Hai giây...
Cơm Nắm sắp không nhịn được nữa.
“... Không đúng!” Tang Đồ đột ngột ngồi dậy.
Cơm Nắm: ?
Tang Đồ chỉ vào phần lịch sử kịch bản, vẻ mặt nghiêm túc: “Trần Hủ đeo kính râm và khẩu trang xuất hiện ở nhà hàng nổi tiếng trên mạng, tình tiết này căn bản là lỗi!”
Cơm Nắm: ??
Tang Đồ tiếp tục: “Nhà hàng nổi tiếng thì vốn dĩ đông người, tính riêng tư không cao. Hoàn toàn không phù hợp để người của công chúng dùng bữa, càng không thích hợp để ngoại tình!”
Cơm Nắm: ???
Tang Đồ: “Hơn nữa, cách anh ta ăn mặc chỉ khiến mọi người chú ý hơn. Buổi chiều, rất nhiều người đã chú ý đến cách ăn mặc kỳ lạ của anh ta rồi, đúng không?”
Cơm Nắm bị lôi kéo suy nghĩ lệch lạc, cũng gật đầu theo.
Tang Đồ đập cái gối lông vũ kêu "bộp bộp".
“Kịch bản này có lỗi! Và cò nữa, mình giỏi thế này, tại sao phải tốn sức đi giành độ hot của một ngôi sao hạng mười tám?”
Thiên lương vương bại không phải là chiêu thức riêng của tổng tài bá đạo sao? Cô tính ra cũng là tiểu thư phản diện bá đạo trong những kẻ phản diện chứ nhỉ!
Tang Đồ càng nghĩ càng thấy có lý. Ý định sửa lỗi của cô càng trở nên rõ ràng. Nhưng kịch bản không có phản ứng gì.
Tang Đồ chăm chú nhìn đoạn văn đó, má phồng lên, cố chịu đựng. Kịch bản vẫn không nhúc nhích.
Im lặng vài giây.
Bờ vai của cô gái nhỏ trên giường sụp xuống, đôi mắt hạnh tròn to sáng rực lấp lánh nhìn Cơm Nắm, giọng buồn buồn: “Mình vô dụng quá.”
Đây đã không còn là thế giới vô hạn lưu nữa, cô không còn quyền lực chỉnh sửa tất cả, chỉ đứng sau Chủ Thần.
Cơm Nắm lập tức bị sự đáng yêu tấn công. Không ai, không ai có thể cưỡng lại đôi mắt cún con!
[Sao lại thế! Cậu đã thể hiện xuất sắc lắm rồi!]
[Một phát hoàn thành 1, 2, 3... rất nhiều nhiệm vụ đấy.]
[Hôm nay chúng ta tạm cho kịch bản một chút thể diện, không thèm chấp với nó, hừm.]
Nói rồi, nó "bùm" một tiếng, biến thành một cái gối ôm siêu to, sau đó nhét mình vào lòng Tang Đồ.
“Cơm Nắm, cậu tốt quá.” Tang Đồ vùi mặt vào bụng mềm mại của nó, nỗi buồn lập tức tan biến.
Chó không dễ bị thất bại nhỏ bé đánh bại!
Cơm Nắm cũng kịp thời chuyển sự chú ý của Tang Đồ.
[Chúng ta xem Kịch bản 2 đi!]
“Được!”
Thời gian quay lại mười phút trước. Quản gia theo thường lệ gọi cho bố của Tang Đồ.
“Nó lại quậy với gã đàn ông nào? Lần này cần bao nhiêu tiền?”
Giọng nói không kiên nhẫn của Tang Nho Đức đập vào tai.
Quản gia ngập ngừng một chút, vẫn thành thật kể lại mọi chuyện xảy ra hôm nay.
Nói xong, đầu dây bên kia im lặng.
“Thưa ngài?” Quản gia thăm dò gọi một tiếng.
“…”
“Thưa ngài, ngài có đang nghe không?”
“…”
“Alo alo?” Cuối cùng, bên kia có chút động tĩnh.
“Chỗ ông là tín hiệu gì mà tệ thế, nghe không rõ chút nào. Nói lại lần nữa đi.”
Quản gia cầm điện thoại, vẻ mặt cạn lời: “Thưa ngài, ngài đã nghe rõ rồi.”
Tang Nho Đức: “…”
Ông không thể tin vào tai mình.
“Khụ.” Tang Nho Đức cố gắng lấy lại phong độ, giả vờ trầm ngâm: "Được rồi, tôi biết rồi, còn việc gì nữa không?”
Theo thường lệ, cuộc trò chuyện sẽ kết thúc tại đây.
Nhưng không hiểu sao, quản gia lại nhớ đến cảnh tối nay khi đại tiểu thư ngồi một mình bên bàn ăn. Trông cô thật đơn độc, trán còn bị thương. Trước đây mỗi tối tiểu thư đều sẽ hỏi liệu ông chủ có về nhà ăn cơm không. Hôm nay lại không hỏi.
“Ngài tối nay có về nhà không?” Lời vừa thốt ra.