Ta ngồi tĩnh lặng trong gian hòa thất của cỗ yêu xa, bên cạnh là Phượng Lân đang chìm sâu vào giấc ngủ yên bình. Khuôn mặt của hắn khẽ nghiêng sang một bên, những lọn tóc tơ mềm mại rủ xuống, lòa xòa che đi dung nhạo thiếu niên tuấn tú.
Tiểu Trúc ngẩn ngơ nhìn Phượng Lân, còn Thiên Thủy thì cau mày khó hiểu quay sang nhìn ta: "Sư phụ, cớ sao người lại đánh ngất Phượng Lân?"
Ta co một chân lên, một tay chống cằm, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Phượng Lân, cẩn thận vén những lọn tóc bướng bỉnh ra sau vành tai hắn: "Sợ hắn lại làm liều. Chúng ta đã cố tình giấu giếm chuyện đến Yêu giới, thế mà rốt cuộc hắn vẫn bám gót theo cho bằng được."
"Chủ nhân... Ý người là đang khen Phượng Lân thông minh đấy ư..." Tiểu Trúc dè dặt lên tiếng, cẩn thận lén lút dò xét sắc mặt ta.
Ta lạnh lùng liếc xéo hắn: "Bởi vậy ta mới nói hắn ngốc nghếch. Chỉ thiếu chút nữa là đã trở thành bữa điểm tâm lót dạ cho con Thất Vĩ Hồ kia rồi. Bước tiếp theo, ta sẽ hành động độc lập, tách khỏi các ngươi. Ta tuyệt đối không muốn hắn bám theo thêm một lần nào nữa."
"Sư phụ định tách khỏi chúng ta sao?" Trong mắt Thiên Thủy hiện lên vẻ kinh ngạc.
Tiểu Trúc cũng hoảng hốt nhìn ta: "Chủ nhâb, người hành động đơn độc như vậy thực sự quá mức nguy hiểm!"
"Thế nhưng, các ngươi cứ bám theo ta thì lại càng rước thêm hiểm nguy." Tầm nhìn của ta hờ hững lướt qua Tiểu Trúc, Thiên Thủy, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang say giấc của Phượng Lân. Mu bàn tay ta lại một lần nữa dịu dàng vuốt ve gò má hắn: "Đoạn đường sắp tới, chông gai bủa vây, lành ít dữ nhiều."
Tiểu Trúc im bặt, lẳng lặng cúi gằm mặt xuống.
Thiên Thủy nhíu chặt đôi mày, chìm vào trầm tư. Hắn hít vào một hơi thật sâu, dường như đã đưa ra một quyết định quan trọng. Khi ngước mắt lên, ánh nhìn của hắn vô cùng kiên định, còn xen lẫn sự âu lo tột độ: "Sư phụ, ta từng hứa với Phượng Lân là sẽ dốc sức bảo vệ người. Hiện tại thần lực của người vẫn chưa phục hồi, hành động đơn thương độc mã quả thực lành ít dữ nhiều. Hay là cứ để ta kề cận bên..."
"Thiên Thủy." Tiểu Trúc bất thình lình cắt ngang lời hắn, nét mặt phẳng lặng như tờ: "Ắt hẳn chủ nhân đã có tính toán của riêng người. Chúng ta tuyệt đối không được phép trở thành gánh nặng ngáng đường chủ nhân."
Thiên Thủy khẽ chau mày, cụp mi mắt xuống rồi lại chìm vào im lặng. Giữa hai hàng lông mày đang nhíu chặt ấy hiện rõ sự bồn chồn và day dứt chẳng thể nào yên lòng.
Ta gối đầu lên cánh tay, dùng ngón trỏ khẽ miết nhẹ qua bờ môi dưới, nhếch mép cười khẩy: "Thiên Thủy từng nhận xét rằng ánh mắt của ta rất có sức hấp dẫn, dư sức câu hồn đoạt phách nam nhân. Ta quả thực rất muốn thử xem sao."
Thiên Thủy lập tức kinh hãi nhìn ta: "Lẽ nào sư phụ định dùng mỹ nhân kế!"
"Chủ nhân, người hãy bình tĩnh lại đi!" Lần này đến lượt Tiểu Trúc cũng không thể giữ nổi vẻ điềm nhiên. Hắn kích động ngồi thẳng lưng dậy, căng thẳng tột độ nhìn ta.
"Hừ." Ta bật cười khinh miệt: "Trước đây, ta vốn khinh thường cái trò mỹ nhân kế rẻ tiền này. Nhưng tình thế hiện tại đang vô cùng bất lợi. Ta sẽ làm mồi nhử đánh lạc hướng sự chú ý của bọn chúng, tạo cơ hội cho các ngươi thoát khỏi Yêu giới một cách an toàn. Chúng ta sẽ hội ngộ tại Côn Luân."
"Chủ nhân tuyệt đối đừng làm như vậy!" Tiểu Trúc cuống cuồng nhào tới, ôm chầm lấy cơ thể ta: "Chủ nhân tuyệt đối đừng hạ mình dùng mỹ nhân kế với đám Thiên Thần đáng hận đó. Cứ để Tiểu Trúc theo hầu hạ bên người đi, mặc xác sự an nguy của chúng ta!"
"Sư phụ!" Thiên Thủy cũng khẽ nhích lại gần ta thêm một chút, ánh mắt nghiêm nghị, trịnh trọng nhìn ta: "Xin người hãy nghĩ lại! Mỹ nhân kế quả thực là một nước cờ quá đỗi hiểm nghèo. Vì bọn ta mà sư phụ phải dấn thân vào chốn hiểm nguy, thực sự không đáng đâu!" Thiên Thủy nóng nảy nhìn ta. Nơi sâu thẳm trong đôi đồng tử đen láy như mực ấy đong đầy một vũng nước ấm áp, nhu hòa đến nao lòng.
Ta bất giác... Nhìn đến ngẩn ngơ...
Kể từ cái ngày định mệnh ta và hắn chạm mặt, hai bên vẫn luôn coi nhau như cái gai trong mắt. Cuối cùng, hắn đành cam tâm tình nguyện bái ta làm sư phụ, chung quy lại cũng chỉ vì nể tình Phượng Lân.
Thế nhưng giờ phút này, sự quan tâm và lo lắng phát ra từ tận đáy lòng hắn, cùng với sự nhu hòa, thâm trầm ẩn giấu nơi đáy mắt ấy lại vô thức khiến hình bóng của... Thánh Dương... Ùa về bủa vây tâm trí ta...
Bị ta nhìn chằm chằm hồi lâu, ánh mắt của Thiên Thủy khẽ dao động, một sự ngượng ngùng bối rối hiện lên. Hắn vội vã quay đi, giấu nhẹm khuôn mặt dịu dàng ấm áp của mình: "Sư phụ, ta nguyện vì người mà..."
"Không cần." Ta cắt ngang lời hắn, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo. Tiểu Trúc từ từ buông ta ra. Thiên Thủy lại một lần nữa dời tầm nhìn về phía ta. Ta nheo mắt dò xét hắn: "Thiên Thủy, trong đám các ngươi, trước nay ngươi vẫn luôn là kẻ điềm tĩnh, mưu sâu kế viễn nhất. Tuyệt đối không được hành sự theo cảm tính, tuyệt đối không được làm hỏng kế hoạch của ta." Từng lời từng chữ uy nghi, trĩu nặng thốt ra từ miệng ta khiến hắn nhíu mày, cúi gầm mặt xuống. Phần tóc mái lòa xòa che khuất đi nửa khuôn mặt. Từ dưới lớp bóng râm ấy, tiếng đáp lời trầm thấp của hắn vang lên: "Tuân lệnh, thưa sư phụ."
Cỗ yêu xa êm ái hạ cánh. Suốt dọc đường, Thiên Thủy và Tiểu Trúc cứ thế im lặng như tờ. Cả gian hòa thất bị bao trùm bởi một mớ hỗn độn những cảm xúc lưu luyến, day dứt và âu lo đan xen. Không gian tĩnh mịch đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ, đều đặn của Phượng Lân.
Ta chưa từng mơ đến cái ngày Thiên Thủy lại đem chân tâm thực ý ra đối đãi với ta như vậy. Ta đã luôn đinh ninh rằng mối quan hệ giữa chúng ta sẽ mãi mãi chìm trong sự chán ghét và xích mích không hồi kết.
Từ bên ngoài văng vẳng tiếng nước đổ ầm ầm. Ta đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ chạm trổ hoa văn, đập vào mắt là một khoảng không đất trời bao la, bát ngát không gì che khuất. Trông có vẻ tư dinh của Trường Phong đã được cất dựng ngay sát mép vực thẳm, kề cận một dải thác nước hùng vĩ. Thêm vào đó còn có một khoảng viện rộng rãi, dư sức cho cỗ yêu xa hào hoa, đồ sộ này đỗ vào.
Bất thình lình, một vệt đỏ rực xẹt qua trước cửa sổ. Bím tóc dài ngoằng tung bay phần phật trong gió. Khóe môi ta cong lên thành một nụ cười đắc ý. Xem ra cửa ải Yêu giới đã có thể ra vào dễ dàng rồi sao?
"Trường Phong! Trường Phong!" Cái bím tóc đỏ chóe của hắn vừa ló dạng, tiếng la hét thất thanh, chói lói đã vang vọng khắp nơi. Tiểu Trúc và Thiên Thủy nghe thấy tiếng gào thét ấy cũng có chút kinh ngạc, đồng loạt ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Trường Phong! Huynh mau ra đây xem nào! Rốt cuộc ở Yêu giới đã xảy ra chuyện tày đình gì vậy? Huynh có bình an vô sự không?" Bên ngoài cỗ yêu xa lại tiếp tục truyền đến những tiếng gào thét đầy hoảng loạn.
Hơi thở của Trường Phong đang tiến lại gần ngoài cửa. Ta vung tay phẩy nhẹ vào hư không, cánh cửa trượt lập tức ngoan ngoãn mở toang theo sự điều khiển của ta. Cửa vừa mở, hình bóng uy nghi và đoan trang của Trường Phong cũng nhanh chóng hiện ra.
Thấy cửa mở, bước chân hắn hơi khựng lại. Hắn khẽ xoay người, cung kính hành lễ với ta. Cặp chân mày thanh tú sắc sảo càng tô điểm thêm cho vẻ ngoài tao nhã và trầm tĩnh của hắn.
"Bịch bịch bịch bịch." Từ phía hành lang truyền đến những tiếng bước chân dồn dập cuống cuồng. Trường Phong đứng thẳng người, điềm nhiên quay mặt nhìn ra hành lang. Cơ thể hắn còn chưa kịp xoay hẳn thì một bóng đỏ đã chớp nhoáng lao tới, ôm chầm lấy hắn cứng ngắc: "Trường Phong! Huynh làm ta lo đến chết mất thôi, ta cứ sợ sẽ rước họa vào thân huynh! Đáng lẽ ra ta không nên kéo huynh vào vũng bùn này, chắc chắn là do nữ nhân đó gây ra, chắc chắn là như vậy!"
Ánh mắt Thiên Thủy và Tiểu Trúc cũng đồng loạt hướng ra ngoài cửa. Cái bóng đỏ rực đang ôm ghì lấy Trường Phong không ai khác chính là Côn Hoành.
Từng lời Côn Hoành thốt ra đều đong đầy sự hối hận tột cùng, đủ để người ta cảm nhận sâu sắc vị trí quan trọng nhường nào của Trường Phong trong lòng hắn.
Thế nhưng đôi mày ngài thanh tú tựa như tranh vẽ của Trường Phong khẽ chau lại, trong đôi mắt thon dài sắc sảo hiện lên một sự sắc lạnh. Hắn vươn tay, từ từ đẩy Côn Hoành ra, động tác thong thả, từ tốn như thể chỉ cần cử động nhanh một chút thôi cũng sẽ phá vỡ đi sự thanh tao và đoan trang vốn có của hắn.
"Đệ làm rối tóc ta rồi." Trường Phong lạnh lùng cất lời, chất giọng lạnh lùng, băng giá hệt như một nốt nhạc gảy lỗi trên dây đàn.
Cơ thể của Côn Hoành lập tức cứng đờ, vội vã buông Trường Phong ra: "Ta, ta xin lỗi, tại ta lo lắng cho huynh quá mức."
Ta khẽ nhướn mày. Lúc này, biểu cảm của Côn Hoành quả thực vô cùng kỳ lạ. Trường Phong tỏ thái độ lạnh nhạt và hờ hững như vậy, hắn chẳng những không hề nổi cáu mà lại còn ngoan ngoãn lên tiếng xin lỗi. Chẳng nhẽ... Mái tóc của Trường Phong chính là vùng cấm địa bất khả xâm phạm?
Đúng lúc đó, ta thấy Trường Phong ung dung thò tay vào tay áo, rút ra một chiếc lược sừng chạm trổ hoa văn tinh xảo. Hắn bắt đầu thong thả chải lại những lọn tóc vừa bị cái ôm của Côn Hoành làm cho xô lệch. Hèn gì lúc nào mái tóc của hắn cũng suôn mượt thẳng thớm đến vậy, hóa ra là luôn thủ sẵn lược bên người.
Tiểu Trúc đứng nhìn đến ngẩn tò te, còn trong ánh mắt của Thiên Thủy thì lộ rõ vẻ buồn cười không nhịn nổi. Ta phì cười thành tiếng: "Phụt." Tiếng cười bất đắc dĩ này lập tức thu hút sự chú ý của Côn Hoành. Ngay khoảnh khắc chạm mắt với ta, hắn sợ hãi đến mức chết trân tại chỗ, mồm miệng há hốc, á khẩu không thốt nên lời!