Mỹ Nhân Ngốc Nghếch Bạo Hồng Nhờ Sửa Bug

Chương 27

Trước Sau

break
Nhân viên càng ngày càng lo lắng thấp thỏm.

Tang Đồ không biết họ đang nghĩ gì. Dù có biết cô cũng sẽ không uống!

Lần trước cô thấy lỗi bug tương tự xuất hiện, là trong hang của bác Quái Vật Chân To.

Đó là một chậu nước rửa chân còn mới của bác Quái Vật Chân To. Giàu các loại sinh vật phù du, xác côn trùng và chất thải của chúng, vi khuẩn gây bệnh, PCB, thủy ngân, chì, asen, cadimi, crôm… Bác Quái Vật Chân To còn nói rằng, đó là chậu nước rửa chân sạch nhất mà bác từng rửa xong.

Chưa kịp để Tang Đồ tiếp tục hồi tưởng, tai cô không tự chủ được dựng lên. Góc kia vang lên một giọng mắng mỏ bị đè thấp.

Mộ Sơ Tuyết vừa mới rời đi đang nổi cáu với trợ lý nhỏ của mình. Cô gái trẻ mới ra trường bị mắng đến đỏ mặt tía tai, nước mắt lưng tròng nhưng không dám rơi xuống. Ở góc mà Tang Đồ không nhìn thấy, Mộ Sơ Tuyết không biết làm gì, khiến trợ lý nhỏ đau đớn co rúm lại.

“Đồ ngốc! Còn sai nữa là cho nghỉ việc đấy!” Mộ Sơ Tuyết trừng mắt liếc cô ta một cái, lúc quay lại đã đổi thành vẻ mặt khác.

Đạo diễn gọi mọi người lại.

“Tôi nói một chút về cách quay sắp tới đây nhé!”

“Loại nước uống này có tổng cộng năm vị, vừa vặn ứng với năm người trong nhóm mấy cô. Lát nữa quay vài tấm hình trước, sau đó bắt đầu quay chính thức, nhớ rằng chủ đề quý này của Vi Vị Nhĩ là sức khỏe! Nào nào nào, lên tinh thần lên nào!”

Đạo diễn nói xong, tiện tay uống một ngụm Vi Vị Nhĩ vị cam trên tay.

Tang Đồ trợn tròn mắt.

Ngay sau đó, liền thấy bốn người Mộ Sơ Tuyết dẫn đầu, ngửa đầu uống hết Vi Vị Nhĩ trong tay.

Tang Đồ: “!!”

Đằng sau, nhân viên phụ trách sắp xếp cảnh quay “soạt” một cái, giật tung tấm vải dài bốn phía ra, dưới ba chữ to "Vi Vị Nhĩ", là các loại nước uống trái cây xếp cao thấp, nối tiếp như những ngọn đồi.

Tang Đồ: “!!!”

Mắt cô mở to =A=

Cả thế giới đều chuyển thành màu đỏ.

“Tiểu thư Tang, đến quay rồi.” Lúc này đạo diễn đã chạy tới, thái độ vừa cung kính vừa mang theo mấy phần e dè.

Tang Đồ mơ màng thoát khỏi thế giới đỏ, sau khi nhìn rõ người tới là ai, biểu cảm lập tức nghiêm trang kính cẩn.

Anh ấy vì mưu sinh mà phải uống nước rửa chân. Thật sự là khổ sở quá đi…

Nhưng mà, quay quảng cáo là chuyện không thể quay rồi. Nước uống cũng là không uống đâu.

Cô nhớ rõ người ở thế giới này đều là người bình thường, họ rất mỏng manh. Nếu hấp thụ quá nhiều bug, sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

“Xin lỗi, tôi muốn hủy hợp đồng.” Tang Đồ nghiêm mặt, rất là vô tình.

Đạo diễn: “?”

Những người khác: “?”

Mặc dù hơi bất ngờ, nhưng sao chẳng thấy có gì lạ nhỉ? Chẳng lẽ bọn họ đã trở thành những con chó của Pavlov, bị cô tiểu thư này huấn luyện thành khả năng ứng phó điềm tĩnh trước mọi trò quậy phá của cô ấy rồi hay sao!

Bốn người Mộ Sơ Tuyết lại không điềm tĩnh được thế. Đây là tài nguyên quảng cáo tốt nhất từ trước đến nay của bọn họ đó!

“Tang Tang đừng bướng nữa.”

“Ai làm cậu không vui hả? Kêu đạo diễn đuổi người đó đi!”

“Bọn mình đều chuẩn bị sẵn sàng rồi, quay một chút cũng không tốn bao lâu đâu.”

Bọn họ ồn ào ầm ĩ, cái thế chẳng khác nào muốn thay Tang Đồ thu lại câu nói ban nãy. Sợ rằng Tang Đồ bỏ đi rồi, quảng cáo vào mồm cũng bay mất.

Vệ sĩ lập tức đứng lên chắn. Bốn người liền im thin thít.

Đạo diễn: “Hủy hợp đồng thì phải bồi thường đấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương