Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 51.1: Kế hoạch (1).

Trước Sau

break

Chuyện tiệm gạo ở Dung Thành là việc quan trọng hàng đầu, mà Lưu chưởng quầy lại là người Ngọc Thịnh tương đối tin tưởng. Người này có thể tham lam một chút nhưng tuyệt đối sẽ không lấy hàng kém chất lượng thay thế hàng tốt.

Lưu chưởng quầy đi theo Ngọc Thịnh từ lúc tay trắng dựng nghiệp đến giờ, cùng nhau nếm trải bao nhiêu gian khổ, nói là công thần khai quốc cũng không quá đáng. Đây cũng là một trong những lý do Ngọc Kiều không tỏ thái độ khi ông ta bất kính với Bùi Cương lúc nãy.

Lúc này sắc mặt Ngọc Kiều lại không tốt lắm. Ở trên lầu nhưng nàng ít nhiều cũng nghe được đôi chút những lời nói dưới lầu.

Khi Lưu chưởng quầy có ý hạ thấp Bùi Cương, Ngọc Kiều cau chặt đôi mày. Trong lòng nàng thầm phản bác Lưu chưởng quầy, Bùi Cương có năng lực hơn ông ta nghĩ nhiều.

Đang lúc cau mày khó chịu, nàng thấy Bùi Cương viết mấy chữ rồi đưa cho chưởng quầy xem, còn nói nếu chưởng quầy không hiểu thì mang về nghiên cứu cho kỹ.

Lông mày Ngọc Kiều giãn ra ngay lập tức. Nàng nhếch môi cười nói với Tang Tang và Thanh Cúc bên cạnh: "Các ngươi xem, ta vừa nói gì nào? Không ai bắt nạt được Bùi Cương đâu, ta chẳng cần phải lo lắng cho hắn."

Giọng điệu mang theo vài phần đắc ý, cứ như thể nàng thực sự chưa từng lo lắng vậy.

Hai tỳ nữ nhìn nhau cười, nhân lúc Ngọc Kiều đang mải mê ngắm nhìn Bùi cô gia, Thanh Cúc thì thầm với Tang Tang: "Ta thích nhất là nhìn Bùi cô gia cưng chiều tiểu thư vô điều kiện, còn tiểu thư thì khẩu xà tâm phật với Bùi cô gia, nhưng trong mắt lúc nào cũng không giấu được niềm vui sướng."

Tang Tang lén vỗ nhẹ vào người nàng ta, bắt chước giọng điệu của Lưu chưởng quầy vừa nãy: "Ngươi thế này, tiểu thư có biết không?"

Cả hai cùng mím môi cười trộm.

Lại nói dưới lầu, Bùi Cương đặt sổ sách xuống, trong lòng bình tĩnh, không hề dao động cảm xúc vì sự bất kính của Lưu chưởng quầy, chỉ thản nhiên hỏi: "Có thể đi xem kho lương chưa?"

Sắc mặt Lưu chưởng quầy rất khó coi nhưng vẫn gật đầu: "Bùi cô gia muốn xem, đương nhiên là được."

Sau đó Bùi Cương dời mắt, vẫy tay gọi tiểu nhị đứng cách đó không xa: "Ngươi lại đây."

Tiểu nhị đặt việc đang làm xuống, rảo bước đi tới, cung kính hỏi: "Bùi cô gia có gì sai bảo?"

Thấy chưởng quầy nhà mình vừa chịu thiệt trước mặt vị cô gia mới tới này, tiểu nhị đâu dám bất kính với Bùi Cương nửa phần.

Bùi Cương lấy túi tiền ra, móc một thỏi bạc đưa cho tiểu nhị: "Ngươi đi quanh đây mua ít đồ ăn vặt tinh xảo về, loại mà các cô nương thích ăn ấy."

Tiểu nhị sững sờ, nhưng lập tức nhận ra vị cô gia tương lai này mua đồ ăn vặt cho đại tiểu thư, bèn vội vàng nhận lấy bạc, báo với chưởng quầy một tiếng rồi rời khỏi tiệm gạo.

"Đợi ta một lát." Bùi Cương nói với Lưu chưởng quầy rồi đi lên tầng hai.

Hành động của Bùi Cương trong mắt Lưu chưởng quầy chính là cố ý lấy lòng đại tiểu thư để nàng nghe lời hắn răm rắp.

Thầm nghĩ kẻ ăn bám quả nhiên vẫn là kẻ ăn bám, chỉ biết ra oai với người dưới, làm bộ làm tịch thôi. Nhìn thì có vẻ uy nghiêm nhưng chắc chắn chỉ là thùng rỗng kêu to.

Thấy Bùi Cương lên tầng hai tìm mình, Ngọc Kiều vội rót một chén trà. Đợi hắn lên đến nơi, nàng bưng trà đến đưa cho hắn, cười rạng rỡ với hắn.

"Ngươi xem sổ sách lâu như vậy chắc khát nước rồi, mau uống trà đi."

Thấy nàng cười rạng rỡ lại ân cần như vậy, Bùi Cương hiểu ngay là do bộ y phục hôm nay khiến nàng vô cùng hài lòng. Ngẫm nghĩ một chút, hắn thầm nhủ lần sau muốn thân mật với nàng, có thể dùng cách này để dụ dỗ nàng.

Ngọc Kiều hoàn toàn không nhận ra Bùi Cương, người trước đây chưa từng biết mình đẹp hay xấu, giờ lại có ý định dùng ưu điểm là nhan sắc của mình để dụ dỗ nàng.

Bùi Cương uống cạn chén trà nàng đưa, sau đó nói: "Ta cùng Lưu chưởng quầy đi xem kho lương, sợ nàng đói nên đã bảo tiểu nhị đi mua đồ ăn vặt rồi, nàng đợi ta một lát nhé."

Ngọc Kiều vội gật đầu: "Ngươi đi đi, ta tự lo được mà."

Bùi Cương khẽ gật đầu, đang định quay người đi thì Ngọc Kiều dường như nhớ ra điều gì, vội kéo tay áo hắn lại: "Khoan đã."

Bùi Cương quay đầu nhìn nàng.

Ngọc Kiều nhỏ giọng dặn dò: "Đừng để người ta bắt nạt đấy."

Trong mắt Bùi Cương hiện lên ý cười: "Được."

Đáp một tiếng rồi hắn mới quay người rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương