Lục Tổng Nuông Chiều Tôi Đến Nghiện

Chương 7: Vừa Ra Khỏi Cửa, Đã Gặp Cáo Già (5)

Trước Sau

break

Chụt.

Nụ hôn rơi xuống.

Một loại cảm giác tiếp xúc vừa mềm mại lại vừa ấm áp, giống như một luồng điện nhỏ, ngay lập tức đánh xuyên qua lý trí cả hai, xông thẳng lên đại não.

Tuy nhiên, ngay khi Lục Tư Trình vẫn còn chìm đắm trong dư vị mềm mại, tham lam muốn tận hưởng nhiều hơn, Hiểu Như đột nhiên thu môi về, lùi người trở về cửa xe giống như một con thỏ nhỏ vừa bị dọa.

Cô lắp bắp, lưỡi suýt dính vào nhau: “Xong... xong rồi, chú mau mở cửa đi!”

Lục Tư Trình mở mắt.

Ánh nhìn anh sâu hoắm, bên trong cuộn trào một ngọn lửa rực cháy, cùng với một tia thất vọng khó che giấu.

Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng vì căng thẳng mà hơi run rẩy kia của cô, lồng ngực phập phồng mạnh một cái.

Vốn dĩ, anh còn tưởng cô sẽ táo bạo đến mức thử hôn lên môi anh, thật không ngờ... kết quả lại bị cô dùng đến trò trẻ con này trêu đùa.

Cảm giác bị trêu cùng với thất vọng khiến Lục Tư Trình vừa cảm thấy buồn cười, lại vừa nhen nhóm một tia khao khát chiếm hữu đầy mãnh liệt.

Anh là ai chứ?

Người như anh luôn có thói quen kiểm soát mọi thứ, không chấp nhận bản thân bị trêu đùa, vậy mà...

Tốt lắm, Tăng Hiểu Như!

Em vậy mà lại có thể xé một lỗ nhỏ ngay trong dục vọng vốn dĩ không thể kiểm soát của tôi sao?

Cạch.

Khóa cửa xe cuối cùng cũng được mở ra.

Lục Tư Trình cưỡng ép đè nén sự bốc đồng đang cuộn trào dữ dội sâu trong lòng, thu người thật nhanh về ghế lái.

Lúc này, thanh âm của người đàn ông đã trở nên khàn đặc đến đáng sợ, giống như đang cố kiểm soát một con dã thú đang trực chờ thức tỉnh.

“Hôm nay tạm thời tha cho em.” Nói đoạn, anh đột ngột quay sang, đôi mắt phượng dài vốn luôn thong dong giờ đây bỗng áp chế híp lại, khóa chặt đôi môi mỏng của cô. Ánh mắt ấy nóng rực, đen hoắm, rõ ràng tính xâm lược, giống như một loài dã thú đang quan sát con mồi nhỏ của mình: “Nhưng lần tới… tôi nhất định sẽ khiến em phải chủ động hôn đúng chỗ mới thôi.”

Hai chữ “đúng chỗ” được anh cố ý nhấn giọng, trầm thấp và ma mị như một lời nguyền rủa, khiến da đầu Tăng Hiểu Như tê rần.

Cho đến khi đã an toàn bước xuống xe, đứng trên vỉa hè lộng gió, hai chân cô vẫn không khỏi run rẩy vì cái khí trường nguy hiểm, đầy rẫy dục vọng của người đàn ông đó.

Hôn đúng chỗ?

Lẽ nào Lục Tư Trình đang ám chỉ, lần gặp mặt tới đây, anh ta sẽ không đơn thuần để cô nắm quyền điều khiển cục diện nữa?

Nghĩ đến ánh mắt sâu hoắm như muốn nuốt chửng mình khi nãy, trong lòng Hiểu Như không tránh khỏi dâng lên một nỗi sợ nguyên thủy. Thế nhưng, sự sợ hãi ấy vừa mới nhen nhóm đã lập tức bị sự kiêu ngạo và quật cường của cô bóp nát.

Muốn cô chịu thua ư?

Mơ đi!

Tăng Hiểu Như cô xưa nay chưa từng biết hai chữ “khuất phục” viết thế nào. Lục Tư Trình càng nguy hiểm, càng muốn khống chế cô, cô lại càng phải cho anh ta thấy, con thỏ nhỏ này một khi đã xù lông thì sẽ khó thuần phục ra sao!

Cuối cùng, Tăng Hiểu Như hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, đưa tay lau đi vệt má vừa bị hơi thở anh hun nóng.

Cô quay đầu, trừng mắt nhìn chiếc Rolls-Royce đen tuyền qua lớp kính cao cấp, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm to lớn: Lục Tư Trình, chú cứ đợi đấy! Để xem cuối cùng là chú trói buộc được tôi, hay tôi sẽ khiến chú phải quỳ xuống xin hủy bỏ hôn ước!

———  

Tiếng chuông thông báo giờ tan học vừa vang lên, Hiểu Như tức khắc mừng rỡ như đàn ong vỡ tổ, thu dọn sách vở gần như với tốc độ ánh sáng.

Cả ngày nghe giảng, lại phải đau đầu nghĩ cách ứng phó Lục Tư Trình, cô suýt nữa thì phát điên lên rồi. Nếu không nhanh chóng về nhà đánh một giấc thật sâu, có khi cô sẽ không chống đỡ nổi mất.

Tô Khả Mễ bên cạnh cũng chẳng khả quan hơn bao nhiêu.

Ngoài mặt cô nàng trông có vẻ hiếu động, làm việc gì cũng dứt khoát quyết đoán, thế nhưng trong chuyện tình cảm, Tô Khả Mễ lại hoàn toàn ngược lại.

Hôm trước crush vừa công khai danh tính bạn gái cô đã buồn héo hắt, vậy mà chưa gì bọn họ đã “chuẩn bị kết hôn”, nghĩ xem cô có đáng thương không cơ chứ?

Do đó, khi nhìn “cạ cứng” rõ ràng sống trong phúc phần lại tìm mọi cách tháo chạy, Tô Khả Mễ càng nghĩ càng thấy tiếc nuối thay.

“Này!” Cuối cùng, cô nàng cũng không nhịn được mà kéo tay Hiểu Như, thái độ rõ ràng là vừa hâm mộ vừa bất lực: “Cậu thật sự không nghĩ đến việc gả cho người đàn ông đó sao?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Tăng Hiểu Như dừng lại mọi động tác, nụ cười trên môi theo đó cũng đông cứng lập tức.

Hai mắt cô trợn tròn, nhìn sang Khả Mễ như thể nhìn thấy sinh vật lạ.

Gả cho người đàn ông đó?

Khả Mễ đang nói đùa đấy à?

Chỉ mới ở gần Lục Tư Trình một chút cô đã căng thẳng đến mức không thể thở nổi rồi, nếu cô thực sự bị mẹ “đóng gói” gả vào Lục gia thật, chẳng phải cô sẽ không còn đường lui sao?

Hơn nữa, với thế lực che trời của Lục Tư Trình ở Bắc Kinh, nếu cô thực sự gả cho anh, áp lực của cái danh xưng “Thiếu phu nhân hào môn” gì đó chắc chắn sẽ đè bẹp cô mất.

Cuộc sống ngột ngạt và nặng nề như thế, cô có mà thèm ao ước đấy!

“Tại sao tự nhiên cậu lại đề cập đến chuyện này cơ chứ?” Hiểu Như nhíu mày hỏi.

“Tớ tò mò thôi mà.” Khả Mễ chớp chớp mắt: “Tại sao đối với một người đàn ông hoàn hảo điểm mười như Lục Tư Trình, cậu lại không có chút rung động kia chứ? Lẽ nào… người đàn ông đó còn có chỗ nào “không được” sao?”

“Đương nhiên không phải!” Hiểu Như lập tức phản bác ngay theo bản năng, nhưng lại không tiện giải thích nhiều về sự nguy hiểm ngầm của anh: “Tóm lại cậu không hiểu được đâu.”

“Là tớ không hiểu, hay tại cậu không biết trân trọng phúc phần đây?” Khả Mễ thở dài, chọc chọc vào trán cô: “Phụ nữ chúng ta ai mà chẳng muốn gả cho người đàn ông yêu mình, vậy mà cậu lại là trường hợp ngược lại, thật không biết cái đầu nhỏ của cậu đang chứa cái gì nữa.”

“Thì…” Hiểu Như cứng họng một nhịp, rồi bướng bỉnh hất cằm: “Nói tóm lại, tớ không muốn kết hôn, mọi chuyện chỉ có như vậy thôi!”

“Tùy cậu vậy.” Tô Khả Mễ nhún vai một cái đầy thản nhiên: “Nhưng tớ cũng nhắc nhở cậu trước, nếu cậu để mất người đàn ông này rồi, sau này cậu đừng có mà hối hận nhé!”

“Tớ có mà thèm hối hận ấy!” Tăng Hiểu Như kiêu ngạo hừ một tiếng: “Rồi đây tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy, tớ sẽ đường đường chính chính thoát khỏi cái hôn ước hủ lậu này thế nào!”

Tô Khả Mễ nhìn dáng vẻ hùng hồn, tràn đầy tự tin đó của Tăng Hiểu Như mà chỉ biết cạn lời lắc đầu.

Thoát khỏi sao?

Tsk tsk tsk!

Cô cũng rất muốn xem, là cô bạn thân của mình thoát thân trước, hay là người đàn ông phúc hắc kia... sẽ nuốt chửng cô ấy vào bụng trước.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương