Lục Giới Yêu Hậu

Chương 130: Bổn nương nương.

Trước Sau

break

Côn Luân nguy nga tĩnh lặng, mây ngàn cuồn cuộn tựa biển khơi.

Tiên khí mờ ảo lượn lờ, khí lành từ phương Đông rợp trời kéo đến.

Thuở xưa, ta từng bị giam cầm dưới chân núi Côn Luân này, chẳng bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời. Quanh năm suốt tháng làm bạn với bóng đêm cô quạnh, vò võ một mình nếm trải sự giày vò tàn khốc của nỗi cô đơn cắn rứt từng phút từng giây.

Thế nhưng giờ đây, cái chốn từng là ngục tù phong ấn ta nay đã hóa thành Ngọc Vũ tráng lệ. Cả dãy Côn Luân đều nằm rạp dưới gót chân ta, đường đường là Tiên Tôn cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu nghe lệnh, đệ tử Côn Luân để mặc cho ta nhào nặn sai bảo. Bổn nương nương hiện tại chính thức chiếm núi xưng vương!

Bên trong động phủ, Tiểu Trúc, Thiên Thủy và Côn Hoành đang ngồi mỗi người một góc, tĩnh mịch không một tiếng động. Ngay khoảnh khắc ta bước qua cửa động, cả ba đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía ta. Trên môi Thiên Thủy nở một nụ cười nhẹ nhõm. Kế đó, ánh mắt hắn lướt qua vai ta, dừng lại trên bóng dáng Phượng Lân đang đi ngay phía sau, một sự trầm tư sâu kín cũng hiện lên nơi đáy mắt.

"Chủ tử!" Tiểu Trúc kích động đến mức rưng rưng nước mắt, nhào thẳng tới ôm chầm lấy ta. Cú va chạm bất ngờ khiến ta lảo đảo, đụng phịch vào người Phượng Lân. Phượng Lân vòng tay đỡ vững cơ thể ta, định vươn tay kéo Tiểu Trúc ra thì chợt nghe thấy tiếng nức nở, nghẹn ngào của hắn: "Chủ tử..."

Bàn tay của Phượng Lân khựng lại giữa không trung. Một sự mềm lòng, xót xa lướt qua trong mắt hắn. Hắn từ từ rút tay về, điềm đạm cất lời an ủi: "Mọi chuyện ổn cả rồi, Tiểu Trúc, sóng gió qua rồi..."

Tiểu Trúc ôm riết lấy ta, vùi mặt vào vai ta mà thút thít run rẩy, cái điệu bộ lúc này của hắn trông chẳng khác nào một hài tử tủi thân đang làm nũng.

Côn Hoành trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm, khoanh hai tay trước ngực, bật cười khùng khục: "Quả thực không ngờ tới, nữ nhân nhà ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy chứ, chiêu mỹ nhân kế quả nhiên bách phát bách trúng!"

"Cấm ngươi có thái độ vô lễ với nương nương!" Tiểu Trúc lập tức quay ngoắt người lại, giận dữ quát lớn.

Ngay khi Tiểu Trúc vừa cất tiếng gắt gỏng, bóng trắng của Phượng Lân đã áp sát ngay trước mặt Côn Hoành một cách chớp nhoáng. Mũi tiên kiếm sắc lẹm chỉ thẳng tắp vào yết hầu hắn. Thiên Thủy cũng dùng ánh mắt âm trầm, lạnh lẽo ghim chặt lấy Côn Hoành. Sát khí và hàn khí đồng loạt bùng nổ, bủa vây xung quanh.

Côn Hoành liếc nhìn mũi tiên kiếm của Phượng Lân, nheo chặt đôi mắt, lạnh lùng vặn hỏi: "Ngươi làm thế này là có ý gì?"

"Có ý gì sao?" Phượng Lân nhếch mép, buông một nụ cười lạnh lẽo thấu xương: "Trước đây, vì ngươi hẵn còn giá trị lợi dụng với sư phụ nên ta mới cắn răng nhẫn nhịn ngươi. Cái nợ máu ngươi hạ sát Tiên Tôn nhà ta, ta vẫn chưa hề tính toán sòng phẳng với ngươi đâu! Nể tình ngươi đã dốc sức hộ tống bọn ta rời khỏi Yêu giới an toàn, lại xét thấy chuyện ngươi tấn công Côn Luân chung quy cũng xuất phát từ tấm lòng hiếu thảo muốn cứu mẫu thân, bọn ta mới quyết định xí xóa, không truy cứu thêm nữa. Thế nhưng, ta tuyệt đối không cho phép ngươi có nửa lời bất kính với sư phụ ta!"

Côn Hoành đưa mắt nhìn Phượng Lân đang đằng đằng sát khí, rồi lại liếc sang Thiên Thủy mang vẻ mặt thâm trầm, hắn nhún vai một cái, rồi hướng ánh mắt về phía ta trêu chọc: "Này, người của ngươi quy củ và cứng nhắc quá mức cần thiết rồi đấy!"

"Ngươi câm miệng lại cho ta!" Ta lạnh lùng liếc xéo hắn một cái. Hắn thoáng sững người, một nét e dè kiêng kỵ hiện lên trên gương mặt. Ta khoanh hai tay trước ngực, ngạo nghễ tuyên bố: "Bọn họ đều là nam nhân của ta, bao giờ đến lượt ngươi mở miệng xỉa xói ở đây vậy?"

Bầu không khí trong toàn bộ động phủ dường như lập tức đông cứng lại. Tiểu Trúc đứng bên cạnh ta cúi gằm mặt, tủm tỉm cười thầm. Nét mặt của Thiên Thủy thì bỗng chốc trở nên gượng gạo. Còn Phượng Lân thì nhíu chặt mày, buông thõng tiên kiếm, đưa tay lên day trán. Cái vẻ mặt ấy rõ ràng là đã cạn lời, bất lực tột độ trước cái thói ăn nói ngông cuồng của ta.

Sắc mặt Côn Hoành lập tức tối sầm lại. Hắn lườm nguýt một cái rõ dài, khoanh tay trước ngực, hậm hực quay mặt đi chỗ khác: "Ai thèm để tâm chứ." Miệng thì bảo không thèm để tâm, nhưng tay lại bực dọc vung vẩy cái bím tóc hất ngược ra sau gáy. Đột nhiên, hắn quay ngoắt lại, tức tối chỉ tay vào mặt ta: "Lúc này ta và Trường Phong cũng đang liều mạng xông pha vì ngươi đấy nhé! Cái đám nam nhân này của ngươi!" Hắn hung hăng chỉ mặt điểm tên từng người một về phía Phượng Lân, Thiên Thủy, Tiểu Trúc, rồi cuối cùng tự chỉ vào chóp mũi mình: "Đều là do một tay ta dắt díu mang ra ngoài cả đấy! Ngươi!" Hắn bực dọc lườm Phượng Lân. Phượng Lân buông tay khỏi trán, dùng ánh mắt lạnh nhạt đáp trả. Côn Hoành chau mày, bĩu môi, rời tầm mắt đi hướng khác: "Chuyện của lão già Tiên Tôn kia, ta gửi lời xin lỗi. Ta cũng chỉ là nạn nhân bị tên Thanh Hoa đó lừa gạt, hắn phao tin rằng mẫu thân ta bị giam cầm ở đây. Ngươi cũng thừa biết mà, xưa nay Yêu tộc chúng ta và đám kiếm tiên các ngươi vốn dĩ như nước với lửa, đụng mặt nhau đương nhiên phải một mất một còn..."

Phượng Lân hơi nhíu mày, không thèm nhìn Côn Hoành, cũng chẳng buồn đôi co thêm nửa lời.

Thiên Thủy nhìn Phượng Lân một chốc, rồi lại sầm mặt hướng về phía Côn Hoành: "Bọn ta ghi nhận lời giải thích của ngươi. Thế nhưng, món nợ máu của Tiên Tôn, bọn ta tuyệt đối không bao giờ tha thứ. Kể từ nay về sau, nước sông không phạm nước giếng, tất thảy chúng ta chỉ dốc lòng dốc sức làm việc vì sư phụ."

"Được thôi!" Côn Hoành sảng khoái gật đầu cái rụp.

Thiên Thủy chau mày, dường như vẫn còn lời muốn nói cho rõ ràng: "Thêm một chuyện nữa, chúng ta... Không phải là nam nhân của sư phụ như lời người vừa nói, ngươi tuyệt đối đừng hiểu lầm." Nét mặt của Thiên Thủy bỗng chốc trở nên cực kỳ nghiêm túc, trịnh trọng nói: "Ta và Phượng Lân là đệ tử danh chính ngôn thuận của người, Tiểu Trúc là người hầu kề cận, bởi vậy chúng ta không phải..."

"Thế tóm lại các ngươi có phải là nam nhân không hả?" Ta không chịu nổi cái thói lằng nhằng này, bèn vặn lại. Đám người phàm này đúng là rắc rối và ủy mị, cứ hễ động chạm đến cái gọi là danh dự, thanh danh là y như rằng phải vạch lá tìm sâu, giải thích cho tường tận rạch ròi mới chịu.

Thiên Thủy và Phượng Lân đồng loạt quay ngoắt sang nhìn ta. Hai má Phượng Lân thoáng ửng đỏ, trong mắt lộ rõ vẻ ấm ức xen lẫn bất đắc dĩ: "Sư phụ, người cứ ăn nói kiểu này, thực sự rất dễ khiến kẻ khác hiểu lầm đấy!" Nơi đáy mắt hắn hiện lên một tia u ám, nghe qua lại càng giống như một lời cảnh cáo đầy ngang ngược, cấm ta không được phép gọi những nam nhân khác là nam nhân của mình.

Ta cười tà, nhướn mày trêu chọc hắn: "Lân Nhi, làm nam nhân của ta khiến ngươi ấm ức, tủi nhục đến vậy sao?"

Khuôn mặt Phượng Lân lập tức đỏ lựng như gấc chín. Hắn lại nhíu mày, đưa tay day trán thêm lần nữa, cái dáng vẻ bất lực kia tựa như đã hoàn toàn bỏ cuộc trong việc tranh cãi lý lẽ với ta.

Thiên Thủy lập tức dồn ánh mắt về phía Phượng Lân. Dường như Phượng Lân cảm nhận được bèn vội vã quay mặt lảng đi chỗ khác, né tránh ánh nhìn dò xét của hắn. Trên mặt hắn thoáng hiện nét ngỡ ngàng, rồiquay sang nhìn ta. Ta lườm hắn một cái, nở nụ cười ranh mãnh. Hắn sững sờ, cúi gầm mặt xuống, khẽ chau mày buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Tiểu Trúc tình nguyện làm người của chủ tử! Bất luận với thân phận gì đi chăng nữa!" Tiểu Trúc thình lình chộp lấy cánh tay ta, ánh mắt kiên định rực lửa.

Ta bật cười, đưa tay khẽ nựng cằm hắn. Vệt phấn mắt và sắc môi mang sắc xanh ngọc nhạt khiến nhan sắc của hắn càng thêm kiều diễm, như non nước hữu tình, trúc biếc mây xanh chốn sơn cước: "Quả nhiên vẫn là Tiểu Trúc nhà ta ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất!"

"Sư phụ!" Phượng Lân bất thình lình gắt lên. Hắn nhíu chặt mày, quay mặt đi không thèm nhìn ta, gằn giọng: "Xin người hãy tự trọng!"

"Hừ..." Ta buông Tiểu Trúc ra, cong môi cười tà ác. Côn Hoành đứng đực mặt ra chứng kiến màn đấu khẩu của chúng ta, trong đôi mắt lấp lánh chẳng rõ đang tính toán mưu đồ gì. Đột nhiên, một dòng máu đỏ tươi rói rỉ ra từ lỗ mũi hắn! Chảy máu mũi rồi!

Thiên Thủy giật nảy mình, liếc nhìn Phượng Lân một cái rồi vội vã đưa tay lên bịt chặt mũi Côn Hoành. Hắn bừng tỉnh, cuống cuồng cúi đầu lau lau chùi chùi dòng máu mũi.

Ta chau mày, ném cho hắn một cái lườm ghét bỏ, rồi xoay mặt lại, nghiêm túc thông báo với tất cả mọi người: "Tung tích của chúng ta ở Côn Luân đã bị kẻ khác đánh hơi thấy rồi!"

"Cái gì?" Rốt cuộc cả đám cũng đồng loạt có chung một biểu cảm kinh hãi, đồng thanh thốt lên.

"Chủ tử!" Tiểu Trúc hoảng hốt siết chặt lấy cánh tay ta. Ta cong môi, rũ mắt nhìn hắn trấn an: "Đừng lo lắng thái quá, dường như đối phương cũng đang cố tình che giấu tung tích, không muốn ta dễ dàng phát giác ra."

Tiểu Trúc sững sờ, ngây ngốc không hiểu.

"Sư phụ, lời người nói lúc trước về việc có người tìm đến Côn Luân, chính là ám chỉ việc này sao?" Phượng Lân nắm chặt tiên kiếm trong tay, sải bước tiến đến trước mặt ta. Thiên Thủy đứng tít đằng xa, lặng lẽ quan sát chúng ta, trong mắt hằn lên nỗi âu lo sâu sắc.

"Không sai." Ta xoay người, bước tới chiếc xích đu rồi ngả người ngồi xuống, hướng mặt ra khoảng trời rợp mây bay ngoài cửa động, thong thả đong đưa. Phượng Lân bước tới sát cạnh ta. Ta nhếch môi cười nhạt: "Thứ tới tìm chúng ta không phải chân thân của bọn chúng. Bởi vậy, bọn chúng không thể mang theo pháp lực thần thánh. Chúng ta chẳng có gì phải quá lo lắng cả. Thiên Thủy, ngươi lại đây."

Phía sau lưng tĩnh lặng một chốc, rồi mới văng vẳng tiếng bước chân chậm rãi của Thiên Thủy. Hắn lướt qua ta, đi vòng lên đứng chặn trước mặt, ánh mắt nhìn thẳng tắp, không hề liếc ngang liếc dọc, trước sau vẫn luôn duy trì một khoảng cách chừng mực, xa cách đúng chuẩn mực đạo đức nam nữ. Hắn chắp tay hành lễ. Ta nhìn hắn: "Đứng xa quá, tiến lại gần đây một chút." Ta vươn tay về phía hắn.

Hắn chớp chớp mắt, khẽ chau mày, khóe mắt lén lút dò xét phản ứng của Phượng Lân. Rồi sau đó, hắn mới nhích lên ba bước, chỉ còn cách ta vỏn vẹn một thước. Ta giơ tay lên, dùng ngón trỏ ấn mạnh vào giữa ấn đường của hắn, gọi lớn: "Tử Viên, mau ra đây diện kiến ta."

Một luồng ánh sáng tím rực rỡ bừng lên giữa trán Thiên Thủy. Côn Hoành nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ bèn tò mò chạy xộc tới, trợn tròn cặp mắt đỏ au trừng trừng quan sát.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương