Mang Thế Giới Đến Trước Mặt Em

Chương 34: Chiếc Đầm Dạ Hội Đỏ Cúp Ngực

Trước Sau

break

Diệp Dữ Thâm đúng là cất công sang Mỹ để dự lễ tốt nghiệp của cô, hơn nữa vừa ăn tối xong anh phải ra sân bay ngay để bay tới Geneva.

Bữa tối quan trọng như vậy, Diệp Lâm Tây đương nhiên không thể chỉ mặc bộ đồ ban ngày.

Thế là cô về nhà một chuyến, đặc biệt thay một chiếc đầm dạ hội đỏ cúp ngực, xẻ tà cao bên đùi, vừa tôn lên xương quai xanh tinh tế hoàn mỹ, vừa để lộ đôi chân dài thẳng tắp thon thả.

Kiểu đầm này cực kỳ kén dáng người.

Chỉ cần vòng hai có một chút mỡ thừa thôi là sẽ bị lộ ra ngay.

Sau khi mặc vào, Diệp Lâm Tây hài lòng soi gương, tiên nữ đúng là tiên nữ.

Dù chỉ là trang điểm nhẹ nhàng thì cũng đẹp đến rụng rời.

Tiếc là Khương Lập Hạ không ở đây, nếu không mấy lời nịnh nọt của cô ấy chắc chắn sẽ còn đặc sắc hơn nhiều.

Lúc Diệp Lâm Tây xuống lầu, hai người đàn ông bên dưới quả nhiên sững sờ trong giây lát khi nhìn thấy cô.

Diệp Dữ Thâm lập tức nói: "Này, em diện thế này đi ăn cơm à?"

"Anh thì hiểu cái gì?"

Diệp Lâm Tây sắp tuyệt vọng với cái tên đàn ông thẳng đuột này rồi.

Lẽ ra lúc này không phải nên khen ngợi vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, khen vóc dáng của cô sao?

Ở đâu ra mà lắm ý kiến thế?

Cả ba người nhanh chóng đi đến một nhà hàng nằm bên bờ sông Charles.

Họ ngồi cạnh cửa sổ, vừa ngẩng đầu là thấy mặt sông lấp lánh sóng nước bên ngoài.

Lúc này là ban đêm nên trên sông không còn thấy những cánh buồm trắng thường lệ.

Nhưng ánh trăng quá dịu dàng, dát một lớp bạc lên mặt nước.

Gió nhẹ thổi qua, sóng bạc dập dềnh, đẹp đẽ và lãng mạn không sao tả xiết.

Bữa cơm diễn ra khá thuận lợi.

Kết thúc bữa tối, cả ba cùng rời khỏi nhà hàng.

Xe của Diệp Dữ Thâm đã đợi sẵn bên ngoài để đưa anh ra thẳng sân bay.

Diệp Dữ Thâm liếc nhìn Diệp Lâm Tây: "Không phải em sắp khóc đấy chứ?"

"Mơ hão đi."

Diệp Lâm Tây chẳng nể nang gì mà đáp trả.

Nhưng khi thấy Diệp Dữ Thâm lên xe đi thật, cô vẫn không nhịn được mà khẽ khịt mũi.

Ít nhất thì hôm nay anh trai đã đến.

Anh vẫn luôn là người quan tâm cô nhất trong nhà.

"Đi thôi."

Phó Cẩm Hành chờ vài phút rồi mới bước về phía trước.

Diệp Lâm Tây thấy anh không lên xe thì ngạc nhiên: "Đi đâu?"

"Vừa ăn xong, đi dạo cho tiêu cơm."

Cô không ngờ một câu nói chân chất như thế lại có thể thốt ra từ miệng anh.

Tuy nhiên tâm trạng cô đang hơi chùng xuống nên cũng không nói gì thêm, lẳng lặng bước theo anh.

Họ nhanh chóng bước lên cây cầu Longfellow.

Gió trên cầu thổi rất mạnh.

Hôm nay Diệp Lâm Tây để tóc xõa, mái tóc đen dày bị gió thổi tung bay, cô vừa ôm vai vừa giữ tóc.

Mọi ý nghĩ lãng mạn về việc đi dạo trên cầu vừa nãy đều bị quăng sạch ra sau đầu.

