Phượng Lân nhìn ta đăm đắm, ánh mắt ngày một thâm trầm và kiên định: "Chính vì vậy, ta càng không thể làm tổn thương sư phụ! Ta đã tự thề với lòng mình là phải bảo vệ người thật tốt, trân trọng người! Sư phụ, người đừng dung túng ta nữa, nguyên khí của người vẫn chưa phục hồi, ta không thể... Ta sợ người mệt! Sợ làm người bị thương, làm người đau đớn! Chút tâm tư ấy, lẽ nào người còn không hiểu sao?"
Đột nhiên, hắn dùng hai tay bế bổng cơ thể nhỏ bé của ta lên, mang theo sự nghẹn khuất và nỗi lo âu to lớn mà nhìn ta chằm chằm hồi lâu. Nghe hắn lải nhải, ta càng thêm bực dọc, bèn liếc xéo hắn: "Ta không hiểu! Ta chẳng thấy mệt mỏi gì cả. Ta là thần, ngươi lấy bản lĩnh gì mà làm ta bị thương cơ chứ?"
Nhịp thở của hắn ngày càng trở nên nặng nề, dường như bị những lời của ta làm cho phát cáu. Chợt, hắn cúi gầm mặt xuống, in một nụ hôn lên đôi môi mèo đen của ta. Ta sững sờ chớp mắt nhìn hắn. Nơi đáy mắt ướt át của hắn long lanh và trong veo tựa như những vì tinh tú trên bầu trời đêm: "Sư phụ..." Hắn nhìn ta đắm đuối: "Ta... Vẫn là nam tử đồng trinh, bây giờ người đã hiểu chưa?"
Ta ngẩn tò te, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi mới bừng tỉnh nhận ra. Khoảnh khắc ngước mắt lên nhìn, ta đã thấy hai má hắn đỏ lựng như gấc, luống cuống ngoảnh đi chỗ khác: "Ta sợ làm người bị thương... Cho nên ta..."
"Đừng nói nữa!" Khuôn mặt ta cũng bị hắn làm cho lây cơn nóng bừng bừng. May thay hiện tại ta đang mang hình dáng của mèo đen, bộ lông đen nhánh đã che giấu đi tất cả. Trong phút chốc, bầu không khí chuyển từ ái muội sang ngượng ngùng tột độ. Ta vội vàng ngoảnh đi: "Sang bên phòng Thiên Thủy ngủ đi, mọi người đều ở đó cả. Ta đang trong bộ dạng thế này, chắc ngươi sẽ không ghen nữa đâu nhỉ."
Lân Nhi đã nói oạch toẹt ra đến nước này rồi, nếu ta còn tiếp tục bóc mẽ, e là sẽ làm tổn hại đến lòng tự tôn nam nhân của hắn mất.
Thực ra... Ta hoàn toàn có thể đích thân chỉ bảo cho hắn mà...
Thế nhưng, hắn cũng từng nói rồi, có những chuyện cứ để tự tay hắn làm.
Hừ, là hắn tự từ chối đấy nhé, vậy thì cứ để hắn tự nín nhịn đi, để nghẹn chết luôn cho rảnh nợ, xùy.
Hắn không nói thêm tiếng nào nữa, chỉ khẽ vuốt ve thân hình ta rồi ôm ta bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt, nóng bức này. Ta nằm phủ phục trên cánh tay hắn, bên tai vẫn văng vẳng tiếng thở dốc cùng câu nói ghi lòng tạc dạ ban nãy: "Ta không muốn sư phụ nghĩ rằng, nam nhân thích người, chung quy lại cũng chỉ là vì muốn... Làm cái chuyện hoan ái xác thịt ấy cùng người..."
Thế nhưng, trên thế gian này có vô vàn nam nhân, thậm chí còn chưa mảy may động lòng với ta nhưng đã khao khát được làm cá nước cùng ta. Cũng chính bởi lẽ đó, ta mới bị gán cho cái danh xưng Thần Mê Hoặc, Dâm thần đê tiện.
Mà ngay cả những kẻ từng chung chăn gối với ta cũng chẳng có lấy một ai yêu ta cho đến tận cuối cùng...
Thánh Dương, ngươi từng thề non hẹn biển rằng đời này không phải ta thì không lấy ai, nguyện kết tóc se tơ muôn đời muôn kiếp cùng ta. Thế nhưng đến cuối cùng, ngươi lại nuốt lời. Ngươi vẫn còn nợ ta một hôn lễ hoành tráng của Thần tộc đấy.
Ta cũng từng hứa hẹn rằng đời này không phải ngươi thì không gả cho ai, chỉ muốn quấn quýt bên ngươi đời đời kiếp kiếp. Nhưng ngay cái khoảnh khắc ngươi tự tay phong ấn ta, ta mới chua xót nhận ra rằng bản thân mình đã quá đỗi ngây thơ...
Ta sẽ không bao giờ vương vấn ngươi nữa, càng sẽ không bao giờ yêu ngươi thêm một lần nào. Ta sẽ dành trọn vẹn tấm lòng thành để yêu thương những ai thực lòng trân quý ta, tuyệt đối sẽ không lãng phí dù chỉ là một chút tình cảm mỏng manh nào trên người ngươi nữa.
"Lân Nhi, ngươi có bận tâm chuyện ta từng ở bên Thánh Dương không?" Ta nằm rúc trong lòng hắn, khẽ hỏi.
Bước chân trên hành lang của hắn thoáng khựng lại, chìm vào một khoảng lặng rất lâu.
"Ngươi để tâm sao?" Cõi lòng ta chợt trào dâng một sự căng thẳng. Lân Nhi thực sự để ý đến việc ta từng đem lòng yêu nam nhân khác ư?
"Không, ta không để tâm." Hắn dùng chất giọng trầm ấm đáp lời: "Ta chỉ cảm thấy Thánh Dương Đại Đế quả thực rất đáng thương."
"Đáng thương?" Ngọn lửa phẫn nộ trong ta tức thì bùng lên. Ta dứt khoát nhảy phắt từ vòng tay hắn xuống sàn nhà. Dọc hai bên dãy hành lang là những cánh cửa trượt khắc họa bức tranh sơn thủy non xanh nước biếc trải dài vô tận.
"Sư phụ!" Hắn vội vã đuổi theo ta: "Ta là nam nhân. Nếu ta là thần, nhưng đến cuối cùng lại chẳng thể bảo vệ nổi nữ nhân của chính mình, nhất định ta sẽ tự hận bản thân đến chết!"
Ta sững bước, hắn cũng khựng lại ở sau lưng ta.
Ta không hề quay đầu, chỉ lạnh lùng rít qua kẽ răng: "Hắn đã phong ấn ta!"
"Thế nhưng sư phụ cũng từng nói, đời này Thánh Dương Đại Đế chỉ yêu duy nhất một mình sư phụ. Tính tình của ngài ấy lại rất giống Thiên Thủy sư huynh, chắc chắn ngài ấy đã yêu người vô cùng sâu đậm. Một nam nhân như vậy mà phải tự tay phong ấn nữ nhân mình xót xa yêu thương nhất, chắc chắn trong lòng ngài ấy phải đau đớn, phải tự dằn vặt vô cùng..."
"Hừ." Ta cười lạnh: "Hắn đau đớn sao? Hắn tự dằn vặt ư? Ha ha ha ha... Thế thì tốt quá rồi còn gì!" Ta vung vẩy đuôi mèo, tiếp tục ngạo nghễ bước tới trước: "Dù sao thì hắn cũng chẳng còn cơ hội để mà đau đớn hay tự trách được bao lâu nữa đâu. Bởi vì, ta nhất định sẽ tự tay tháo dỡ thần cốt của hắn! Giúp hắn hoàn toàn giải thoát!" Thánh Dương, cái đồ hèn nhát nhà ngươi!