Ngọc Kiều và Bùi Cương chưa thành thân, đương nhiên sẽ không ngồi chung một xe ngựa.
Đi được hơn nửa ngày, đoàn người dừng lại nghỉ ngơi.
Ngọc Kiều bưng bát thuốc Tang Tang vừa hâm nóng đến xe ngựa phía trước tìm Bùi Cương, nhưng vén rèm lên mới phát hiện không có ai trong xe. Hỏi người xung quanh mới biết hắn đã ra bờ sông.
Sắp vào đông rồi, gió sông lạnh buốt, vết thương trên người còn chưa lành hẳn, sao hắn lại dám ra bờ sông hóng gió vào lúc này chứ?
Sắc mặt Ngọc Kiều đang tươi tắn bỗng chốc sa sầm. Nàng nhìn về phía bờ sông, rất nhanh đã tìm thấy bóng dáng Bùi Cương.
Giữa đám đông, Bùi Cương luôn là người nổi bật nhất, Ngọc Kiều chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay.
Đưa bát thuốc cho Tang Tang, dặn dò giữ ấm rồi nàng đi về phía bờ sông.
Khi đến gần, Ngọc Kiều thấy Bùi Cương đang đứng sau lưng mấy tên tiểu tư, dường như đang nghe lén bọn họ nói chuyện. Nàng thầm thắc mắc Bùi Cương trở nên nhiều chuyện từ bao giờ vậy? Nhưng cũng không nghĩ nhiều, nàng rảo bước nhanh hơn.
Chuyến đi Dung Thành lần này có khoảng hai mươi người hộ tống, đến giờ nghỉ ngơi, mọi người tụm năm tụm ba ăn lương khô.
Bên bờ sông cũng có mấy người ngồi trên tảng đá gặm màn thầu, vì quay mặt ra sông nên không nhìn thấy Bùi Cương đứng sau lưng, chuyện phiếm cũng vì thế mà rôm rả hơn.
"Sáng nay lúc ta đang giúp chuyển đồ ở Xích Ngọc Tiểu Uyển thì thấy Mạc thiếu gia đến, còn nói chuyện riêng với tiểu thư một lúc lâu, dường như hai người nói chuyện gì đó rất vui vẻ. Tiểu thư còn đưa cho Mạc thiếu gia một bức thư nữa. Lúc đó ta thấy Bùi cô gia không biết xuất hiện từ bao giờ, mặt đen sì ngay tại chỗ."
"Khụ khụ khụ…"
Lúc này phía sau bọn họ vang lên tiếng ho khan khe khẽ, nhưng đang mải buôn chuyện nên chẳng ai để ý.
"Chậc chậc chậc, lúc đó ta cũng thấy, mặt đen như đít nồi ấy. Nghĩ cũng phải thôi, năm nay Mạc thiếu gia đi Hương thi đỗ Giải nguyên, sau này thi Hội không đỗ Tiến sĩ cập đệ thì ít nhất cũng đỗ Nhị giáp Tiến sĩ, tương lai chắc chắn làm quan to, tiền đồ vô lượng, lại còn ngọc thụ lâm phong như thế, cô gia tương lai của chúng ta sao mà không đen mặt cho được?"
Người thứ ba nghe vậy cười "hề hề" nói: "Tiểu thư nhà chúng ta còn đa tình hơn cả mấy gã văn nhân phong lưu, giờ mới chỉ đính hôn chứ chưa thành thân, biết đâu sau này người trở thành cô gia thực sự của chúng ta chưa chắc đã là…"
"Khụ khụ khụ!" Tiếng ho khan lúc nãy bỗng lớn hơn hẳn.
Tên tiểu tư bị ngắt lời cau mày khó chịu, vừa quay đầu lại vừa lầm bầm: "Từ nãy đến giờ là kẻ nào không biết điều cứ ho mãi không…"
Vừa nói cả ba người cùng quay đầu lại, khi nhìn thấy vị cô gia tương lai mặt không cảm xúc, sắc mặt cả ba "xoẹt" một cái trắng bệch, sợ đến mức màn thầu và túi nước trên tay rơi lộp bộp xuống đất.
Gần như đồng thời đứng bật dậy, sau đó "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt Bùi Cương, bọn họ run rẩy gọi: "Bùi… Bùi cô gia…"
Phúc Toàn ho đến đỏ cả mặt, nhìn đầu gối bọn họ đập mạnh xuống đá sỏi bên bờ sông mà thấy đau thay.
Ngọc Kiều vừa đi đến trước mặt Bùi Cương thì bị mấy người bất ngờ quỳ xuống dọa cho giật mình, ngạc nhiên hỏi: "Mấy người các ngươi làm sao vậy?"
Mấy tên tiểu tư càng run như cầy sấy.
"Tiểu nhân không nên bàn tán sau lưng chủ tử… Xin Bùi… Bùi cô gia và tiểu thư tha cho tiểu nhân lần này!"