Cô quay lại nhìn chiếc xe ô tô đang lẳng lặng bám theo không xa, chỉ muốn bỏ hết để lên xe ngay cho rồi.

Hứng gió ở đây à?

Cô đúng là hâm rồi.

Trong lòng Diệp Lâm Tây vừa lầm bầm vừa oán hận liếc nhìn cái tên đàn ông đáng ghét bên cạnh.

Chẳng có chút phong độ nào cả, mình thì mặc bao nhiêu là áo, chẳng thấy vợ tiên nữ của anh đang bị gió thổi đến mức mặt mũi sắp biến dạng vì lạnh rồi hay sao.

Ngay lúc cô định bỏ cuộc, một chiếc áo khoác rộng rãi mang theo hơi ấm bỗng từ đâu phủ xuống người cô.

Chiếc áo lập tức bao bọc lấy cô kín mít.

"Gió lớn, cẩn thận kẻo cảm lạnh."

Cuối cùng anh cũng nói được một câu ra hồn người rồi.

Trong lòng Diệp Lâm Tây khẽ hài lòng mà hừ hừ vài tiếng.

Sau khi cô nhẹ nhàng vén lại mái tóc dài, vấn đề nhiệt độ đã được giải quyết, tiểu thư làm màu lại bắt đầu làm trò rồi.

Diệp Lâm Tây bỗng nhiên không đi tiếp nữa, cô tựa vào hàng rào trên cây cầu lớn, phóng mắt nhìn ra xa, đột nhiên cất lời với thanh âm man mác: "Lần trước ba chúng ta ở bên nhau đã là chuyện từ rất lâu về trước rồi."

Phó Cẩm Hành đứng bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe lời cô nói.

"Chính là lần anh vì muốn cưới em mà đánh nhau với anh trai em ấy."

Phó Cẩm Hành: "..."

Chuyện này nếu tính toán kỹ thì cô quả thực không nói sai.

Phó Cẩm Hành và Diệp Dữ Thâm đúng là vì chuyện kết hôn mà đã đánh nhau một trận, tất nhiên người ra tay trước là Diệp Dữ Thâm.

Diệp Lâm Tây lúc này làm bộ làm tịch liếc nhìn anh một cái, trên mặt hiện rõ vẻ đắc ý xen lẫn chút thỏa mãn kiểu "Em biết anh vì muốn cưới em mà cũng đã tốn không ít tâm tư".

Cũng không phải cô cố ý mang chuyện này ra khoe khoang, chỉ là cảnh đêm này quá đẹp, khiến người ta không kìm được mà cảm thán thôi.

Nghĩ lại cô quả thật cũng đủ chuẩn Mary Sue rồi, kết hôn thôi mà cũng có thể khiến người ta đánh nhau.

Phó Cẩm Hành im lặng một lát, cuối cùng cũng lên tiếng: "Lâm Tây."

Diệp Lâm Tây hai tay vẫn vịn trên hàng rào, hơi nghiêng đầu nhìn anh, vào thời khắc lãng mạn thế này, tên đàn ông khốn kiếp chắc cũng sắp có cảm nhận gì đó rồi nhỉ.

Ánh sáng trong đôi mắt đen của cô dường như còn rạng rỡ hơn cả ánh bạc lấp lánh trên mặt hồ.

Phó Cẩm Hành nhìn Diệp Lâm Tây, khựng lại một chút, giống như phải mất một lúc lâu mới tìm được giọng điệu thích hợp để nói: "Lúc trước anh trai em đánh nhau với anh là vì cậu ấy nói muốn đánh cho anh tỉnh ra."

Đặc biệt là sau khi Phó Cẩm Hành nói xong, còn dùng ánh mắt bạch liên hoa cực độ kiểu "Anh cũng không muốn giấu em nữa nên đành phải nói ra sự thật" mà nhìn cô.

Diệp Lâm Tây: "..."

Đánh cho anh tỉnh ra?

Ý gì đây?

Ý này là nói Phó Cẩm Hành cưới cô là vì đầu óc lú lẫn rồi sao?

Nhất thời bốc đồng đến mức cần người khác đánh cho tỉnh mới cứu vãn nổi?

Cho nên cưới cô là việc chỉ khi đầu óc không tỉnh táo mới làm thôi sao?

Vu khống!

Phỉ báng!

Khiêu khích ly gián!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương