Mang Theo Một Tỷ Vật Tư Xuyên Đến Thập Niên Bảy Mươi Kết Hôn Với Người Đàn Ông Thô Kệch

Chương 39

Trước Sau

break

Ở đây là trung tâm chung của mấy đội sản xuất trong công xã, có một cung tiêu xã mở ở thị trấn, ngoài ra còn có quán cơm, tiệm thịt, tiệm vải... Đều là cửa hàng quốc doanh.

Hạ Quyên Quyên vào tiệm vải trước, xem xét mấy mẫu hoa văn rồi so với những mẫu cô đã trữ sẵn trong không gian.

May mắn là hồi cô tích trữ vải, chọn toàn là những mẫu hoa văn cũ, khá giống với vải đang bày bán ngoài tiệm.

Vì vậy, cô chọn vài mẫu vải bông, mua năm thước. Mỗi thước giá một đồng, phải dùng thêm phiếu vải, tổng cộng tốn năm đồng.

Phần còn lại không đủ, cô tính sẽ lấy từ trong không gian ra.

Sau đó, cô ghé cung tiêu xã và quầy thịt để xem giá cả của lương thực, trứng, thịt và bông.

Thời đó, bột mì trắng giá một hào tám một cân. Bột ngô và bột khoai rẻ hơn, khoảng một hào năm. Khoai lang đỏ thì một hào một cân. Gạo trắng cũng cùng giá với bột mì, là một hào tám.

Trứng gà bán lẻ theo quả là năm xu, bán theo cân thì ba hào một cân.

Thịt heo ngon giá chín hào một cân, loại thường thì tám hào.

Bông thì đắt, vì là cây công nghiệp, thời đó dân còn chưa đủ ăn nên diện tích trồng ít, giá cũng khoảng chín hào một cân!

So với thế giới trước khi cô xuyên không thì đúng là giá rẻ như cho.

Mấy thứ đó cô đều có sẵn trong không gian, nên dự tính sau này mua một ít lấy lệ là được.

Giờ thì tranh thủ đi mua những món mình chưa tích trữ.

Cô chưa kịp chuẩn bị những vật dụng lặt vặt như kim chỉ. Mà cũng không cần phiếu, nên mua tạm hết hai hào.

Nghĩ ngợi một chút, cô lại hỏi nhân viên bán hàng có bình nước nóng không.

Sắp sang đông rồi, trong nhà không có bình giữ nhiệt thì uống nước nóng cũng thành khó khăn. Cái này cô cũng quên chưa chuẩn bị.

Nhân viên bán hàng thấy cô nãy giờ ngắm nghía bao nhiêu thứ, cuối cùng chỉ mua mỗi mấy món kim chỉ, trong lòng tỏ vẻ khinh thường ra mặt.

Đàn bà nhà quê thì vẫn là đàn bà nhà quê, thấy gì cũng tiếc tiền không dám mua. Không có tiền thì đến cung tiêu xã làm gì?

Thế nên trên mặt nhân viên bán hàng tỏ rõ vẻ hống hách: “Bình nước nóng á? Một cái bình phải hai đồng đấy. Cô có không? Cho dù có tiền cũng phải có phiếu mới được mua.”

Hạ Quyên Quyên hơi sững lại. Tiền thì cô có, nhưng phiếu thì không.

Trong đống phiếu mà Lệ Chiến đưa cô không có phiếu dành cho bình nước nóng.

Nhân viên bán hàng thấy Hạ Quyên Quyên không lấy ra được phiếu, thái độ càng khinh thường: “Mua không nổi thì tránh ra một bên! Đừng đứng chắn chỗ người khác mua đồ!”

Tất nhiên là Hạ Quyên Quyên cũng nhận ra người này đang coi thường mình, bèn nói: “Cô có thái độ gì vậy? Tôi đến đây mua hàng thì là khách. Đây là cung tiêu xã của nhà nước, thái độ của cô như vậy mà cũng xứng đáng phục vụ nhân dân sao?”

Nhân viên đó nghe vậy thì cười khẩy: “Tôi chỉ có thái độ tốt với khách hàng tử tế thôi. Cô chỉ mua có hai hào tiền kim chỉ mà cũng đòi tôi phải niềm nở? Cô xứng à?”

Ánh mắt Hạ Quyên Quyên lạnh xuống, nhàn nhạt nói: "Cung tiêu xã còn nhân viên nào khác không? Tôi không cần cô phục vụ nữa.”

Người bán hàng nghe vậy thì nhướn mày lên, cao giọng chanh chua: “Không có. Chỉ có tôi. Thích thì mua, không thích thì biến."

Khách trong cửa hàng nghe thấy nhân viên lớn tiếng với khách hàng, bắt đầu xì xào bàn tán.

“Tôi lần trước cũng gặp đúng cô này đấy, hình như tên là Tống Tú Nguyệt gì đó, chảnh lắm! Mua ít là cô ta mỉa mai liền.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương