Lục Giới Yêu Hậu

Chương 50: Lười cứu.

Trước Sau

break

"Phượng Lân sư huynh, một mình huynh thu phục được xà yêu năm trăm năm đạo hạnh sao?" Nghê Thường nhìn Phượng Lân gần như sùng bái, những người khác cũng kinh ngạc nhìn hắn, Phượng Lân hơi nhíu mày, mím môi im lặng. Dường như chuyện này chẳng có gì đáng để hắn tự hào vui vẻ, ngược lại còn chuốc thêm phiền phức.

"Mọi người nhìn kìa! Kính Càn Khôn to lên rồi!" Kỳ Hằng thán phục chỉ lên bầu trời, mọi người cùng nhìn theo hướng tay hắn.

Kính Càn Khôn bay lên cao, hóa thành một tấm gương khổng lồ che khuất bầu trời, ánh sáng vàng bất ngờ giáng xuống, trong nháy mắt đã thiêu rụi lũ cương thi trong phạm vi chiếu sáng thành tro bụi. Thiên Thủy, Kỳ Hằng, Tiềm Long, Triều Hà, Nghê Thường và Nguyệt Linh trong kết giới của Phượng Lân đều ngẩn người ra nhìn.

"Về thành." Ta ngồi trên Nguyệt Luân nói với Phượng Lân. Phượng Lân ngây ngốc gật đầu, xoay người đỡ Thiên Thủy dậy: "Mọi người mau về thành!" Kỳ Hằng cũng giúp Phượng Lân đỡ Thiên Thủy, nghi hoặc nhìn ta một cái rồi vội vã trở về thành cùng Phượng Lân. Mọi người theo sát phía sau, kính Càn Khôn cũng di chuyển theo mọi người, ánh sáng chiếu rọi cả tòa thành, tiêu diệt sạch sẽ lũ cương thi bên trong.

Tiểu Trúc di chuyển theo ánh sáng vàng của kính Càn Khôn, thấy cương thi lao tới thì lập tức há miệng nuốt chửng! Dũng mãnh uy vũ, thân hình khổng lồ dưới ánh trăng tựa như cột trụ chống trời!

Ánh sáng vàng của kính Càn Khôn trở thành lá chắn vững chắc nhất bao phủ toàn bộ quan thành, Tiểu Trúc tiếp tục cắn xé với lũ cương thi bên ngoài thành, hai con quạ đen bay "phành phạch" xuống rồi đột ngột biến to, che chở cho Tiểu Trúc, chiến đấu cùng Tiểu Trúc.

Nếu có thể thu phục được lòng yêu, chúng nhất định sẽ thề chết đi theo. Loài yêu trung thành hơn con người rất nhiều.

Trong thành đầy rẫy thương binh tàn tướng, đệ tử Thanh Long Điện cũng chẳng còn lại bao nhiêu sau trận đại chiến này, bách tính run rẩy co ro nơi chân tường. Khắp nơi toàn là xác chết, cả một tòa thành rộng lớn trông chẳng khác nào thành hoang, thành quỷ, chỉ ngửi thấy mùi tử khí nồng nặc, hiếm hoi lắm mới thấy bóng dáng người sống.

Nhóm Phượng Lân vội vã vào thành và đưa Thiên Thủy vào phủ nha quan. Ta thu hồi Nguyệt Luân, đi giữa đám binh lính bị thương và bách tính. Những thường dân yếu ớt bật khóc vì sợ hãi, từng sợi oán khí không ngừng sinh ra từ trên người họ. Chỉ để dụ ta lộ diện mà đã hy sinh biết bao nhiêu người, đây chính là sự chém giết do ta mang đến.

Ta dừng bước, ánh mắt rơi vào những hài tử đang run lẩy bẩy. Rốt cuộc là kẻ nào lại làm ra chuyện này?

Bỗng nhiên, cánh tay bị người ta kéo lấy, lôi mạnh về một góc khuất, là Phượng Lân. Hắn kéo ta vào sâu trong viện, bên cạnh bức tường, hắn nhìn trước ngó sau, xác định không có ai mới nhìn ta với ánh mắt phức tạp: "Sư phụ, cứu Thiên Thủy sư huynh với."

"Không thể." Ta trả lời thẳng thừng.

Phượng Lân vội vàng nắm lấy cổ tay ta: "Tại sao?" Ánh sáng nhàn nhạt của kính Càn Khôn hòa lẫn với ánh trăng và ánh lửa, khiến tòa thành này trở nên kỳ quái lạ lùng, chiếu lên khuôn mặt lo lắng của Phượng Lân.

Ta lạnh nhạt nhìn hắn trong màn đêm quỷ dị: "Đây là số phận, ta không thể thay đổi. Giống như cái chết của Thanh Hư vậy."

"Cho nên... Người vẫn là thấy chết không cứu phải không?" Một sự đau đớn lướt qua đôi mắt hắn, hắn thất vọng cúi đầu, bàn tay đang nắm lấy tay ta từ từ buông lỏng.

"Ngươi cũng là người tu tiên, lẽ ra phải biết số phận là không thể thay đổi." Ta lẳng lặng nhìn khuôn mặt thất vọng lúc sáng lúc tối của hắn trong ánh sáng kỳ dị.

"Ta biết..." Giọng hắn hơi nghẹn ngào.

Ta từ từ nheo mắt lại: "Ngươi có trách ta không?"

"Không... Sẽ không..." Hắn nói với giọng điệu suy sụp: "Bởi vì ta đã biết sư phụ là ai rồi..." Giọng nói trầm thấp tan vào trong gió, hắn xoay người rời đi, bóng dáng dần biến mất trong màn đêm mờ mịt.

Ta hơi nhíu mày, Phượng Lân nói không trách ta, nhưng hai chữ thất vọng to đùng trên mặt hắn vẫn khiến lồng ngực ta tức tối, trong lòng phiền muộn. Thật phiền phức, tiểu tử này bỗng nhiên làm ta cảm thấy hơi áy náy, bởi vì không cứu Thiên Thủy ngoài việc đó là số mệnh của hắn thì còn có một điểm nữa, ta không thích hắn, ta không muốn cứu hắn.

Nhưng mà, Phượng Lân lại thích. Hắn coi Côn Luân Thất Tử như huynh đệ tỷ muội của mình, hắn thường hay nhắc đến họ trước mặt ta.

Nào là Thiên Thủy sư huynh đối xử tốt với hắn thế nào, khi hắn bị phạt sẽ lén mang bánh bao cho hắn. Nào là Tiềm Long kiêu ngạo ra sao, luôn mồm chê bai nữ đệ tử Côn Luân toàn là hạng son phấn tầm thường, hắn không vừa mắt. Lại nói Kỳ Hằng trông thì xấu xa, nhưng thực ra tâm địa rất tốt, thích bênh vực kẻ yếu, trượng nghĩa với bạn bè, thường phá vỡ quy tắc Côn Luân vì cứu người.

Tuy hắn ít nhắc đến các sư tỷ Triều Hà trong Côn Luân Thất Tử, nhưng hắn cũng rất yêu quý bảo vệ họ, một khi họ gặp nguy hiểm, hắn sẽ đứng ra cùng Thiên Thủy, Tiềm Long và Kỳ Hằng để bảo vệ sự an nguy của họ. Bọn họ cũng là người nhà của hắn, giống như Thanh Hư vậy.

Ta bực bội quay trở lại, đối diện với Tiềm Long đang đi tới. Tiềm Long cũng mặc y phục màu thiên thanh và khoác áo sa mỏng màu khói xám, nhưng hắn lại toát ra khí chất hiên ngang của bậc Đế vương, một miếng ngọc bội chạm trổ hình tròn bằng phỉ thúy trắng treo bên trong lớp áo sa mỏng càng tăng thêm vẻ quý phái cho hắn.

"Muội trở thành sư phụ của Phượng Lân từ khi nào vậy?" Hắn nhìn ta đầy hứng thú. Ta liếc hắn một cái: "Hừ, huynh cũng muốn à?"

Hắn sững sờ trước ánh mắt tà khí của ta, ngẩn ngơ nhìn ta.

Ta không thèm nhìn nữa: "Cho dù huynh muốn thì cũng chưa chắc ta đã nhận." Trong lúc nguy cấp, Phượng Lân đã theo bản năng gọi ta một tiếng sư phụ, hắn phải che giấu tiếng sư phụ này thế nào đây?

Bóng xanh bỗng từ trên trời giáng xuống, lướt qua trước mặt ta và Tiềm Long.

"Ai!" Tiềm Long lập tức đề phòng. Bóng xanh lướt qua ta rồi đáp xuống bên cạnh hòn non bộ, ngay sau đó là tiếng nôn ọe liên hồi: "Ọe... Ọe..."

"Là con xà yêu kia!" Tiềm Long cảnh giác định tiến lên, ta giơ tay ngăn hắn lại: "Đừng động vào hắn, hắn là người của ta!" Ta lạnh lùng liếc hắn một cái: "Yêu trung thành hơn con người nhiều."

Tiềm Long lại ngẩn người nhìn ta, dường như mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của ta đều có thể khiến hắn rơi vào trạng thái ngẩn ngơ thật lâu.

Tiểu Trúc mặc áo ngắn màu xanh lục đang nôn thốc nôn tháo bên cạnh hòn non bộ, hai con quạ đen tùy tùng của hắn cũng bay theo, đậu trên hòn non bộ không rời nửa bước.

Thân hình thiếu niên của hắn cao bằng lúc hắn làm nữ nhân, mất đi bộ ngực của nữ nhân khiến hắn trông càng thêm mỏng manh, mái tóc dài màu xanh lục ban đầu cũng biến thành tóc ngắn, hắn đã quyết tâm phải làm nam nhi rồi.

"Ọe... Ọe..." Hắn nôn mửa không ngừng, từng đống từng đống chất bẩn đen sì hôi thối nôn ra từ miệng hắn, để chuộc tội, hắn cũng liều mạng thật.

Ta bước đến bên cạnh hắn, đưa tay định vỗ lưng cho hắn, hắn lại nôn một tiếng: "Ọe..."

Trong nháy mắt, chất lỏng màu đen tuôn ra xối xả từ miệng hắn, còn lẫn cả những con giòi đang ngọ nguậy.

"Ọe!" Tiếng nôn này lại là của Tiềm Long, hắn tái mặt che miệng, ghê tởm nhìn những con giòi bò lổm ngổm trên mặt đất.

Dạ dày ta cũng khó chịu, nhất định phải cứu Thao Thiết ra thôi. Cái gì tên đó cũng ăn, không bao giờ kén chọn, cũng sẽ không nôn ra thế này, khiến người ta ghê tởm. Nếu hắn dám, ta sẽ đá hắn một phát bay ra ngoài.

"Ọe..." Tiểu Trúc nhìn thấy đống giòi mình nôn ra thì càng nôn dữ dội hơn.

"Oa! Oa!" Hai con quạ đau lòng kêu hai tiếng, bay xuống mổ sạch đống giòi ăn hết, không để Tiểu Trúc nhìn thấy nữa. Hai con quạ này cũng thật trung thành với Tiểu Trúc.

Ta nhíu mày, lấy chiếc bình ngọc mà Tử Viên đưa cho ta rồi đổ ra một viên tiên đan, hương thơm lập tức lan tỏa, cũng thu hút ánh mắt của Tiềm Long.

"Ăn đi, rửa sạch ruột gan, đừng khiến ta cảm thấy ghê tởm nữa." Ta ghét bỏ bịt mũi lại.

Tiểu Trúc nôn đến nỗi thở hồng hộc, cầm lấy viên tiên đan từ tay ta rồi nuốt chửng không một chút do dự, cũng chẳng thèm lo ta cho hắn ăn thứ gì kỳ quái.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương