Mang Theo Một Tỷ Vật Tư Xuyên Đến Thập Niên Bảy Mươi Kết Hôn Với Người Đàn Ông Thô Kệch

Chương 1

Trước Sau

break

Một căn nhà tranh nhỏ với tường đất vàng, cửa sổ giấy hẹp và thấp khiến ánh sáng trong nhà mờ mịt.

Dù vậy thì vẫn có thể thấy rõ cuốc, xẻng sắt, lưỡi liềm và các nông cụ khác được đặt dựa vào tường.

Lúc này, trong nhà chen chúc hơn chục người già trẻ lớn bé, ai nấy đều vàng vọt, gầy gò, trên người mặc những bộ quần áo rách vá chồng vá.

“Con đĩ mất nết! Xem bà không đánh chết mày!” Một bà lão hơn năm mươi tuổi giận dữ giơ gậy lên định đánh vào người Hạ Quyên Quyên.

Ngay lúc đó, Hạ Quyên Quyên giật mình tỉnh giấc.

Cô thở dốc, đưa mắt nhìn quanh. Vẫn là căn phòng quen thuộc, cô đang ngồi trên giường của chính mình.

Thì ra chỉ là một giấc mơ.

Nhưng sao lại mơ một giấc mơ kỳ lạ như vậy? Nhớ lại thì thấy khung cảnh và cách ăn mặc của mấy người trong mơ giống hệt như thời kỳ những năm sáu, bảy mươi của thế kỷ trước.

Đúng lúc này, chuông báo thức vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Hạ Quyên Quyên.

Cô nhìn đồng hồ, vội vàng rời giường, rửa mặt, ăn sáng rồi ra vườn tưới nước cho rau và hoa cỏ mình trồng.

Cha mẹ cô đã qua đời cách đây hai năm, để lại cho cô một công ty trị giá gần một tỷ cùng căn biệt thự đáng giá hàng trăm triệu này. Vì thế cuộc sống của cô vô cùng sung túc.

Tưới nước xong, cổ tay Hạ Quyên Quyên bỗng nhói lên.

Cô xoa nhẹ theo phản xạ.

Trên cổ tay Hạ Quyên Quyên có một vết bớt mờ hình bình ngọc. Lúc nhỏ thỉnh thoảng thấy đau nhói, nhưng khi cô lớn lên thì hầu như không thấy đau nữa.

Không biết hôm nay vì sao lại đau.

Thế nhưng, khi tay cô chạm vào vết bớt hình bình ngọc đó, cảnh vật trước mắt đột nhiên thay đổi.

Từ khu vườn nhỏ trong biệt thự biến thành một khung cảnh nông thôn, giống hệt một nông trại.

Hạ Quyên Quyên sững người. Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Nhưng đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu cô, cô nhớ đến các tình tiết trong những tiểu thuyết từng đọc trước đây.

Chẳng lẽ... đây là không gian tùy thân của cô?

Vừa nghĩ đến khả năng này, tim Hạ Quyên Quyên đập thình thịch liên hồi. Cô thử lẩm nhẩm trong lòng: “Ra ngoài.”

Ngay lập tức, khung cảnh trước mắt cô lại quay về với khu vườn nhỏ trong biệt thự.

Suy đoán được xác nhận khiến Hạ Quyên Quyên vô cùng phấn khích và vui mừng.

Có vẻ như vết bớt hình bình ngọc trên cổ tay chính là cánh cửa dẫn vào không gian.

Cô lập tức dùng tay chạm vào vết bớt, lẩm nhẩm trong lòng: “Vào trong!”

Trời quang mây tạnh, gió nhẹ mơn man. Hạ Quyên Quyên lại một lần nữa đặt chân vào nông trại.

Từ xa có thể thấy hàng rào, cách hàng rào không xa có núi, có thác nước, còn có thể thấp thoáng nhìn thấy biển xanh và bãi cát trắng tinh khôi.

Bên trong hàng rào là khoảng một trăm mẫu ruộng, đất màu nâu đen, lúc này còn trống trơn, chưa trồng trọt gì.

Hạ Quyên Quyên từng sống ở nông thôn lúc nhỏ, nên biết loại đất này là đất đen màu mỡ chỉ có ở vùng Đông Bắc, rất giàu dinh dưỡng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương