Một Lòng Muốn Làm Yêu Phi, Kết Quả Lại Thành Hiền Hậu

Chương 9

Trước Sau

break

Chỉ tiếc vừa vào cung chưa bao lâu đã chết, chuyện này cũng bị bỏ dở.

Cho nên bây giờ... lại hời cho nàng?

Ngụy Xu Ngu nhìn sang Vương Thiết Trụ, lại thấy hắn ta cuống quýt cúi đầu, đến cả vành tai cũng đỏ bừng.

Nàng nhìn theo ánh mắt của hắn ta, vô thức cúi xuống nhìn bản thân, lúc này mới phát hiện toàn thân mình đã ướt sũng.

Y phục dính sát vào cơ thể, phác họa hết mọi đường cong.

Dù ở hiện đại nàng đã quen với những bộ đồ còn hở hang hơn thì lúc này vẫn thấy ngượng ngùng.

Nàng ôm lấy người, lùi về sau một bước.

Tuy biết nguyên chủ từng cứu mạng hắn ta, nhưng lòng người khó dò, nàng không thể vì chút vui mừng mà mất cảnh giác.

“Vương Thiết Trụ phải không? Ta nhớ ra rồi.”

“Ta chưa chết... vậy bây giờ ngươi định làm gì? Giao ta cho Bệ hạ?”

Ngụy Xu Ngu nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, trong lòng thấp thỏm không yên.

Đúng lúc ấy, hệ thống đột ngột lên tiếng.

[Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ lựa chọn đặc biệt: Thu phục lòng người.]

[Nội dung nhiệm vụ: Trong thời gian một nén nhang, giành được sự tín nhiệm tuyệt đối của Vương Thiết Trụ, đồng thời biến hắn thành tai mắt đầu tiên của ngươi trong cung.]

[Hoàn thành nhiệm vụ: Thưởng năm điểm.]

[Thất bại: Áp dụng hình phạt điện giật.]

Ngụy Xu Ngu giật mình.

Nhiệm vụ trước vừa mới xong, nhanh như vậy đã có nhiệm vụ mới rồi?

[Đinh! Nhiệm vụ tân thủ “Bước ra khỏi lãnh cung” đã hoàn thành, năm điểm đã được phát.]

Hệ thống lạnh lùng bổ sung: [Tổng điển hiện tại của ký chủ: 5. Tổng nợ: 195. Mong ký chủ tiếp tục chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ để sớm trả hết nợ.]

Ngụy Xu Ngu còn chưa kịp tiêu hóa đống thông báo trong đầu, đã nghe Vương Thiết Trụ hạ thấp giọng thúc giục: “Ngu mỹ nhân, đội tuần tra kế tiếp sắp tới đổi ca rồi! Nếu người tin thuộc hạ thì hãy đi theo thuộc hạ!”

Trong hoàng cung Đại Dung có thị vệ thay phiên canh gác suốt ngày đêm, Ngụy Xu Ngu cũng không dám đánh cược nguyên chủ từng có ân với người khác lần nữa.

Thôi vậy, cược một phen đi.

Mười lăm phút sau, Vương Thiết Trụ dẫn theo Ngụy Xu Ngu né tránh từng đội tuần tra, cuối cùng lại quay về tiểu viện trong lãnh cung.

Ngụy Xu Ngu mệt đến mức khom lưng chống gối, không ngừng thở hổn hển.

Nàng vừa ngẩng đầu lên đã thấy Vương Thiết Trụ không biết mang từ đâu tới một bộ y phục. Hắn ta không dám nhìn thẳng vào nàng, chỉ cúi đầu đưa y phục qua.

“Ngu mỹ nhân, người khoác tạm cái này đi. Tiết trời bắt đầu lạnh rồi, kẻo nhiễm phong hàn.”

Ngụy Xu Ngu nhìn bộ y phục trước mắt, suy nghĩ một lát, sau đó vẫn nhận lấy, vội vàng khoác lên người.

Ở thời cổ đại, lỡ bệnh thật thì không phải chuyện đùa đâu.

“Đa tạ ngươi.”

“Không không không, người đừng cảm tạ thuộc hạ.”

Vương Thiết Trụ cuống quýt xua tay, gãi đầu cười ngượng ngùng.

“Nếu hôm đó không có Ngu mỹ nhân cứu giúp, e là thuộc hạ đã chết thật rồi.”

Ngụy Xu Ngu không lên tiếng.

Vương Thiết Trụ lại tiếp tục nói: “Hôm ấy thuộc hạ đã thề, đời này nhất định phải báo đáp ân tình của người. Sau đó thuộc hạ nghe nói người chọc giận Bệ hạ, bị ban chết, thi thể còn bị ném vào lãnh cung... Cho nên thuộc hạ mới nghĩ cách xin điều tới đây, muốn... muốn nhặt xác giúp người.”

Nói đến cuối, hắn ta lại cúi đầu xuống.

Ngụy Xu Ngu: “...”

“Đa tạ ngươi trước nhé. Chỉ là chắc ngươi cũng không ngờ ta còn sống.”

Vương Thiết Trụ: “...”

Đúng lúc ấy, âm thanh điện tử trong đầu đột ngột vang lên.

[Đinh! Thời gian còn lại của nhiệm vụ đặc biệt “Thu phục lòng người”: một phút cuối cùng.]

[Hoàn thành nhiệm vụ: Thưởng năm điểm.]

[Thất bại: Hình phạt điện giật.]

Tiếng thông báo bất ngờ làm tim Ngụy Xu Ngu đập thình thịch.

Nàng lập tức chửi ầm lên trong đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương