Thấy xung quanh không có ai, Ngọc Kiều mới dám túm lấy áo Bùi Cương, kéo hắn vào trong phòng. Nàng muốn tranh thủ trong khoảng thời gian một tuần trà này để giảng giải cho hắn hiểu một đạo lý.
Làm người ấy mà, phải biết xấu hổ.
Nhưng ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, Ngọc Kiều còn chưa kịp mở miệng, cơ thể đã bị Bùi Cương xoay một vòng, bất ngờ bị ép vào cánh cửa.
Mười ngón tay chai sạn đan vào mười ngón tay mềm mại, nắm chặt, ép lên cửa.
Ngọc Kiều kinh ngạc trong giây lát, hoảng loạn ngăn cản: "Ngươi… Ngươi đợi đã…"
"Không đợi." Hắn từ chối thẳng thừng.
Lời vừa dứt, đôi môi hơi lạnh đã hạ xuống, chặn hết những lời Ngọc Kiều định nói.
Tính tình Bùi Cương lạnh lùng, trầm ổn ít nói nhưng nụ hôn của hắn lại nồng nàn, nóng bỏng và vô cùng mãnh liệt.
Môi lưỡi quấn quýt triền miên.
Ngọc Kiều dần đắm chìm trong đó, khẽ ngước đôi mắt mơ màng nhìn Bùi Cương.
Lúc tập viết Bùi Cương rất nghiêm túc, nhưng lúc này hắn còn nghiêm túc hơn cả lúc tập viết. Mắt hắn khép hờ, bóng lông mi đổ xuống đôi mắt đang khép hờ ấy, càng khiến ánh mắt thêm sâu thẳm.
Bùi Cương cũng đang đắm chìm trong đó, hắn… Cũng đang tận hưởng.
Trước đây Ngọc Kiều hoảng hốt đến mức đầu óc trống rỗng, bây giờ nàng mới coi như lần đầu tiên nhìn thấy biểu cảm này của Bùi Cương.
Trên mặt vương chút sắc đỏ của dục vọng, vô cùng… Quyến rũ, vừa giống lại vừa hoàn toàn khác với Bùi Cương trầm ổn nội tâm ngày thường.
Mâu thuẫn vô cùng.
Hồi lâu sau Bùi Cương mới chịu buông Ngọc Kiều ra.
Ngọc Kiều thở hổn hển chưa định thần. Hơi thở của Bùi Cương cũng rối loạn, hắn cụp mắt nhìn Ngọc Kiều với ánh mắt sâu thẳm, khóe miệng vương ý cười nhàn nhạt.
Hắn khàn giọng nói: "Chua chua ngọt ngọt."
Giọng điệu còn mang theo vài phần dư vị.
Ngọc Kiều vẫn đang ngẩn ngơ, ánh mắt ngây ngốc nhìn hắn. Có lẽ chưa từng nhập tâm đến thế, đối với Ngọc Kiều vẫn là quá kích thích, một lúc sau nàng mới ngơ ngác đáp: "Vừa nãy ta ngậm ô mai."
"Ta thích vị ngọt này, Kiều Kiều nàng có thích không?" Giọng nói trầm thấp vang lên.
Nghe như đang hỏi vị chua ngọt của ô mai nhưng lọt vào tai người khác lại như đang hỏi vị ngọt ngào của nụ hôn.
Lại một lúc sau Ngọc Kiều mới hoàn hồn, đỏ mặt nói: "Da mặt ta mỏng, ngươi đừng hỏi ta mấy câu như thế, còn nữa… Đừng gọi ta là Kiều Kiều…"
Ai ngờ Bùi Cương càng ngày càng biết cách từ chối, hắn nói: "Lúc không có người, ta muốn gọi như vậy. Nếu không thì nô tài gọi là tiểu thư nhé?"
Cổ Ngọc Kiều đỏ bừng trong nháy mắt. Nàng lườm hắn một cái, có lẽ cơ thể vẫn còn chút mềm nhũn nên ánh mắt cũng toát lên vẻ quyến rũ.
"Ngươi không phải nô lệ nữa, ta cũng không phải tiểu thư của ngươi nữa, ngươi gọi ta như vậy khiến ta cảm thấy ta như đang nuôi một… Nam sủng vậy."
"Vậy nô tài chính là nam… Của tiểu thư."
Chữ "sủng" còn chưa kịp thốt ra, Ngọc Kiều vội rút tay bịt miệng hắn lại.
Thầm niệm lễ nghĩa liêm sỉ, lễ nghĩa liêm sỉ…
Nàng kéo hắn vào phòng không phải để cho hắn hôn!
Bị bịt miệng, trong mắt Bùi Cương cũng dần hiện lên ý cười nhàn nhạt.
Ngọc Kiều từ từ buông tay, hơi thở vẫn chưa ổn định nói: "Ngươi đừng nói nữa, hơn nữa lần sau ngươi muốn hôn ta thì phải hỏi ý kiến ta!"
"Vừa nãy ở ngoài cửa ta đã hỏi rồi." Bùi Cương đáp.
Trong đầu Ngọc Kiều lập tức hiện lên cuộc đối thoại vừa nãy ngoài cửa, hắn nói: Muốn hôn nàng.
Nàng lắc đầu, lại nói: "Nhưng ngươi phải được sự đồng ý của ta, chưa được ta đồng ý mà đã hôn là ngang ngược."
Bùi Cương khẽ cau mày, nghiêm túc hỏi ngược lại: "Nhưng nàng đã cho ta vào rồi, chẳng phải là đồng ý rồi sao?"
"Ta đồng ý lúc nà…" Lời còn chưa nói xong nhưng nàng đã im bặt.
Đúng rồi, vừa nãy nàng hỏi hắn vào phòng làm gì, hắn trả lời là: Muốn hôn nàng.
Ngọc Kiều nhất thời cứng họng. Nàng phát hiện ra mình lại không nói lại một kẻ ít nói?
Trong lúc Ngọc Kiều đang ngẩn ngơ, Bùi Cương thì thầm: "Sắp hết một tuần trà rồi, phải đi thôi. Trước khi đi hôn thêm cái nữa được không?"
Ngọc Kiều sững sờ.