẫm cả căn phòng bằng hương mai yếu ớt, thanh tao. Một phiến lá xanh non nớt cũng thuận đà đâm chồi ngay cạnh nhành mai. Phượng Lân tiện tay ngắt lấy, khẽ mỉm cười rồi đưa lên môi. Khúc nhạc du dương, dặt dìu lập tức vang lên.
Ta hài lòng thu vuốt lại, ngoan ngoãn nhắm nghiền hai mắt.
Khúc nhạc trong trẻo, êm tai không còn mang âm hưởng thê lương, đơn côi não nề như ban nãy. Thay vào đó là giai điệu uyển chuyển, vấn vít, tựa như đôi tình nhân đang tựa vai nhau bên bờ hồ tĩnh lặng, mười ngón tay đan chặt, trao nhau cái ôm ngọt ngào không nỡ rời xa dưới ánh trăng vằng vặc...
Tâm tình của hắn cứ thế nương theo từng nốt nhạc len lỏi vào tận cõi lòng ta. Xa xa, tiếng cổ cầm lại một lần nữa gảy lên phụ họa. Những kẻ trót mang lòng si mê âm nhạc vốn dĩ sẽ luôn vô thức họa theo những khúc nhạc mà mình mến mộ. Tiếng đàn của Trường Phong uyển chuyển ngân nga, đứt quãng rồi lại nối dài, so với sự ngọt ngào của Phượng Lân thì lại mang thêm vài phần lưu luyến chẳng rời, hệt như đôi uyên ương nắm tay tản bộ, rủ rỉ rù rì bày tỏ nỗi lòng tương tư...
Chìm đắm trong bản hòa tấu của bọn họ, ta chầm chậm chìm vào giấc mộng, lại một lần nữa ngồi ở nơi tận cùng thế giới của riêng mình.
Ta phẩy tay lướt qua khoảng không trước mặt. Bóng dáng Đế Gia bị xích sắt phong ấn gắt gao hiện ra. Hắn lơ lửng giữa không trung, những sợi xích huyễn hóa thành những đường vân chằng chịt quấn quanh thân thể trần trụi của hắn, tựa như những ngọn lửa lam ngọc đang cháy rực trên da thịt. Mái tóc dài màu lam của hắn càng mọc càng thêm phần lẳng lơ, vươn dài điên cuồng như cỏ dại, che lấp đi thân hình cường tráng, những thớ cơ săn chắc, cơ bụng gồ ghề và đôi chân tràn đầy sức mạnh.
Hắn nhe răng cười dữ tợn, quẳng cho ta một cái nhìn gian ác và xảo trá: "Nhớ ta rồi sao, Mị Nhi? Vừa vặn quá, ta cũng đã cởi sạch sành sanh rồi đây."
Ta khẽ cười khẩy, liếc xéo hắn: "Không, chỉ là ta thấy đói thôi." Ta hít một hơi thật sâu, thu trọn luồng oán khí mạnh mẽ tỏa ra từ người hắn. Oán hận của thần linh quả nhiên ngang ngược và mãnh liệt hơn người phàm gấp vạn lần. Hút cạn oán khí, ta ngước mắt lên mỉm cười xảo quyệt: "Ngươi đúng là hào phóng thật đấy, chẳng bù cho con tọa kỵ chết tiệt của ngươi, lúc này vẫn đang cắn răng dốc sức kiềm chế sự oán hận của bản thân."
"Ha ha ha ha... Đương nhiên rồi..." Hắn nhếch rộng khóe miệng, không thèm che giấu ánh nhìn dâm tà và bỉ ổi của mình: "Ta phải cho nàng biết, ta yêu nàng đến nhường nào... Ta không chỉ giúp nàng khôi phục sức mạnh, mà còn muốn tiếp tay cho nàng thảm sát đám tiện nhân kia nữa... Ha ha ha ha..."
Ta cau mày, ném cho hắn một cái nhìn sắc lẹm: "Vì cớ gì?"
"Bởi vì..." Giọng hắn bắt đầu trở nên thô ráp, khàn đặc: "Nếu chỉ có một mình ta chầu diêm vương thì chẳng phải sẽ mất mặt lắm sao... Đã vậy thì, tất cả cùng bồi táng cho khuất mắt..." Hắn gào lên về phía ta, mái tóc lam cuồng loạn nhảy múa trong luồng oán khí ngùn ngụt: "Tới đây đi... Mị Nhi... Ta muốn nàng... Hãy trao thân cho ta đi... Nàng thừa biết mà, chỉ cần chúng ta giao hoan, ta có thể tiếp thêm cho nàng thứ sức mạnh vô song vượt bậc còn gì..."
"Đi chết đi!" Ta kinh tởm đưa mắt đi: "Ta cứ ngỡ bản thân mình đã đủ điên rồ rồi, nhưng hóa ra ngươi còn điên loạn và biến thái hơn ta gấp ngàn lần! Bọn các ngươi quả thực đã sống quá lâu, đến mức rửng mỡ sinh nông nổi!"
"Ta thực sự hối hận vì năm xưa đã hùa theo bọn họ phong ấn nàng. Đáng lẽ ra ta phải dốc sức đoạt lại nàng từ tay tên Thánh Dương khốn khiếp đó!" Hắn nghiến răng ken két, gằn từng chữ thâm độc: "Thế nhưng, Thánh Dương lại là một kẻ hèn nhát! Một tên hèn nhát rác rưởi... Ha ha ha... Chỉ vì cái gọi là tình huynh đệ hão huyền, vì cái gọi là hòa bình lục giới nực cười, mà hắn chẳng dám đứng ra ứng chiến! Hắn chỉ còn cách cắn răng phong ấn nàng, để rồi chẳng có kẻ nào có được nàng nữa..."
"Ngươi câm cái miệng chó lại cho ta!" Xà tiên trườn ra khỏi tay áo. Ngay khoảnh khắc ta xoay người lại, ngọn roi đã hung hăng quất thẳng vào da thịt Đế Gia, phát ra một tiếng "chát" chói tai. Nào ngờ, hắn lại càng phấn khích mà cười rú lên điên dại: "Ha ha ha ha... Mị Nhi... Chưa đủ, bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ để gãi ngứa đâu..." Hắn ngửa cổ lên trời gào thét như một con thú điên.
Toàn thân ta run lên bần bật vì phẫn nộ, bàn tay siết chặt chuôi xà tiên đến mức rướm máu!
"Chính vì dã tâm ngông cuồng của các ngươi mà ta mang danh ác nữ, trở thành món hàng cho các ngươi xâu xé tranh đoạt! Cớ sao các ngươi có thể đối xử tàn nhẫn với ta đến nhường này! Vì sự cám dỗ của quyền lực kiến tạo thế giới mà các ngươi sẵn sàng đoạt lấy thần phách, thần đan của ta, dồn ta vào chỗ chết! Đế Gia, chúng ta từng là huynh muội vào sinh ra tử cơ mà! Dựa vào cái gì mà ta phải gánh chịu nỗi hàm oan, chịu cảnh phong ấn đày đọa suốt ba ngàn năm đằng đẵng chỉ để trả giá cho dã tâm đê hèn của bọn nam nhân các ngươi chứ!"
"Đúng vậy..." Hắn cúi gầm mặt xuống, đôi mắt ác độc nham hiểm lấp lóe thứ tia sáng dâm đãng dưới lớp tóc lòa xòa: "Ta thực sự rất khao khát được nghe nàng gọi một tiếng "Đế Gia ca ca" thêm một lần nữa. Mỗi lần nàng cất lời gọi ta, trái tim ta lại đập liên hồi thình thịch, thình thịch, thình thịch. Giọng nói của nàng, nụ cười của nàng khiến dòng máu trong huyết quản ta sôi sục, như bị thiêu đốt. Ta đã thèm khát được ôm nàng vào lòng, được hôn nàng đến điên dại biết bao nhiêu, thế nhưng... Thánh Dương lại trắng trợn độc chiếm nàng làm của riêng!" Đôi mắt của hắn đột ngột trở nên vô cùng tàn độc, chất chứa quá nhiều sự phẫn uất và không cam lòng!