Vương Quế Hương lập tức chen lời: “Sao lại không hợp lý? Từ khi anh ba chú ra riêng thì anh hai nhà chú là trụ cột duy nhất của cả nhà rồi, công điểm phần lớn đều là anh ấy kiếm được. Không có anh hai, chẳng phải cả nhà mười mấy miệng ăn phải uống gió Tây Bắc à? Dâu mới vào cửa, cũng nên góp chút sức cho gia đình chứ? Nấu cơm cho cả nhà, ít ra cũng phải kiếm phần khẩu phần ăn của mình, đúng không?”
Nghe đến đây, Hạ Quyên Quyên lập tức thấy huyết áp tăng vọt. Cô có không gian chứa hàng tỷ vật tư, ai thèm cái khẩu phần ăn ấy chứ? Mà vì cái khẩu phần đó lại phải hầu hạ cả đống người trong nhà?
Cô vừa định lên tiếng phản bác thì Lệ Chiến đã giành trước.
Lệ Chiến cười nhạt, giọng mang theo sự lạnh lùng: “Nếu chị hai nói vậy, thì là đang cho rằng mỗi tháng em gửi về 20 đồng trợ cấp còn không bằng phần cơm của vợ em à?”
Hạ Quyên Quyên cố nhịn lắm mới không để khóe miệng nhếch lên cười.
Chồng mình biết bênh vợ ghê!
Vương Quế Hương nghe xong thì đơ người.
Vừa nãy vì đắc ý, cứ nghĩ chồng mình giờ là lao động chính duy nhất trong nhà nên quên béng mất cái khoản tiền trợ cấp Lệ Chiến gửi về.
"Chú tư, chị... chị không có ý đó..."
Những năm 70, công điểm đúng là có thể đổi lấy lương thực, nhưng dù có đổi được thì cũng đâu bằng tiền mặt. Cả nhà ăn mặc, tiêu dùng, vải vóc, quần áo, gạo, mì, thịt, trứng, dầu muối... Cái gì không cần dùng tiền mua?
Nhà họ Lệ những năm qua có thể cưới vợ cho ba người con, mỗi nhà lại có hai ba đứa con, cuộc sống tạm ổn, tất cả đều nhờ vào khoản trợ cấp đều đặn mỗi tháng của Lệ Chiến.
Lưu Lan thấy Lệ Chiến vừa mới gặp mặt vợ đã bênh chằm chằm, không khỏi nheo mắt lạnh lùng lườm Hạ Quyên Quyên.
Con hồ ly tinh này, không biết giở trò gì mà mới nửa đêm đã mê hoặc được hồn phách con trai mình rồi! Bảo sao trong làng ai cũng nói con nhỏ này không đứng đắn!
Nhưng ngoài mặt, bà ta vẫn giữ thể diện, vội vàng quát: “Vương Quế Hương! Cô không biết nói chuyện thì im mồm lại cho tôi! Chuyện nấu cơm sau này vẫn là cô làm! Ai lại để dâu của Chiến nấu cơm cho chồng cô ăn chứ? Truyền ra ngoài không sợ người ta cười cho à!”
Vương Quế Hương thấy cả Lưu Lan cũng không bênh mình, việc nấu cơm lại không đẩy được đi thì càng thêm tức tối. Thị hung dữ trừng mắt nhìn Hạ Quyên Quyên một cái rồi mới miễn cưỡng quay người đi về phía bếp.
Lúc này, từ phòng của Vương Quế Hương đi ra ba đứa nhỏ, chính là ba anh em Lệ Văn, Lệ Võ và Lệ Bối Bối.
Trên lưng mỗi đứa đều đeo một cái giỏ tre nhỏ, trong giỏ của Lệ Văn và Lệ Võ còn có hai lưỡi liềm con.
Lệ Bối Bối vẫn còn ngái ngủ, một tay dụi mắt, tay kia nắm lấy tay áo anh hai Lệ Võ, lảo đảo bước qua ngưỡng cửa cao gần bằng nửa người mình.
“Anh ơi, Bối Bối đói quá à...” — Cô bé ba tuổi vẫn chưa hiểu chuyện gì, chỉ ngây thơ nói lên cảm giác của mình.
Nhưng Lệ Văn năm tuổi thì đã nếm đủ mùi đời vội vàng giơ tay bịt miệng em gái, vừa vỗ về nhẹ giọng nói: “Bối Bối ngoan, lát nữa cắt cỏ xong về sẽ có cơm ăn nhé!”
Dù vậy, lời của bọn trẻ vẫn lọt vào tai Vương Quế Hương.
Sáng sớm đã bị chọc tức, giờ lại nghe ba đứa ăn bám này còn dám mở miệng đòi ăn, thị lập tức nổi điên, ba bước thành hai xông tới trước mặt ba anh em rồi giơ tay tát mạnh một cái lên mặt Lệ Bối Bối.
“Lũ ôn dịch không ai cần! Đói đói đói! Suốt ngày chỉ biết đói! Sao không chết đói quách cho xong!”