Lệ Văn giận dữ: “Con không tin đâu. Tối qua cô ta không chịu nhận nuôi tụi con, là vì thím hai không chịu đưa nhà cho cô ta! Cô ta còn độc ác hơn thím hai nữa!”
Hạ Quyên Quyên nhìn Lệ Văn. Thì ra đó là nguyên nhân đứa nhỏ này thù ghét cô như vậy.
Cô ngồi xổm xuống, nhìn Lệ Văn, nói: “Ừ, con nói cũng đúng. Thím đúng là chiếm nhà của cha con, chiều nay còn tính dọn vào ở. Nhưng mà, căn nhà đó thím cũng không cần, cứ xem là nhà của ba chị em tụi con, được chứ? Thím ở tạm thôi. Mỗi tháng thím lo cho tụi con ăn no, lại còn trả tụi con hai đồng tiền thuê nhà, như vậy được không?”
“Không phải con từng nói sẽ đi cắt cỏ heo để kiếm công điểm nuôi em út sao? Nếu con đồng ý, sau này ba anh em cũng không phải chịu đói nữa, còn có tiền tiêu, cũng không cần thấy mắc nợ thím. Rất đáng mà, đúng không?”
Lệ Văn nghi ngờ nhìn Hạ Quyên Quyên. Cậu không ngờ cô không chỉ hứa sẽ không để bọn họ đói, mà còn cho hai đồng mỗi tháng.
Lệ Võ và Lệ Bối Bối tuy không hiểu họ đang nói gì, nhưng thấy anh cả không còn tức giận nữa liền lại ôm lấy chân Hạ Quyên Quyên, thân thiết gọi: “Mẹ ơi!”
Rồi quay lại nói với Lệ Văn: “Anh ơi! Anh cũng gọi mẹ đi! Mẹ nói sau này tụi mình không phải đói nữa."
Lệ Văn thấy hai đứa em phản bội nhanh như vậy, trong lòng vừa tức vừa ghen tị.
Hai đứa này đúng là không có lương tâm, nhanh như vậy đã quên mất anh trai, chạy theo thân thiết với Hạ Quyên Quyên rồi!
Cậu quay mặt sang chỗ khác, bướng bỉnh nói: “Hai đứa gọi thì cứ gọi. Anh không gọi đâu."
Hừ! Mình không dễ bị người phụ nữ này lừa vậy đâu.
Sau này sẽ không để đói, mỗi tháng còn cho hai đồng?
Muốn mình tin, thì còn phải xem cô ta thể hiện thế nào sau này.
Hạ Quyên Quyên liếc nhìn Lệ Văn, khóe môi cong lên, trong lòng đã nhìn thấu hết mấy suy nghĩ trong đầu cậu bé.
Cô quay sang hỏi Lệ Chiến: “Anh có mang theo tiền không?”
Lệ Chiến nhìn Hạ Quyên Quyên nhanh gọn dẹp yên được đứa nhỏ như Lệ Văn, trong lòng không khỏi kính phục vợ mình vô cùng.
Nghe Hạ Quyên Quyên hỏi, anh không nghĩ ngợi gì liền móc hết tiền trong túi ra đưa cho cô.
Hạ Quyên Quyên đếm qua, có đến năm mươi đồng thì không khỏi ngẩng đầu nhìn Lệ Chiến bằng ánh mắt thắc mắc: “Sao nhiều vậy?”
Lệ Chiến đáp: “Bốn mươi là trợ cấp tháng này. Còn mười đồng là tiền mừng cưới của đội.”
Hạ Quyên Quyên nghe vậy thì mặt đỏ lên, cô rút ra hai mươi đồng rồi đưa lại ba mươi cho Lệ Chiến: “Ba mươi này, hai mươi anh cầm để tiêu vặt ở đơn vị. Còn mười đồng, không phải anh nói định đưa cho mẹ anh sao?”
Lệ Chiến hơi sững người, không ngờ Hạ Quyên Quyên chỉ giữ lại một phần nhỏ, lại còn trả anh ba mươi đồng, cảm xúc trong lòng lẫn lộn.
Anh đi lính bao năm, mỗi tháng hầu như chỉ giữ lại vài đồng tiêu vặt, còn lại đều gửi hết về nhà.
Thế mà mỗi lần nhận được thư của mẹ là lại than thở tiền không đủ tiêu, hỏi khi nào gửi trợ cấp tiếp, chưa từng hỏi anh có đủ dùng hay không, cũng chưa từng bảo anh giữ lại thêm vài đồng tiêu vặt.
Thế mà người vợ mới cưới chưa đầy một ngày lại tự nhiên cho anh đến hai mươi đồng tiêu vặt.
Lệ Chiến cảm động vô cùng, ánh mắt cũng nóng lên, anh lại đẩy ba mươi đồng trở về.
“Ở đơn vị anh cũng có tiền tiêu. Còn mười đồng định đưa cho mẹ, tháng này không đưa nữa. Nhà mình bây giờ chăn màn, nông cụ, nồi niêu bát đũa, cả lương thực cũng chẳng ăn được mấy bữa, đều phải mua mới. Tháng này không lo cho bà ấy được. Em cứ giữ hết đi!”