"Vật tế đâu!" Giọng nam trầm ấm vang lên từ sau chiếc mặt nạ, nhưng lại khiến thôn dân dưới đài rùng mình sợ hãi. Lão u bà và tộc trưởng thôn Diêu Gia đang quỳ bên cạnh nhau, bà ta run rẩy huých tộc trưởng một cái, tộc trưởng mới lập cập đứng dậy.
"Khởi, khởi bẩm quốc sư, hôm, hôm qua có một vị tiên nữ và một vị Kiếm Tiên đến, họ nói trong núi là oán linh tác quái, không phải sơn... Thần." Càng về cuối, giọng tộc trưởng càng nhỏ như tiếng muỗi kêu, ông ta lén nhìn quốc sư một cái rồi vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Sau khi tộc trưởng bẩm báo, cả tế đàn chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Tên quốc sư từ từ siết chặt quyền trượng, sát khí toát ra từ người ông ta. Ông ta bất ngờ ngẩng mặt lên, nhìn thẳng về phía chúng ta: "Là bọn họ sao?"
Thôn dân nghe thấy giọng nói trầm đục của ông ta thì cũng ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy ta và Phượng Lân, trong ánh mắt họ xuất hiện vẻ kinh ngạc, vui mừng và hy vọng.
Ta nhếch môi cười, tiện tay đẩy nhẹ vào lưng Trà Hoa: "Vật tế đây, cho ngươi đấy!"
"A..." Trà Hoa bị ta đẩy thẳng từ trên cao xuống, sợ hãi hét lên thất thanh.
"Sư phụ, người làm bậy quá." Phượng Lân cạn lời liếc nhìn ta một cái, bất lực lắc đầu, sau đó lập tức ngự kiếm bay xuống. Ngay khi Trà Hoa sắp chạm đất, hắn nắm lấy tay nàng, đặt cô nương còn đang kinh hồn bạt vía xuống đất an toàn. Bởi vì hắn biết ta đẩy Trà Hoa xuống thì sẽ không định đỡ lấy nàng.
Sự xuất hiện của hắn khiến các vu nữ và binh lính dưới đài há hốc mồm kinh ngạc. Hắn đứng trên đài với khí chất tiên nhân, nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của mọi người thì cũng hơi nhíu mày, biết mình đã phạm vào môn quy cấm thi triển phép thuật trước mặt người phàm. Nhưng hắn đã nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, bởi vì hắn biết, bây giờ quan trọng hơn cả là con yêu quái trước mặt này.
Hừ ... Ta ngồi trên Nguyệt Luân cao cao nhếch môi cười. Lân Nhi à, nếu ngươi muốn thành thần, vậy thì hãy bắt đầu từ việc phá vỡ quy tắc. Những lễ nghi phiền phức chốn phàm trần chỉ để biến ngươi thành một hài tử ngoan ngoãn. Nếu bây giờ ngươi là một hài tử ngoan, thì dù có thành thần, ngươi cũng chỉ là một vị thần biết nghe lời mà thôi.
Côn Luân dùng mười bảy năm để dạy ngươi trở nên ngoan ngoãn như thế nào, những ngày tháng sau này hãy để ta dạy ngươi cách trở nên "hư hỏng".
Tiên kiếm rời khỏi chân Phượng Lân, bay đến bên cạnh hắn. Hắn đáp xuống tế đàn một cách vững vàng, ánh mắt lạnh lùng lướt qua, toàn thân toát lên sự hiên ngang lẫm liệt của Côn Luân: "Yêu nghiệt, còn không hiện nguyên hình!" Tiên kiếm lơ lửng bên cạnh hắn, chĩa thẳng vào quốc sư.
Quốc sư quay người đối diện với Phượng Lân, yêu khí âm u từ từ ngưng tụ bao quanh người ông ta. Ta co một chân lên, tà váy bay phấp phới dưới Nguyệt Luân. Con tiểu yêu tinh này ít nhất cũng phải có tu vi năm trăm năm.
"Yêu nghiệt ở đâu đến, dám ở đây ăn nói hàm hồ! Vu khống bản quốc sư!" Quốc sư giơ cao quyền trượng, lớn tiếng quát: "Yêu nghiệt, chớ có ở đây mê hoặc lòng người, mau hiện nguyên hình đi!" Ông ta đập mạnh quyền trượng xuống đất, một tiếng "ầm" lập tức vang vọng, yêu khí nổ tung. Phượng Lân nhanh chóng nhảy lên rồi cười lạnh nhìn ông ta một cái, tiên kiếm trượt xuống dưới chân hắn, bay thẳng lên trời! Quốc sư xách quyền trượng đuổi theo sát nút Phượng Lân!
Tên yêu nghiệt này lại còn vừa ăn cướp vừa la làng! Hừ, tưởng người phàm không phân biệt được ai là yêu ai là người sao?
Phượng Lân bay qua bên cạnh ta, bỗng nhiên vươn tay, "bộp" một tiếng, hắn nắm lấy tay ta, kéo ta từ Nguyệt Luân xuống tiên kiếm của hắn, một tay che chở cho ta, đưa ta tiếp tục bay về phía trước. Ta biết hắn lo lắng rằng việc giao chiến sẽ làm người vô tội bị thương nên mới muốn dụ con yêu nghiệt kia đi chỗ khác.
Tất cả mọi người bên tế đàn đều ngẩng mặt lên há hốc mồm nhìn, thấy tên quốc sư kia đang đuổi sát theo chúng ta. Ta đứng sau lưng Phượng Lân, quay lại nhìn tên quốc sư đang đuổi theo. Ta nheo mắt hít sâu một hơi rồi cười khẩy. Hóa ra ngươi là thứ này, thú vị đấy.
Ta vươn tay phải, ngoắc ngoắc ngón tay với ông ta. Ánh mắt sau chiếc mặt nạ của ông ta đờ ra. Ta nhếch môi cười tà, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua, ta vung tay tát mạnh từ phải sang trái. Nguyệt Luân lập tức bay qua trước mặt ông ta, ánh xanh rạch qua mặt hắn theo lưỡi liềm. "Rắc" một tiếng, chiếc mặt nạ vỡ vụn, rơi lả tả xuống từ trên cao trong gió.
Ông ta quay mặt lại, kinh ngạc nhìn ta, khuôn mặt xinh đẹp phi giới tính bại lộ. Ta nhếch môi cười nhìn ông ta, ông ta càng hung hăng đuổi theo chúng ta.
Đúng lúc này, Phượng Lân lao nhanh xuống từ trên không. Khi gần chạm đất, hắn giảm tốc độ, dừng lại vững vàng bên cạnh vách núi mà chúng ta đã ở tối hôm qua: "Sư phụ, cẩn thận." Hắn nắm cổ tay ta, đỡ ta xuống tiên kiếm.
Ta liếc nhìn hắn cười, tên quốc sư phía sau hắn cũng đã từ từ dừng lại: "Không cần ta ra tay sao?"
Hắn hơi nhíu mày: "Không đâu, sư phụ, người không được dùng thần lực nữa, sẽ khiến bọn họ phát hiện. Bây giờ người yếu như vậy, sẽ bị bắt đấy." Hắn nghiêm túc nhìn ta một cái rồi quay người đi, dường như vẫn không yên tâm mà đột ngột quay lại dặn dò: "Tuyệt đối đừng cử động!" Hắn trừng mắt nhìn ta một cái thật dữ tợn rồi mới quay người nghênh chiến với tên quốc sư kia.
Ta cười, ngồi xuống ngay tại chỗ, Nguyệt Luân bay đến sau lưng ta làm điểm tựa. Được, để ta xem sự tiến bộ của ngươi nào. Vừa hay trước giờ ngươi vẫn không dám dùng tiên thuật ta dạy, hôm nay không dùng thì sẽ mất mạng đấy.
Phải hợp sức bảy người Bắc Đẩu Thất Tử mới thu phục được yêu vật ngàn năm, một mình đơn độc không thể đối phó với loài yêu có yêu lực năm trăm năm được. May mà pháp lực của Thanh Hư đã truyền cho Lân Nhi rồi. Tiểu yêu tinh à, hôm nay lấy ngươi ra cho Lân Nhi nhà ta luyện tay nghề vậy.
Bỗng nhiên, yêu quang lóe lên, quyền trượng của tên quốc sư tuột khỏi tay bay ra, đánh thẳng vào Phượng Lân. Phượng Lân lập tức né tránh, khi hắn xoay người, mũi kiếm vung ra, kiếm khí từ tiên kiếm lập tức bay đi, ép sát con yêu kia.
Đôi mắt yêu diễm của quốc sư toát lên vẻ khinh bỉ, hai tay múa may, quyền trượng bay về dễ dàng đánh bật kiếm khí của Phượng Lân. Quốc sư cầm quyền trượng đứng giữa không trung: "Chỉ dựa vào chút sức lực này mà muốn thu phục ta, thật nực cười!" Nói đến cuối câu, tên quốc sư lộ ra vẻ mặt diêm dúa y hệt nữ nhân, ngay cả giọng nói cũng mang theo âm sắc nữ tính.
Hừ hừ, vật nhỏ sắp lộ nguyên hình rồi!
Phượng Lân đứng trên tiên kiếm sở hữu phong thái bức người, tóc dài bay trong gió, lớp áo sa và vạt áo cùng tung bay trong ánh kiếm. Hắn cười lạnh, một khi đôi mắt đen mất đi vẻ dịu dàng thì sẽ trở nên lạnh lẽo khiến người ta rùng mình: "Hừ, chi bằng thử xem." Nói xong, hắn bay lên, mũi kiếm lướt qua trước ngực, tiên khí toàn thân bắt đầu bốc lên ngùn ngụt, thổi phồng tiên bào của hắn. Ta sáng mắt, hắn định dùng pháp thuật thượng cổ Thiên Diệt Quyết mà ta dạy hắn!
Đột nhiên, pháp trận màu vàng kim nổ tung dưới y bào của hắn. Khi hắn vung tay, pháp trận màu vàng kim lập tức xuyên qua cơ thể hắn, chụp thẳng xuống đầu quốc sư. Quốc sư kinh hãi thất sắc, vội vàng nâng pháp trượng chống đỡ phía trên, nhưng làm sao ông ta có thể chống lại phong ấn của thần thuật thượng cổ cho được!
Trong khoảnh khắc, ông ta không có một chút sức lực phản kháng nào, bị trận Thiên Diệt đè mạnh xuống mặt đất. Phượng Lân cũng đứng ngẩn ngơ trên tiên kiếm, như thể hoàn toàn không ngờ Thiên Diệt Quyết lại có uy lực lớn đến thế!
"Ầm" một tiếng, bụi bay mù mịt, pháp trận màu vàng kim dần tan biến trên mặt đất. Bên dưới là một cái hố sâu hình tròn, dù ta ở trên núi cao mà vẫn nhìn thấy rõ mồn một.
Bụi đất dần tan hết, lại để lộ ra một thân thể gợi cảm. Nàng ta yếu ớt nghiêng mình nằm trong hố sâu, chiếc áo vu sư rộng thùng thình khoác hờ trên cơ thể nàng ta, bờ vai thơm nửa kín nửa hở, đôi chân ngọc ngà lộ ra, mái tóc dài xanh biếc xõa tung quanh người, tựa như từng con rắn nhỏ quấn quanh trong cái hố sâu ấy.