Ngoài ra, cha mẹ cô đều là những nhà sưu tầm cổ vật nổi tiếng. Những món đồ cổ và trang sức mà cha mẹ để lại, cô cũng không bán mà toàn bộ đều cất vào không gian.
Thịnh thế tích cổ, loạn thế giữ vàng.
Ở thời đại đó, chỉ có vật tư thì chưa đủ. Nhưng tiền tệ hiện đại chắc chắn không thể lưu thông nên vẫn phải tích trữ vàng và cổ vật, đến lúc khẩn cấp còn có thể mang ra đổi lấy tiền.
Với tám trăm triệu còn lại, Hạ Quyên Quyên bắt đầu chế độ điên cuồng tích trữ vật tư.
Trước hết là lương thực. Hôm qua mua toàn hạt giống, lần này cô trực tiếp liên hệ với công ty lương thực quốc doanh lớn là Trung Lương đặt mỗi loại gạo, bột mì, bột ngô, hạt ngô, kê, bột bo bo, bột khoai lang, đậu phộng... mỗi thứ mười nghìn cân. Các loại dầu ăn như dầu đậu nành, dầu lạc, dầu hướng dương, dầu mè,... mỗi loại mười nghìn cân. Gia vị như muối, đường, nước tương, nước tương nhạt màu, giấm, bột ngọt, dầu hào, bột thì là, bột ớt... mỗi thứ một nghìn cân. Các loại khô như nấm, mộc nhĩ, hạt sen,... mỗi loại năm nghìn cân.
Thịt và sản phẩm từ sữa gồm thịt heo, bò, dê, thỏ, nai, cùng với thịt muối, lạp xưởng, giăm bông Kim Hoa, cá mặn,... mỗi thứ mười nghìn cân. Sữa bò, sữa dê, phô mai, phô mai cứng,... cũng là mười nghìn cân.
Các loại trứng và thịt gia cầm như trứng gà, trứng vịt, trứng ngỗng, trứng cút, thịt gà, thịt vịt, thịt ngỗng,... cũng tích trữ mỗi thứ mười nghìn cân.
Rau tươi thì có thể trồng từ hạt giống, ăn tới đâu hái tới đó nên Hạ Quyên Quyên không mua thêm nữa.
Ngoài ra, cô còn mua thêm khoảng năm mươi con bò vàng, la, lừa,... chuyên dùng để cày ruộng, kéo hàng, xay thóc,... để đề phòng bất trắc.
Cô còn chuẩn bị cả công cụ nông nghiệp như liềm, cuốc, cày,... Đều là kiểu dáng của những năm 60 - 70. Hạ Quyên Quyên thậm chí còn mua cả máy kéo, máy gieo hạt, máy xay bột,... và các loại máy nông nghiệp khác.
Thời đó ở nông thôn, đi làm đồng là chuyện khó tránh khỏi, nên có công cụ thuận tay là điều rất quan trọng.
Sau đó là đủ loại đồ điện gia dụng. Máy giặt, bình nước nóng, tủ lạnh, tivi màu... Mỗi loại mua mười cái để đề phòng hư hỏng mà không có cái thay thế. Ngoài ra còn có các thiết bị nhà bếp như máy ép trái cây, máy làm bánh mì, lò nướng,...
Tất nhiên, những thứ này đều là để dùng trong không gian của cô. Dù sao ở thời đại đó, mấy thứ hiện đại như vậy mà mang ra thì không bị nghi ngờ mới là lạ.
Chỉ là, cô đã thử nghiệm rồi. Quần áo bẩn ngoài đời thật có thể mang vào trong không gian, cô có thể trực tiếp dùng máy giặt để giặt, thậm chí tắm rửa cũng không có vấn đề gì.
Ngoài ra, cô còn mua các vật dụng mang đậm đặc trưng của thời kỳ đó như xe đạp hiệu Vĩnh Cửu và Phượng Hoàng, đài radio, tivi đen trắng, máy may đạp chân,... Tất cả đều được tìm mua từ các sạp hàng cũ, tuy là đồ cũ nhưng chức năng vẫn còn tốt, giá cũng không rẻ.