Chủ nhiệm còn nhiệt tình cho cô mượn một chiếc xe bò để chở đồ về.
Chỉ cần đưa xe bò đến đại lý trong thôn là được. Sáng mai đại lý sẽ lên cung tiêu xã nhận hàng, tiện thể mang xe trả lại.
Hạ Quyên Quyên cũng không khách sáo. Một mình cô mang từng ấy đồ thì quả thực không xuể.
Mua xong hết, Hạ Quyên Quyên cười nói:
“Chủ nhiệm, cháu muốn khiếu nại nhân viên bán hàng bên chú phân biệt đối xử, thái độ tệ hại với khách hàng. Chuyện này... chẳng lẽ các chú mặc kệ sao?”
Tống Tú Nguyệt nghe Hạ Quyên Quyên đòi kiện mình thì tức đến nỗi trợn tròn mắt: “Cô! Cô dám kiện tôi? Cô có biết cậu tôi là ai không? Chỉ cần một câu của cậu tôi, tôi có thể bắt cô đi làm mấy việc dơ bẩn nặng nhọc nhất cả công xã, tin không?”
Chủ nhiệm cũng muốn xoa dịu: “Cái này... thôi bỏ qua đi...”
Hạ Quyên Quyên cười hồn nhiên, mà nụ cười đó rực rỡ đến mức khiến mọi người trong cửa hàng cũng phải ngẩn ngơ.
“Tại sao lại không cho kiện? Chỉ vì cậu cô ta có quyền? Cháu không sợ đâu. Cô ta đối xử tệ với khách hàng thì phải bị khiếu nại. Chẳng lẽ lại dung túng cho cô ta?”
Nghe vậy, các khách hàng khác cũng đồng loạt vỗ tay khen ngợi, hô lên: “Đúng rồi. Chủ nhiệm, tôi cũng muốn khiếu nại.”
Tống Tú Nguyệt tức đến mức mặt xanh như tàu lá. Nhưng đối mặt với sự phẫn nộ của số đông, cô ta cũng không dám hung hăng nữa.
Chủ nhiệm không còn cách nào, đành phải ghi lại hết mọi lời khiếu nại để báo lên cấp trên.
Sau đó, Hạ Quyên Quyên ghé qua tiệm thịt mua hai cân thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen, tốn một đồng tám, rồi mới ra về.
Trên đường, nhân lúc không ai chú ý, cô nhanh chóng lấy ra từ không gian mười cân bột mì, mười cân gạo trắng, mười cân dầu hạt cải và mười quả trứng gà. Cô cũng lấy thêm ít bột ngô, bột khoai và khoai lang cho có lệ.
Vải thì lấy ra mười thước, bông lấy thêm năm cân, gói lại bằng vải.
Ngoài ra, cô còn lấy thêm ít muối, xì dầu và các loại gia vị, cùng vài cây cải bẹ và vài củ cải trắng. Đây là những loại rau phổ biến vào mùa thu đông.
Cuối cùng, cô lấy thêm một ít kẹo sữa thỏ trắng lớn trộn lẫn vào đám kẹo dưa hấu và kẹo cam rồi mới quay về nhà.