Mang Theo Một Tỷ Vật Tư Xuyên Đến Thập Niên Bảy Mươi Kết Hôn Với Người Đàn Ông Thô Kệch

Chương 17

Trước Sau

break

Hạ Quyên Quyên hơi khựng lại, sau đó ngại ngùng gật đầu: “Vâng...”

“Trời cũng không còn sớm nữa, ngủ đi.” Lệ Chiến nói rồi nằm xuống giường, không cởi đồ.

Hạ Quyên Quyên có chút căng thẳng.

Đây là lần đầu tiên cô ở chung một phòng với đàn ông vào ban đêm, lại còn phải ngủ chung giường.

Nhưng nghĩ lại, chẳng phải chồng mình đã bị thương chỗ đó rồi sao? Có thể làm được gì chứ? Mình sợ cái gì!

Nghĩ vậy, cô cũng cuộn người trong chiếc áo quân đội và nằm xuống bên cạnh anh.

Nến hồng được thổi tắt, căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Ban đầu Hạ Quyên Quyên còn căng thẳng đến mức không ngủ được. Nhưng hôm nay cô vừa xuyên không, vừa cưới chồng, lại còn đấu đá với cả đám người xấu mệt đến rã rời nên chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Còn Lệ Chiến thì vẫn giữ thói quen trong quân đội, vừa có cơ hội là ngủ ngay, nhưng lại ngủ rất nông.

Không biết đã bao lâu, Lệ Chiến đột nhiên cảm nhận được một cơ thể mềm mại mát mẻ trườn vào lòng anh.

Anh lập tức mở mắt ra, chỉ thấy Hạ Quyên Quyên đang ngủ say, chiếc áo khoác đã bị đá văng ra từ lúc nào.

Có lẽ cô thấy lạnh nên theo bản năng tìm kiếm nguồn ấm, thế là lăn thẳng vào lòng anh, khuôn mặt nhỏ áp vào ngực anh, còn cọ cọ vài cái để tìm vị trí thoải mái, nửa người trên đè hẳn lên người Lệ Chiến, một chân vắt ngang qua chân anh, ôm chặt lấy anh như một con gấu koala.

Lệ Chiến: “...”

Dù cách lớp quần áo nhưng anh vẫn cảm nhận được độ ấm cơ thể cô đang truyền qua, khiến cổ họng anh khô rát, không kìm được mà nuốt nước bọt, yết hầu khẽ động, hai tay đặt bên người cũng vô thức siết chặt lại...

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt thì cuối cùng Lệ Chiến cũng khẽ thở dài. Anh đưa tay kéo chiếc áo khoác quân đội bị đá sang một bên đắp lên người Hạ Quyên Quyên rồi ôm cả người lẫn áo vào lòng.

Bây giờ... vẫn chưa phải lúc.

Đợi đến khi anh hoàn thành nhiệm vụ lần này, còn sống trở về...

Sáng sớm hôm sau, trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn thì cửa phòng đã bị gõ đến vang dội.

Hạ Quyên Quyên đang nửa mê nửa tỉnh thì nghe thấy giọng lanh lảnh như pháo của Vương Quế Hương hét lên: “Em dâu tư! Mau dậy đi! Đàn ông trong nhà sắp phải đi làm rồi đấy!”

Cô mơ màng mở mắt ra, chỉ thấy mình đang được Lệ Chiến ôm trong lòng, mà chính bản thân cô... đang ôm tay ôm chân quấn lấy anh ấy một cách chẳng mấy đứng đắn.

Cơn buồn ngủ lập tức bay biến, Hạ Quyên Quyên trừng mắt nhìn Lệ Chiến.

Cái gì đây? Chẳng lẽ đêm qua đã xảy ra chuyện gì sao?

Lệ Chiến tất nhiên đã tỉnh, anh nhìn cô một cái rồi đứng dậy đi mở cửa.

Hạ Quyên Quyên nhìn thấy cả hai người đều ăn mặc chỉnh tề, lúc này mới đỏ mặt.

Người ta đã bị chấn thương mà mình còn nghi ngờ anh ấy làm được gì. Đúng là nghĩ quá nhiều!

Chắc là tại tật xấu ngủ không ngoan của mình, nửa đêm lạnh quá lại tự bò sang chỗ anh ấy mà thôi.

Tối qua Vương Quế Hương bị Hạ Quyên Quyên làm cho mất mặt, giờ trong lòng vẫn đầy tức tối, đứng ngoài cửa vẫn không quên châm chọc.

“Em dâu tư à, đừng tưởng mình là dâu mới mà làm nũng lười biếng! Nhà chúng ta, dâu mới phải dậy sớm nấu cơm cho cả nhà đấy. Em mà không dậy nấu ăn, lỡ cả nhà trễ giờ đi làm, bị trừ công điểm thì sao hả?”

Lệ Chiến mở cửa ra.

Vương Quế Hương ngẩng đầu nhìn, lập tức ngây ra như phỗng, rồi mới lúng túng nở nụ cười gượng gạo: "Chú... chú tư. Sao chú về rồi? Về mà không báo với cả nhà một tiếng.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương