Lục Giới Yêu Hậu

Chương 70: Tắm mình dưới thác mây và ánh trăng.

Trước Sau

break

Vì Tiểu Trúc chưa thoát khỏi nỗi đau thất tình nên cứ ủ rũ không phấn chấn, trong lòng mang hận, không ngẩn ngơ thì cũng thất thần. Chẳng lẽ hắn muốn giết một nam nhân ở Côn Luân để xả giận? Nếu thế thì tên nam nhân đó đúng là xui xẻo thật.

Ta bước vào điện ngọc, trong căn phòng tiên khí lượn lờ quả nhiên vang lên tiếng "soạt soạt" như tiếng chà da, nghe mà rợn cả người giữa đêm khuya! Liếc mắt nhìn sang, Tiểu Trúc vẫn trần truồng ngồi trong thùng tắm, nhưng đang cầm một cái bàn chải trong tay, ra sức chà xát lên da thịt mình!

Hắn vô cảm chà, "Soạt... Soạt..." Dù chà đến mức máu chảy đầm đìa khắp người thì hắn vẫn cứ chà từng nhát, từng nhát lên da mình với ánh mắt trống rỗng, dường như không hề biết đau là gì.

"Ngươi đang làm gì vậy?" Ta không chịu nổi khi nhìn thấy dáng vẻ máu me be bét đó của hắn, đúng là làm người ta mất hết cả hứng thú. Lồng ngực trắng nõn của hắn cũng bị chà đi mất một lớp da, đầu ngực của thiếu niên lồi lên giữa vũng máu, trông như nấm độc mọc lên từ vũng máu, vừa rực rỡ lại vừa toát lên vẻ tà ác sâu sắc.

Hắn giật mình, đôi mắt dần khôi phục lại, quay sang nhìn ta. Ngoại trừ khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp phi giới tính vẫn còn nguyên vẹn thì từ cằm trở xuống toàn thân hắn đã nhuộm đỏ một màu máu. Hắn thoáng ngây ra, chớp chớp mắt rồi mới cúi đầu: "Ta muốn xóa sạch những dấu vết mà tên nam nhân kia để lại trên người ta, muốn quên đi bản thân trong quá khứ một cách triệt để..."

Ta nhíu mày giữa bầu không khí tanh nồng mùi máu, quay người đi không muốn nhìn cái điệu bộ như quỷ của hắn nữa: "Ngươi chà da trong phòng ta không phải là muốn làm ta buồn nôn sao? Thế này thì ta ngủ kiểu gì?"

"Xin... Xin lỗi."

Ta quay lại nhìn, trên vẻ mặt ủ rũ của hắn thoáng hiện lên nét hoảng hốt. Chiếc bàn chải trôi lềnh bềnh trong làn nước đã nhuộm đỏ máu tươi. Hắn lúng túng sờ lên cánh tay đỏ lòm của mình, dường như không biết bây giờ phải làm sao. Sự cô độc thê lương và bi thương lan tỏa trong không khí đầy mùi máu tanh, giống như trước mắt là một oan hồn tàn tạ vừa chịu đủ mọi cực hình dưới địa ngục, bị lôi ra khỏi phòng tra tấn và vứt bỏ một cách vô tình xuống dòng sông máu.

"Chẳng phải loài rắn các ngươi biết lột xác ư!"

Hắn sững người, đưa tay sờ lên mặt, vết máu lại dây lên khuôn mặt vốn đang sạch sẽ của hắn: "Đúng rồi nhỉ, ta... Quên mất."

Ta lắc đầu, không nỡ nhìn thẳng: "Yêu quái đều khao khát làm người, kết quả cuối cùng lại quên mất mình là yêu, thế nên mới có thể mê muội trầm luân trong nhân thế."

"Cảm ơn chủ nhân nhắc nhở, Tiểu Trúc sẽ ra ngoài lột xác."

"Ừ." Ta nghiêng người tránh đường.

Hai con quạ đen vỗ cánh "phạch phạch" bay qua người ta. Một lát sau, thân rắn khổng lồ của Tiểu Trúc trườn qua bên váy ta, lớp da rắn xanh biếc vẫn hoàn hảo không chút hao tổn. Hắn là yêu, vết thương nhẹ do phàm vật gây ra có thể tự lành, nhưng một khi trái tim đã bị tổn thương thì dù có lành lại, nó vẫn sẽ còn những vết sẹo xấu xí.

"Xì..." Hắn lặng lẽ trườn qua người ta, cơ thể dài dằng dặc uốn lượn. Hắn từ từ bò ra khỏi cửa động và đi xuống dưới. Hai con quạ lập tức cắp cái thùng tắm bay theo sau, mang cái nguồn gốc gây ra mùi máu tanh nồng nặc kia ra khỏi phòng.

Có đổ bao nhiêu lệ, dù là huyết lệ cũng không thể xóa nhòa vết thương trong quá khứ. Chẳng phải chỉ là một tên nam nhân thôi sao, có cần thiết phải như thế không? Chúng ta không thể đi hại người khác vì bị nam nhân làm tổn thương, nhưng cũng không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi đau mà tên nam nhân đó gây ra, đến mức mất hết hy vọng vào tương lai. Cho dù là nam thần đầy trời đi nữa, trên người vẫn sẽ có khuyết điểm.

Con người chỉ sống một đời, ngươi đau lòng vì hắn một đời, thì đó cũng chỉ là vài chục năm ngắn ngủi. Nhưng chúng ta sống hàng trăm hàng ngàn năm, chẳng lẽ ngàn năm sau này cũng bị ảnh hưởng bởi một tên nam nhân cỏn con sao?

Mùi máu tanh trong phòng vẫn chưa tan hết khiến ta thấy phiền lòng. Ta bước ra khỏi cửa động, đứng trên biển mây. Biển mây dưới chân nhấp nhô lên xuống tựa như đại dương trong đêm.

Trước mắt là vầng trăng bạc to lớn tròn vành vạnh, ánh trăng vằng vặc khiến lòng ta xao động. Ta từ từ giang rộng hai tay, bộ váy tiên màu đen trút xuống khỏi người, mái tóc dài xõa tung trong gió, đai lưng nới lỏng, giày tất tuột ra. Trên người ta chỉ còn lại chiếc váy đen ban đầu, những chỗ rách rưới ở tay áo đã được vá lại, biến thành một chiếc váy ngắn sát nách cổ tròn màu đen.

Ta nhắm mắt tắm mình dưới ánh trăng tuyệt đẹp, mây trôi hóa thành thác mây giội lên toàn thân ta, tựa như dòng suối trong veo gột rửa cơ thể, khiến cả người sảng khoái.

Phía sau có người từ từ đáp xuống. Ta chậm rãi mở mắt. Khi thác mây phía trên tan đi, hắn nhẹ nhàng đáp xuống sau lưng ta. Một chiếc áo khoác mang theo hơi ấm và mùi hương thanh khiết của hắn nhẹ nhàng phủ lên người ta, như thể hắn đang ôm ta vào lòng, dùng cơ thể của hắn để sưởi ấm cho ta.

"Sư phụ, người không sợ bị ai nhìn thấy sao?" Hắn nói với giọng điệu có chút không vui: "May mà Thiên Thủy sư huynh đã về rồi."

"Hắn luyện thành công rồi hả?" Ta kéo áo khoác của hắn lại, xoay người.

Hắn vội vàng đưa mắt đi chỗ khác: "Vẫn chưa thành thục lắm, nhưng ta tin rằng không quá ba ngày nữa, sư huynh sẽ thành thạo thôi."

"Ừm..." Ta hài lòng gật đầu, dựa người về phía hắn.

Hắn lại lùi một bước trên biển mây. Ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Sao thế?"

Hắn vẫn quay mặt đi: "Không, không có gì."

"Vậy ngươi trốn cái gì?" Ta nhếch môi cười tà: "Ngươi thực sự để ý đến chuyện ta là nữ nhân đến thế sao? Vậy... Ta biến thành nam nhân là được chứ gì?"

"Đừng!" Hắn vội vàng quay ngoắt lại.

Nụ cười tà trên môi ta càng đậm, ta liếc nhìn hắn: "Thích sư phụ là nữ nhân à?"

Khuôn mặt hắn đỏ bừng lên dưới ánh trăng, ánh mắt dao động một chút rồi hóa thành ánh nhìn kiên định dừng lại trên mặt ta. Trong đôi mắt đen phản chiếu vầng trăng sáng, cái nhìn của hắn cũng theo đó mà ngày càng sâu thẳm.

Ta quay mặt lại, tiếp tục dựa vào người hắn. Lần này hắn không trốn tránh nữa mà lơ lửng vững vàng trên biển mây. Ta dựa vào lồng ngực ấm áp của hắn, tiếng tim đập "thình thịch, thình thịch" kịch liệt bên trong truyền vào tai ta.

Dường như hắn đang cố kiềm chế hơi thở, để lồng ngực nơi ta đang dựa vào không phập phồng quá mạnh. Điều này khiến hơi thở của hắn có khoảnh khắc bị ngừng lại. Lồng ngực rộng lớn tựa như chiếc gối ấm áp, khiến ta không muốn rời đi.

"Sư phụ." Tiếng nói vang lên từ trong lồng ngực hắn.

"Gì vậy?"

"Sư phụ... Tại sao lại ghét đại sư huynh đến thế?" Hắn hỏi thật nhẹ nhàng, việc nói chuyện giúp nhịp tim của hắn dần bình ổn, trở về với vẻ ôn hòa. Ta lười biếng đưa tay vòng qua ôm lấy người hắn. Trái tim trong lồng ngực hắn lập tức hẫng đi một nhịp, cơ thể cũng theo đó mà căng cứng.

"Bởi vì hắn giống Thánh Dương, nên ta ghét."

"Thánh Dương? Thái Dương Thánh Đế!" Hắn kinh hô, hơi thở trở nên rối loạn, chân hụt một bước, kéo theo cả ta cùng rơi xuống. Ta cũng chẳng buồn cứu hắn, cứ mặc kệ cho rơi. Hắn hoảng loạn vòng tay ôm chặt eo ta, sau khi ôm chặt lấy ta thì cố gắng ổn định lại thân hình, cúi đầu thở hổn hển: "Xin lỗi sư phụ, làm người sợ rồi." Hơi thở của hắn hòa cùng lời nói phả vào tóc mai ta.

Ta dựa vào lồng ngực hắn cười nhạt: "Không sao, đằng vân khác với ngự kiếm, tiêu hao pháp lực nhiều hơn. Với sức lực trong cơ thể ngươi hiện tại, kiên trì được lâu như vậy đã là không dễ dàng gì rồi. Đưa ta về đi."

"Vâng!" Hắn ôm chặt ta bay ngược lên. Hắn bay không vững cho lắm, tỏ ra khá vất vả, có thể thấy pháp lực của hắn đã tiêu hao quá độ. Đến gần cửa động, hắn cố gắng giữ thăng bằng và đưa ta vào trong. Ngay khi chân chạm đất, hắn mệt mỏi ngồi bệt xuống tại chỗ, nhíu mày hít thở sâu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương