Trong ký ức của Côn Hoành, Trường Phong không hề có phụ thân, chỉ có mẫu thân. Trường Phong chưa từng nhắc đến phụ thân với Côn Hoành, chỉ bảo rằng trước khi lâm chung, mẫu thân từng nói phụ thân của hắn đã chết.
Thế nhưng, ta lại không cho là vậy. Bởi vì ta cảm thấy dung mạo tinh xảo của Trường Phong cực kỳ giống Di Âm.
Di Âm là cây đàn đầu tiên do Quảng Nguyệt chế tạo ra. Quảng Nguyệt vốn là một kẻ theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo đến mức cực đoan, thứ hắn làm ra ắt phải hoàn hảo. Thế nên, Di Âm là một cây cổ cầm vô cùng tinh xảo và diễm lệ.
Chịu ảnh hưởng từ thần lực của Quảng Nguyệt, Di Âm dần dần tu luyện thành hình người. Thánh Dương bèn ban cho hắn thần cốt, phong làm Cầm thần. Nhưng đàn thì chung quy vẫn là đàn, dẫu có thành thần, ngoài việc tấu nhạc ra cũng chẳng còn tích sự gì khác.
Sau khi có được nhân tính và vui buồn hờn giận của con người, Di Âm thường xuyên rơi vào sầu muộn. Điều này cũng ảnh hưởng đến tiếng đàn của hắn. Khúc nhạc mang âm hưởng u uất, oán thán triền miên rốt cuộc đã chọc giận Quảng Nguyệt. Cuối cùng, Quảng Nguyệt sinh lòng chán ghét, bèn ném hắn cho Đế Gia, kẻ vốn có sở thích sưu tầm. Di Âm theo Đế Gia tới Yêu giới, từ đó bặt vô âm tín, chắc mẩm là đã trở thành cầm sư riêng cho Đế Gia rồi.
Chuyện về sau, do ta bị phong ấn nên không còn hay biết nữa. Nhưng với cái bản tính lẳng lơ của Đế Gia, bảo hắn không ngủ với Di Âm thì e là chuyện không tưởng.
Ăn Không No ở bên cạnh Đế Gia luôn cắn răng không chịu hóa thành hình người, lại tự biến mình thành một cục mỡ béo ú xấu xí, ắt hẳn cũng vì nguyên cớ này. Đừng thấy Ăn Không No lúc nào cũng đờ đẫn ngu ngơ, thực chất nó khôn lỏi hơn bất kỳ ai đấy.
Nghĩ đến Di Âm, ta lại đưa mắt nhìn Trường Phong trước mặt, quả thực càng nhìn càng thấy giống.
"Ngươi và Di Âm có quan hệ gì?" Ta đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt ghim chặt vào hàng chân mày thanh tú của hắn.
Nét mặt của hắn lập tức biến đổi dữ dội. Dẫu bình thường có điềm đạm và trầm tĩnh đến đâu thì lúc này cũng bị câu nói của ta làm cho kinh ngạc tột độ. Đôi mắt mở lớn, để lộ trọn vẹn cặp đồng tử mang sắc nâu trầm của gỗ đàn hương.
"Ngươi là ai?" Hắn nheo mắt lại, trong đáy mắt xẹt qua từng sự cảnh giác phòng bị.
Ta nhếch môi cười tà, đút hai tay vào ống tay áo: "Muốn biết thì giúp ta qua ải."
Hàng chân mày của hắn nhíu chặt lại, trong mắt dâng lên muôn phần ngưng trọng. Hắn thừa hiểu nếu ra tay tương trợ ta, ắt sẽ tự đẩy bản thân vào chốn hiểm nguy khôn lường.
"Hơn nữa..." Ta đứng dậy từ phía trước Phượng Lân, nhấc chân giẫm thẳng lên kỷ án đánh đàn của hắn, hất cao cằm bễ nghễ nhìn xuống: "Ta biết Di Âm đã rời Thần giới theo Đế Gia tới Yêu giới, Đế Gia đối đãi với hắn... Có tốt không?"
Sắc mặt của Trường Phong càng lúc càng sầm lại. Hắn rũ mi mắt, chìm vào sự tĩnh lặng đến mức gần như nghẹt thở, đôi môi mím chặt, kiên quyết không thốt lấy nửa lời.
"Hừ..." Ta cong môi, nhướn mày: "Xem ra đã có đáp án rồi. Rất tốt, nói vậy thì chúng ta không phải là kẻ thù nữa. Có khi... Ta còn được coi là đã báo thù thay Di Âm rồi cũng nên."
Trường Phong chấn động, ngẩng khuôn mặt tinh xảo tựa tranh tạc lên nhìn ta, trong mắt hằn lên sự oán hận thấu xương: "Ngươi có biết kẻ thù của ông ấy là ai không?" Hắn bỗng nhiên mất khống chế, khẽ gầm lên. Dẫu thân hình hắn chẳng mảy may xê dịch chút xíu nào, vẫn cố kìm nén để không thất lễ trước mặt người khác, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận rõ cơ thể hắn đang căng cứng vì phẫn nộ: "Dựa vào đâu mà ngươi dám hùng hồn tuyên bố như vậy! Dựa vào cái gì mà bảo... Đã báo thù thay ông ấy chứ? Hừ..." Giọng hắn run rẩy xen lẫn tiếng cười lạnh, hệt như một sợi dây đàn vốn đang tĩnh lặng bỗng bị ai đó hung hăng gảy mạnh.
Ta khinh miệt liếc hắn một cái: "Kẻ ngươi nói tới... Là hắn sao?" Ta vuốt nhẹ lọn tóc vương bên tai, "keng" một tiếng, ta búng Chấn Thiên Chùy ra. Chấn Thiên Chùy nhanh chóng hóa thành Nguyệt Luân, giáng phịch xuống ngay sát cạnh ta, bên trên kỷ án trước mặt Trường Phong. Một luồng oán khí tàn nhẫn tà ác bùng lên cuộn trào. Ta thong thả hít một hơi vào mũi, chậc chậc, không tồi nha... Oán khí của Đế Gia nặng nề thật đấy, ha ha ha ha...
Vì đã ghim sâu vào thần hồn của Đế Gia nên lúc này Chấn Thiên Chùy đã trải qua một sự biến đổi về chất. Toàn thân nó vốn dĩ tỏa ra ánh vàng xanh nhạt, nay lại bị pha trộn với sắc lam rực rỡ tựa như mái tóc của Đế Gia. Luồng khí lạnh thấu xương tỏa ra khiến nhiệt độ cả gian phòng tụt dốc không phanh, thậm chí trên mặt kỷ án bằng gỗ còn đọng lại một lớp sương mỏng.