Lục Giới Yêu Hậu

Chương 60: Hẹn gặp tóc đỏ.

Trước Sau

break

Chiếc bình ngọc từ từ đáp xuống bàn tiên trước mặt, hai tiểu yêu tinh buông bình ngọc ra, lại hóa thành hai con quạ bay lên đậu trên xích đu, rỉa lông cho nhau.

Ta cầm bình ngọc lên, rót cho mình một chén rồi nhấp một ngụm, hương thơm lưu lại nơi đầu lưỡi. Khi ngước mắt lên, Tiểu Trúc đã dẫn khách của ta đến.

Tiểu Trúc dẫn Thanh Hoa đi vào từ cửa động chỗ xích đu, Thanh Hoa sững sờ đứng bên cạnh xích đu. Ông ta ngẩn ngơ nhìn quanh, mái tóc trắng khẽ bay trong gió nhẹ. Nơi từng là mật thất tối tăm không thấy ánh mặt trời này chỉ một thoáng đã hóa thành tiên cung ngọc điện, khiến trong mắt ông ta tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Ông ta vươn tay ra, cũng muốn chạm thử vào đồ vật xung quanh xem có phải là thật hay không giống như Tiểu Trúc lúc trước.

"Đừng có sờ lung tung!" Tiểu Trúc sầm mặt lườm ông ta: "Những thứ này đều do chủ nhân tạo ra, không phải phép che mắt hạ đẳng đâu." Tiểu Trúc ném lại lời của ta cho Thanh Hoa.

Ông ta vội vàng rụt tay về, nhìn về phía ta thì lại ngẩn người ra.

"Còn không mau bái kiến chủ nhân!" Tiểu Trúc lạnh lùng trầm giọng nói.

Thanh Hoa lấy lại tinh thần, không cam lòng quay mặt đi: "Ta đường đường chính chính là Tiên Tôn của Côn Luân, sao có thể quỳ lạy yêu tộc!"

"Láo xược!" Tiểu Trúc giơ chân đá một cái vào đầu gối Thanh Hoa, Thanh Hoa loạng choạng, quỳ một chân xuống đất, phẫn nộ quay đầu lại: "Ngươi!"

"Thanh Hoa."

Ông ta quay đầu lại khi nghe ta gọi, ta cầm chén rượu trên tay, nghiêng đầu mỉm cười nhìn ông ta, ông ta lại ngẩn ngơ nhìn ta.

"Ta đã hứa với ngươi rằng ta sẽ cho ngươi thứ ngươi muốn." Ta giơ tay lướt qua mặt bàn, chiếc bình tiên đan mà Tử Viên đưa cho ta xuất hiện. Ánh mắt của ông ta từ trên mặt ta rơi xuống chiếc bình, khi nắp bình mở ra, một viên tiên đan tỏa ánh hào quang rực rỡ bay lên khỏi bình và chậm rãi trôi về phía ông ta.

Dường như ông ta định giơ hai tay lên theo bản năng, ánh mắt run rẩy, hương thơm của tiên đan cho ông ta biết thứ trước mặt mình là gì. Tiên đan rơi vào lòng bàn tay của ông ta, đôi tay của ông ta run lên bần bật vì kích động.

Ta thôi không nhìn nữa, cười khẽ: "Đây là tiên đan, mỗi viên có thể tăng trăm năm công lực, kéo dài trăm năm tuổi thọ cho ngươi."

Vừa dứt lời, ông ta đã kích động nôn nóng nuốt chửng viên tiên đan. Mái tóc bạc trắng lập tức khôi phục màu đen nhánh, người tu tiên vốn tóc trắng mặt hồng, khi ông ta vừa khôi phục tuổi xuân lại càng có thêm vài phần tuấn tú.

Ông ta kích động đứng dậy, nắm lấy mái tóc đen của mình: "Là thật! Là thật! Ha ha ha..." Ông ta lập tức sải bước đến trước mặt ta, nhìn ta một lúc rồi quỳ một chân xuống không chút do dự: "Tôn thượng có gì sai bảo!" Ông ta kích động đến mức giọng nói cũng run run.

Ta cười khinh miệt, nâng chén rượu lên: "Ta muốn tóc đỏ."

"Tóc đỏ?" Ông ta ngẩng mặt lên đầy vẻ khó hiểu: "Tóc đỏ là ai?"

Ta liếc nhìn ông ta: "Chính là con yêu quái đã giúp ngươi giết chết Thanh Hư."

Trên nét mặt của ông ta có một tia hoảng loạn thoáng qua, vội vàng cúi đầu: "Bản Tiên Tôn... Không, tiểu nhân đã biết."

Ta thôi không nhìn nữa, mím môi gật đầu: "Rất tốt, ngươi đi đi. Còn nữa, Yên Hồng đã chết, bổn tôn chính là Yên Hồng."

"Vâng!" Ông ta không hề ngạc nhiên, vội vàng đứng dậy, dường như đã đoán được từ trước. Ông ta xoay người rời đi, lúc đến bên cạnh Tiểu Trúc thì khựng lại và nhìn Tiểu Trúc, dường như đang ngạc nhiên vì chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà ta đã có người hầu.

Tiểu Trúc vô cảm không nhìn ông ta. Ông ta nhìn một lúc rồi quay mặt bước ra khỏi cửa động, mái tóc đen lại hóa thành tóc trắng như tuyết, chân đạp tiên kiếm bay đi, mái tóc trắng tung bay trong gió.

Một tấm rèm nước từ trên cao đổ xuống che kín cửa động, dòng nước trong veo chảy róc rách vào thạch thất của ta, len lỏi giữa những đóa hoa, khiến chúng càng thêm kiều diễm mê người. Ta dựa vào bàn đá bạch ngọc, tay cầm chén ngọc uống hoa lộ, ngửi hoa lộ, mỉm cười thong dong... 

Không lâu sau, Côn Luân Thất Tử trở về Côn Luân phục mệnh. Từ xa đã có thể nghe thấy tiếng reo hò của đệ tử Côn Luân, như chào đón anh hùng trở về.

Ký ức của nhóm Tiềm Long sẽ dừng lại ở khoảnh khắc Thiên Thủy cứu Nguyệt Linh. Ký ức sau đó đã bị ta thay đổi: Thiên Thủy cứu Nguyệt Linh, nhưng không bị cắn, Cương Thi Vương xuất hiện ngay sau đó, bọn họ hợp sức tiêu diệt. Chuyện này sẽ trở thành một giai thoại tráng lệ giữa các đệ tử Côn Luân, lưu truyền mãi về sau.

Khi nhóm Phượng Lân đi phục mệnh với Thanh Hoa, ta lại hóa thân thành Yên Hồng. Yên Hồng không thể biến mất như vậy được, đôi khi thân phận này rất có tác dụng.

Ta đến Chu Tước Điện, ta chưa từng đến nơi này bao giờ. Chu Tước Điện nằm trên hòn đảo nổi lớn nhất ở phía nam Côn Luân, điện như tên gọi, màu chủ đạo là màu đỏ son, giống như y phục màu ráng chiều trên người các nữ đệ tử Côn Luân, không chỉ nguy nga mà còn rực rỡ.

Chu Tước điện hôm nay rất yên tĩnh, bên ngoài không có ai. Nhìn vào trong điện, các nữ đệ tử Chu Tước điện đang cung kính đứng nghiêm, chăm chú nhìn về phía trước.

Ta cứ thế đi vào, vén váy bước vào đại điện yên tĩnh. Nữ đệ tử cả điện đều lập tức nhìn về phía ta, Vân Ương và Ngọc Liên thì lộ vẻ kinh ngạc.

Đứng trước đại điện chính là sư tôn của Chu Tước Điện, nữ sư tôn duy nhất của Côn Luân, Mộng Cầm. Nàng nhìn thấy ta, trên vẻ mặt thoáng lộ ra chút uy nghiêm: "Yên Hồng, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành rồi à?"

"Phải, hoàn thành rồi." Ta trả lời đơn giản dứt khoát, âm thầm đánh giá nàng.

Mộng Cầm hơi lộ vẻ nghi hoặc dưới ánh mắt đánh giá của ta, nhưng vẫn giữ vẻ uy nghiêm của một sư tôn: "Vậy vào hàng đi."

"Được." Ta không nói "vâng", vừa nhìn nàng vừa bước vào hàng. Nàng thì lại bị ta nhìn chằm chằm đến mức phải thu hồi ánh mắt, trên mặt thoáng qua vẻ khó hiểu, dường như đang lấy làm kỳ lạ tại sao mình lại không dám nhìn thẳng vào ta.

Ta thôi không nhìn nữa, Vân Ương và Ngọc Liên lén lút vẫy tay với ta. Khi ta đến gần, họ kéo ta vào giữa. Các nữ đệ tử Chu Tước khác nhìn ta với ánh mắt kỳ quái, có tò mò, có ngưỡng mộ, còn có ghen tị và khinh thường. Ta liếc mắt lạnh lùng quét qua bọn họ, bọn họ giật mình, vội vàng rời ánh mắt đi.

"Hy vọng các ngươi sẽ thể hiện tốt trong Đại hội Tiên pháp sắp tới." Mộng Cầm lại nghiêm túc nhìn mọi người: "Các ngươi phải nỗ lực hết mình, thế thì mới có hy vọng lọt vào Côn Luân Thất Tử."

"Mộng Cầm lão sư, sao chúng ta có thể so được với đại sư tỷ Triều Hà chứ..."

"Đúng vậy, chúng ta hoàn toàn không bì được mà..."

Mộng Cầm sầm mặt trước lời nói của mọi người: "Xưa nay chỉ có người có tài mới được ngồi vào vị trí của Côn Luân Thất Tử, các ngươi không nỗ lực thì sao có thể thay thế Triều Hà và mọi người?"

Mọi người u oán nhìn nhau. Bỗng nhiên có người nhìn về phía ta, châm chọc nhướng mày: "Yên Hồng, không chừng ngươi có thể vào Thất Tử đấy, ngươi chỉ đi đuổi quỷ thôi mà đại sư huynh Phượng Lân lại đích thân hộ giá, quan hệ của ngươi với Côn Luân Thất Tử tốt thật đấy!"

Bỗng nhiên, ta hiểu ra những ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị và hận thù lúc nãy của họ là vì đâu.

"Các tỷ có ý gì?" Vân Ương tức giận bước lên.

"Chẳng có ý gì cả!" Bọn họ nhìn với vẻ mỉa mai châm chọc.

Mộng Cầm sầm mặt: "Đủ rồi! Các ngươi nhìn lại mình xem, có khác gì nữ tử chanh chua chốn phàm trần không!"

Mộng Cầm vừa lên tiếng, tất cả không dám ho he gì nữa, chỉ cúi gằm mặt xuống.

Mộng Cầm tức giận nhìn bọn họ: "Các ngươi là nữ đệ tử thanh tu của Côn Luân, phải thanh tâm quả dục, tu tâm dưỡng tính, thế mà lại ở đây ghen tị gây chuyện, thật làm mất mặt Côn Luân chúng ta! Nếu để các tiên môn khác biết được thì người ta lại chẳng chê cười cho!"

"Đệ tử biết sai rồi..." Tiếng nhận lỗi vang lên trong điện, ta có thể cảm nhận được từng sự không cam lòng và oán khí tỏa ra trên người họ. Hừ... Nơi nào có nữ nhân, nơi đó có oán khí. Rất tốt, ở Côn Luân mà hít được oán khí là chuyện không dễ dàng chút nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương