Lục Giới Yêu Hậu

Chương 103.1: Mắc kẹt chốn Yêu giới.

Trước Sau

break

Thiên Thủy lại trầm mặc một lúc lâu, sau mới ngập ngừng cất lời: "Ban nãy ở chỗ kia, ta... Nghe được là, đệ... Thật sự ngủ chung... Với người sao?"

Cả cơ thể Phượng Lân thoáng chốc khựng lại. Đôi vòng tay đang ôm trọn lấy ta bất giác siết chặt thêm một chút: "Sư phụ bị giam cầm giữa màn đêm đen kịt suốt ba ngàn năm ròng rã, người chỉ mong mỏi có một ai đó ở bên bầu bạn, để không phải một mình đối mặt với bóng tối cô độc ấy nữa. Ta biết, cho dù ta có giải thích như thế nào, sư huynh cũng sẽ chẳng đời nào tin, lại càng không thể thấu hiểu. Lần này thực sự tạ ơn huynh đã liều mình cứu sư phụ, ân tình này là ta nợ huynh."

Thiên Thủy thở hắt ra một tiếng dài thườn thượt từ lồng ngực. Bốn bề lại chìm vào sự câm lặng kéo dài.

Ánh lửa bập bùng nhảy múa không ngừng theo từng nhịp nổ lách tách của củi khô.

"Giữa huynh đệ chúng ta còn tính toán chi chuyện nợ với nần." Thiên Thủy lại một lần nữa lên tiếng, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng: "Lúc nãy ta còn nhìn thấy người... Khụ, hôn đệ, hai người..."

"Sư huynh, huynh đừng hiểu lầm!" Nhịp tim của Phượng Lân bất thình lình tăng tốc đập loạn xạ, nhưng ngoài miệng vẫn cuống cuồng giải thích: "Sư phụ người... Sư phụ là một nữ nhân vô cùng đặc biệt. Cách hành xử của người đôi khi có phần... Phóng túng vượt ngoài khuôn khổ. Ta nghĩ... Người làm vậy chỉ đơn thuần là muốn cảm tạ ta mà thôi..."

Khi Phượng Lân nói đến những chữ cuối cùng, ta lờ mờ cảm nhận được một cơn nghẹn đắng nơi lồng ngực. Thứ xúc cảm này là do hắn truyền sang cho ta. Dường như trái tim hắn đang bị một tảng đá vô hình nào đó chèn ép, khiến nhịp thở cũng trở nên khó nhọc và đứt quãng.

"Có ai lại đi dùng cái cách đó để tạ ơn cơ chứ!" Thiên Thủy cố sức đè giọng mình xuống thật thấp, cốt để bản thân không thất thanh kêu lên vì quá đỗi kinh ngạc: "Hầy! Thôi bỏ đi, ngay chính bản thân ta còn lơ mơ chẳng tỏ tường rốt cuộc tình ái nam nữ ra sao, thảo nào mới bị người mắng cho cái tội lợi dụng tình cảm..."

"Ý huynh là, sư phụ mắng huynh lợi dụng tình cảm của người khác sao?"

"Ừm." Thiên Thủy hậm hực đáp lời, nghe qua giọng điệu đã thấy buồn bực khó tả.

"Hừ." Phượng Lân khẽ bật cười: "Sư huynh à, huynh quả thực có chút vấn đề đấy."

"Ta thì có vấn đề gì chứ!" Thiên Thủy khó chịu vặn lại.

"Huynh đối xử tốt với các sư đệ, đương nhiên bọn ta sẽ chẳng buồn ghen tị làm gì. Thế nhưng, huynh lại rải lòng tốt ban phát cho tất thảy các sư muội, thì bọn họ sẽ... Hì hì, huynh đã hiểu ra vấn đề chưa?"

Hồi lâu sau, Thiên Thủy không nói thêm nửa lời. Tiếng thở dài não nề của hắn lại một lần nữa vang lên: "Hầy..."

Tiếp đó lại là một khoảng lặng kéo dài giữa hai huynh đệ Phượng Lân và Thiên Thủy.

"Phượng Lân." Đột nhiên, Thiên Thủy cất giọng gọi đầy nghiêm túc. Phượng Lân ngẩng mặt lên đáp lại cái nhìn của hắn: "Đệ có thực sự biết rõ người là ai không?" Ta nghe rành rành tiếng vải áo sột soạt khi Thiên Thủy vung tay lên và cảm nhận rõ mồn một ngón tay hắn đang chĩa thẳng vào ta.

Khi câu hỏi ấy được thốt ra, Phượng Lân chìm vào sự im lặng rất lâu. Khoảnh khắc ta hé mở đôi mắt, vừa vặn bắt gặp cái lắc đầu chậm rãi, mang theo đôi phần lạc lõng của hắn.

Yêu khí nồng đặc và đen kịt như mực bao trùm cả một vùng trời phía trên Ác Yêu Cốc, biến nơi đây thành một chốn chẳng bao giờ thấy được ánh mặt trời.

"Đế Gia nói người là tà thần. Ta biết đệ muốn bảo vệ người, nhưng người thực sự quá mức nguy hiểm!" Giọng điệu của Thiên Thủy ngày một kích động, sự lo âu tột độ dâng trào: "Người đã giết chết Hoa thần! Thậm chí vừa rồi còn tận tay hạ sát cả Yêu Hoàng Đế Gia trong truyền thuyết, một nhân vật mà chúng ta vốn chỉ được biết đến qua những trang cổ tịch! Người, biết đâu chừng những lời Đế Gia nói lại là sự thật! Người thực sự sẽ mang đến tai ương hủy diệt cho cả lục giới, thế nên năm xưa mới bị chư thần liên thủ phong ấn!"

"Không phải như vậy!" Phượng Lân cũng kích động không kém, cắt ngang lời Thiên Thủy, đôi tay càng siết chặt lấy cơ thể ta: "Sư huynh đừng nói nữa. Ta tin người, mặc kệ thiên hạ gièm pha thế nào, ta vẫn một lòng tin người!"

"Đó là bởi vì đệ thích người..."

"Thuở thiên địa hỗn mang chưa phân chia, trời cao giáng xuống sáu vị thần..." Ta nằm gọn trong vòng tay Phượng Lân, cất giọng đều đều thong thả, cắt ngang cuộc tranh luận gay gắt giữa Thiên Thủy và Phượng Lân. Phượng Lân thoáng sững người, vội vàng cúi xuống nhìn ta chằm chằm: "Sư phụ, người đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?"

Ta chớp chớp mắt, không buồn đáp lại lời hắn. Ta xoay người, ung dung ngồi lọt thỏm giữa hai chân đang xếp bằng của hắn. Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy ta. Cái thân hình nhỏ bé của ta hiện tại vừa vặn nằm gọn trong lòng hắn. Khẽ liếc mắt sang, ta bắt gặp ánh nhìn lảng tránh, ngượng ngùng của Thiên Thủy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương