“Vậy thì em cũng tự tách ra. Cùng lắm... em tự đi làm kiếm công điểm nuôi thân, không xài tiền trợ cấp của anh là được."
Nghe Hạ Quyên Quyên nói vậy, Lệ Chiến cau mày, ánh mắt có phần phức tạp, nhìn cô một hồi, trong lòng cũng hơi bực bội.
Vợ anh không tin tưởng anh, dường như cũng không muốn dựa vào anh...
Nhưng anh nhanh chóng bình tĩnh lại.
Thật ra, tuy hai người đã có giấy kết hôn, là vợ chồng rồi nhưng rốt cuộc mới chỉ gặp nhau lần đầu vào tối hôm qua. Anh mà mong cô tin tưởng mình ngay lập tức thì đúng là quá tự cao.
Nghĩ vậy, Lệ Chiến nghiêm túc nói: “Quyên Quyên, anh là chồng em, là người đàn ông của em, sau này sẽ luôn đứng về phía em. Nên dù sau này có chuyện gì thì chúng ta cũng phải cùng bàn bạc chứ không được giấu anh, được không?”
Hạ Quyên Quyên nghĩ lại cách Lệ Chiến hành xử trước đó, thấy đầu óc anh rõ ràng, cần mắng bà chị dâu thì mắng, cần nói lại mẹ anh thì không hề nể nang nên cô gật đầu: “Được, em hứa với anh.”
Nghe vậy, Lệ Chiến cong môi cười: “Đấy mới là vợ ngoan của anh.”
Vừa dứt lời, anh bất ngờ cúi xuống hôn lên đôi môi anh đào của cô, bá đạo tách môi cô ra, quấn quýt dây dưa.
Hạ Quyên Quyên sững người, sau đó mới phản ứng lại, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mình... bị hôn rồi!
Lần đầu của mình!
“Ưm...” Râu lởm chởm của anh cọ vào mặt có hơi đau nhưng cô lại không thấy ghét chút nào.
Cô vô thức giơ tay định đẩy anh ra, nhưng vừa chạm vào lồng ngực rắn chắc của anh thì lại như bị bỏng, vội vàng rụt tay lại, mặt càng đỏ hơn.
Lệ Chiến đã nắm chặt cổ tay mảnh mai của cô đè lên đỉnh đầu.
Một lúc lâu sau, Hạ Quyên Quyên mới được thả ra. Môi bị cắn đến đỏ mọng sưng tấy, cô dựa vào tường thở hổn hển, mềm nhũn cả người.
Vừa thở, trong đầu cô vừa lẩm bẩm.
Chẳng phải anh ấy bị thương nên không làm ăn gì được nữa sao? Thế mà cũng quá biết rồi đấy...
Nhưng nghĩ lại, Hạ Quyên Quyên cũng hiểu ra.
Dù không thể làm gì thật nhưng dù sao cũng là đàn ông, chắc chắn trong lòng vẫn còn những suy nghĩ ấy...
Nghĩ vậy, cô lén liếc nhìn Lệ Chiến bằng ánh mắt có phần thương xót, lại thấy tiếc thay cho một người đàn ông đẹp trai như vậy mà lại bị thương đến mức ấy.
Thật ra Lệ Chiến cũng muốn làm tiếp, nhưng cuối cùng vẫn dựa vào ý chí kinh người mà dừng lại được.
Thứ nhất là vì ban ngày ban mặt, không tiện.
Thứ hai, nhiệm vụ lần này của anh rất nguy hiểm. Lỡ chẳng may có chuyện gì, không thể quay về được, thì cô còn trẻ như vậy vẫn có thể tái giá.
Một cô gái còn trinh tái giá thì ít ra vẫn được chồng mới yêu thương hơn là người đã không còn nguyên vẹn...
Mặc dù, chỉ cần nghĩ đến việc cô có thể lấy người đàn ông khác là trong lòng anh đã thấy khó chịu vô cùng...
Hạ Quyên Quyên cúi đầu, cũng ngại không dám nhìn Lệ Chiến nữa, khẽ nói: “Cái đó... sắp đến trưa rồi. Em... em đi nấu cơm đây.”
Mặt Lệ Chiến cũng đỏ bừng, ậm ừ đáp: “À... ừ!”
Hạ Quyên Quyên lấy ra ít bột mì và bột khoai lang, lại lấy thêm hai củ khoai lang và ba quả trứng gà từ phần lương thực chia được sau khi tách hộ rồi đi về phía bếp.
Lúc nãy Lưu Lan đã để ý động tĩnh bên nhà Hạ Quyên Quyên, thấy cô đi ra thì lập tức theo ngay ra bếp.
Hạ Quyên Quyên chẳng thèm để ý tới bà ta. Cô múc nước, trộn phần lớn là bột mì và một ít bột khoai lang lại với nhau, nhào đến khi bột dai rồi dùng cây cán bột cán thành những miếng mì bản to.