Hạ Quyên Quyên cười lạnh, liếc Lưu Lan một cái. Cô đương nhiên hiểu rõ bà ta đang cố ý đẩy hình tượng mình thành loại bạo lực và chua ngoa trong mắt chồng mình.
Nhưng cô chẳng quan tâm.
Nếu Lệ Chiến mà vì chuyện này mà trách cô, thì anh cũng chẳng phải người đáng để cô dựa vào.
“Cái tát này là thay Bối Bối trả lại cho chị! Còn nữa, chị nói tụi nhỏ ăn của chị, mặc của chị, có thể là thật. Nhưng ở nhà chị? Chị nói ra những lời này không thấy xấu hổ sao?”
Lời nói trúng tim đen khiến Vương Quế Hương nghẹn họng không nói nổi, chỉ biết giở trò ăn vạ: “Mẹ! Mẹ nhìn xem cái con đĩ nhỏ này kìa, nó dám ngang ngược đến mức nào! Nếu mẹ không quản, sau này nó trèo lên đầu chúng ta mất thôi!”
Lệ Chiến nhíu mày, quay sang nói với Lưu Lan: “Mẹ, con thấy vợ con làm đúng. Anh cả mất rồi, ba đứa nhỏ này không nơi nương tựa. Chị hai nói đánh là đánh, mẹ cũng làm ngơ, như vậy có xứng đáng với anh cả dưới suối vàng không?”
Một câu nói khiến Lưu Lan nghẹn họng, chẳng biết phải đáp lại ra sao.
Bà ta không ngờ đứa con trai từ trước đến giờ luôn nghe lời mình giờ lại đứng về phía vợ mà chống đối.
Cưới con dâu thế này về... đúng là một nước cờ sai lầm!
Lúc còn đang không biết phản bác thế nào, thì chồng của Vương Quế Hương là Lệ Cường cùng với hai đứa con là Lệ Thắng tám tuổi và Lệ Kiều Kiều sáu tuổi cũng vừa bước ra khỏi phòng.
“Sáng sớm mà ầm ĩ cái gì thế? Còn để người ta ngủ không?” — Lệ Cường cau có mắng.
“Mẹ, cơm nấu xong chưa? Con đói muốn chết rồi!” — Lệ Thắng cũng kêu lên.
Hạ Quyên Quyên nhìn ba cha con họ, rõ ràng là bị tiếng ồn đánh thức mới uể oải bò dậy.
Đặc biệt là Lệ Thắng và Lệ Kiều Kiều, hai đứa còn chưa mặc chỉnh tề, áo xộc xệch lộ cả người.
So với ba anh em Lệ Văn đang đeo giỏ tre, mang theo liềm nhỏ, chuẩn bị ra đồng cắt cỏ heo thì hai đứa con nhà Vương Quế Hương rõ ràng khác biệt một trời một vực.
Hạ Quyên Quyên suýt nữa thì tức cười.
Hai đứa con ruột của mình thì cho ngủ nướng trong nhà, ba đứa không phải con mình thì trời chưa sáng đã bắt ra ngoài cắt cỏ heo?
Lòng dạ này... cũng quá đen tối rồi!
Ba đứa trẻ này mà còn tiếp tục ở với Vương Quế Hương, chưa biết chừng lúc nào sẽ bị hành hạ đến chết!
Nghĩ đến đây, Hạ Quyên Quyên hít sâu một hơi, nói: “Chị hai, tối qua chẳng phải chị nói muốn em nhận nuôi ba đứa nhỏ này sao? Vậy thì em nhận. Từ nay về sau ba đứa này không còn liên quan gì đến nhà chị nữa. Ai dám động đến một sợi tóc của chúng, đừng trách em không khách sáo!”
Vương Quế Hương vốn còn định nhân cơ hội mách với chồng chuyện mình bị đánh, nhưng giờ nghe Hạ Quyên Quyên đồng ý nhận nuôi ba đứa gánh nặng kia thì lập tức quên luôn cả đau, mắt sáng rực nhìn Hạ Quyên Quyên: “Em… em nói thật chứ? Không đổi ý đấy chứ?”
Hạ Quyên Quyên cười lạnh: “Em, Hạ Quyên Quyên, nói một là một. Không bao giờ nuốt lời.”
Lệ Cường nghe thấy vợ và cô em dâu mới vào cửa đang bàn chuyện. Tuy không rõ ngọn ngành, nhưng thấy có thể dứt điểm được ba đứa cháu nhà anh cả thì cũng khoái chí, liền nói:.“Miễn là em dâu tư đồng ý thì tốt rồi! Vừa hay Chiến cũng về nhà, lát nữa chúng ta lên ủy ban xã làm giấy chứng nhận là được.”
Hạ Quyên Quyên biết rõ ý của Lệ Cường là sợ cô đổi ý nên cũng không nói thêm gì mà chỉ lặng lẽ bước tới bế Lệ Bối Bối vẫn đang nức nở, tay kia nắm lấy tay Lệ Võ, rồi gọi thêm Lệ Văn một tiếng, cùng nhau đi về phòng mình.