Mang Theo Một Tỷ Vật Tư Xuyên Đến Thập Niên Bảy Mươi Kết Hôn Với Người Đàn Ông Thô Kệch

Chương 32

Trước Sau

break

Vương Quế Hương nghe xong thì hoảng.

Nhà gạch ngói thời bấy giờ phải mua gạch, ngói, xi măng, cộng thêm công xây. Tính sơ thì một mét vuông hết 10 đồng.

Hai gian nhà của Lệ Quân cỡ 20 mét vuông, ít nhất cũng phải 200 đồng. Mà là vì anh ấy biết xây dựng, làm mộc, tự làm được nhiều phần, gom góp bao năm mới đủ tiền làm.

Kêu thị viết giấy, coi như tặng không cho ba đứa nhỏ 200 đồng? Mơ đi!

Nhưng mà... bắt bỏ căn nhà đang ở thì thị cũng không cam lòng.

Thị quay sang Lưu Lan: “Mẹ, mẹ xem có thể lấy ra 200 đồng không, coi như mẹ cho tụi con mượn tạm trước...”

Lưu Lan thấy Vương Quế Hương bất ngờ chuyển ý định nhằm vào mình thì lập tức la toáng lên: “Tôi... tôi lấy đâu ra hai trăm đồng? Là chồng cô vô dụng, không kiếm được tiền thì có! Nhà thằng cả xây hai gian nhà này, một xu cũng không hỏi tôi. Mấy người đừng có mơ tưởng đào tiền từ tôi!”

Lệ Cường đứng bên cạnh nghe vậy thì vừa xấu hổ vừa tức giận: “Mẹ! Mẹ sao lại nói thế? Nếu mẹ nói vậy thì con... vợ chồng con cũng ra ở riêng luôn...”

Vương Quế Hương vội vàng kéo tay Lệ Cường lại.

Dù gì thì mẹ chồng không chịu bỏ tiền, nhưng trong tay bà ta vẫn còn tiền, sống chung thì vẫn còn hưởng ké được chút ít. Nếu mà cũng tách ra, thì nhà hai sau này đâu còn sống sung sướng như trước nữa.

Hạ Quyên Quyên nói: “Đã vậy thì chị hai dọn về lại phòng cũ của mình đi. Chiều nay nếu chị không dọn, đừng trách tôi ném đồ của chị ra ngoài!”

Có bí thư Triệu ở đó, mà vợ chồng Lệ Cường thì lại có chuyện ngược đãi ba đứa nhỏ từ trước nên họ cũng chỉ có thể đồng ý, vừa đồng ý vừa lườm nguýt Hạ Quyên Quyên đầy căm hận.

Lưu Lan bỗng lên tiếng: “Hạ Quyên Quyên, con đã chiếm hai gian nhà của thằng cả, thì cái phòng mà Chiến con đang ở từ trước, chắc cũng khỏi phân cho các con nữa ha? Dù sao cũng là cái nhà đất cũ nát, chắc tụi con cũng không thèm.”

Hạ Quyên Quyên sững lại một chút rồi hiểu ra Lưu Lan đang nói tới cái gọi là phòng tân hôn mà hai vợ chồng cô vừa mới ở đêm qua.

Mụ già này đúng là tính toán từng chút một!

“Mẹ, ba anh con trước khi cưới vợ, mỗi người đều được chia hai gian nhà đất, đúng không? Hơn nữa, nếu con đoán không lầm thì sáu gian nhà đất đó chắc đều là dùng tiền anh Chiến gửi về để xây. Vậy mà tới lượt con trai út thì chỉ chia cho một cái phòng chứa đồ làm phòng cưới, giờ còn định rút lại nữa?”

Lưu Lan giận dữ: “Cô... cô tham lam quá rồi! Chiến! Con ly hôn cái cô này ngay đi, mẹ kiếm vợ khác tốt hơn cho con!”

Nhưng Lệ Chiến lại lạnh mặt, nói: “Mẹ, con thấy Quyên Quyên rất tốt. Hơn nữa, cô ấy nói cũng đúng. Tuy nhà của anh cả chia về bên con nhưng đó là cho ba đứa nhỏ, không phải là của tụi con. Nếu mẹ đến cả cái phòng đất kia cũng không định cho tụi con, ý là muốn tụi con tay trắng ra riêng luôn à?”

Lưu Lan nghe vậy thì mềm giọng ngay: “Chiến à... mẹ... mẹ không có ý đó...”

Bà ta sợ chọc giận đứa con này. Lỡ như anh mà cắt luôn 10 đồng tiền trợ cấp mỗi tháng thì toi!

Lệ Chiến liếc bà ta một cái đầy lạnh lùng, không nói thêm gì nữa.

Bí thư Triệu chen vào: “Lưu Lan, tôi nói chị này. Chị cũng già rồi, đừng thấy con trai út hiếu thuận mà cứ suốt ngày tính toán chiếm lợi! Có mỗi cái phòng đất cũng không muốn nhường. Hạ Quyên Quyên cũng quá dễ tính rồi, tiền cưới chỉ lấy 30 đồng, đòi nhà thì cũng chỉ xin một phòng. Ba cô con dâu kia, tôi nhớ đều lấy sính lễ 60 đồng, mỗi nhà đều chia hai phòng đó.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương