Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 53.1: Sở thích của Bùi Cương khác người thường.

Trước Sau

break

Nói là không quan tâm đến Bùi Cương nữa nhưng Ngọc Kiều vẫn sai người đến tiệm vải mua y phục may sẵn dày dặn.

Mấy hôm trước đã sai người may áo bông nhưng miền Nam không lạnh bằng miền Bắc, miền Bắc chắc sắp có tuyết rơi rồi, lạnh thấu xương. Ngọc Kiều từng ở miền Bắc một mùa đông, lạnh đến mức nàng suýt chút nữa nghi ngờ mình không sống nổi đến mùa xuân, cũng không bao giờ muốn trải nghiệm cái lạnh đó thêm lần nào nữa.

Dáng người Bùi Cương cao lớn hơn người thường rất nhiều nên hạ nhân phải chạy khắp các tiệm vải ở Dung Thành mới mua được y phục và áo choàng phù hợp với hắn.

Nhà bếp cũng thay phiên nhau thức đêm làm lương khô. Đến canh năm, Bùi Cương chuẩn bị lên đường.

Bùi Cương biết rõ, cho dù Ngọc Kiều không đến tiễn, hắn cũng phải báo với nàng một tiếng trước khi đi, nếu không với tính khí của tiểu thư nhà hắn, chắc chắn nàng sẽ giận rất lâu.

Trời tối đen như mực, tuy không mưa nhưng gió lạnh rít gào trong đêm khuya canh năm vẫn lạnh buốt.

Ngọc Kiều không dặn tỳ nữ trực đêm nhưng Tang Tang và Thanh Cúc rất hiểu tâm tư chủ tử, miệng thì nói không đi tiễn cô gia nhưng trong lòng lại không nỡ rời xa cô gia hơn bất cứ ai.

Vì thế hai tỳ nữ thay phiên nhau trực đêm, định đợi Bùi cô gia chuẩn bị xuất phát sẽ gọi chủ tử dậy.

Bùi Cương vào viện của Ngọc Kiều, Thanh Cúc tình cờ từ phòng bên cạnh đi ra, thấy Bùi Cương thì lập tức nhún người hành lễ, nói: "Đêm qua tiểu thư thức rất khuya, mới ngủ được một canh giờ thôi ạ."

Bùi Cương gật đầu, đi đến trước cửa phòng Ngọc Kiều, giơ tay gõ cửa.

Gõ một lúc lâu Ngọc Kiều vẫn không phản ứng, Thanh Cúc bên cạnh nói: "Chắc tiểu thư ngủ say quá, để nô tỳ vào gọi."

Nói rồi nàng ta đẩy cửa bước vào, sau đó đóng cửa lại.

Bùi Cương trầm ngâm trong giây lát rồi cũng đẩy cửa bước theo vào.

Thanh Cúc chưa kịp gọi người, thấy Bùi cô gia cũng vào theo thì sững sờ.

Bùi Cương nhìn về phía chiếc giường lớn trong gian trong, qua lớp màn, hắn thấy chăn trên giường dường như động đậy. Không chỉ vậy, ngay cả tiếng hít thở truyền đến từ trên giường cũng nặng nề hơn nhiều.

Bùi Cương suy nghĩ một chút rồi nói nhỏ với Thanh Cúc: "Ngươi ra ngoài trước đi, một tuần trà nữa ta sẽ đi."

Thanh Cúc thầm nghĩ Bùi cô gia đã tự giác nói một tuần trà nữa sẽ đi, vậy chắc không cần báo cho Ngô quản sự đâu nhỉ?

Thế nên nàng ta lẳng lặng lui ra ngoài.

Ngọc Kiều có thói quen thắp đèn nhỏ trong phòng. Ánh nến lờ mờ, tạo cảm giác ấm áp.

Ngọc Kiều quay lưng ra ngoài, quấn chặt chăn, mắt mở thao láo. Nàng mới ngủ được một chút, nghe tiếng nói chuyện bên ngoài thì tỉnh, trong lòng còn giận nên cố tình tỏ ra mình không thèm để ý.

Tình thế hiện tại không cho phép ai làm loạn, kể cả nàng. Nhưng Ngọc Kiều không hề làm loạn đòi hắn không được đi, nàng chỉ giận Bùi Cương giấu giếm nàng.

Rõ ràng nàng có thể có nhiều thời gian hơn để chuẩn bị hành lý cho hắn, vậy mà hắn lại đợi đến lúc sắp đi mới nói cho nàng biết!

Ngọc Kiều cảm nhận được Bùi Cương đi đến bên giường, vén màn lên, ngồi xuống mép giường.

Đợi hồi lâu cũng không thấy hắn lên tiếng dỗ dành, nàng nhất thời buồn bực.

Đừng có ngồi im thế chứ, nói vài câu đi biết đâu ta hết giận... 

Ngọc Kiều vừa nghĩ xong, tay Bùi Cương cách lớp chăn bông dày đặt lên cánh tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái.

Đừng tưởng Ngọc Kiều nàng không biết hành động này có ý nghĩa gì!

Nàng từng thấy Bùi Cương trấn an những con ngựa hung dữ. Cũng y hệt thế này, chẳng nói chẳng rằng, cứ nhẹ nhàng vuốt ve, rồi những con ngựa đó thực sự từ từ dịu lại.

Bùi Cương coi nàng là ngựa chứng* để dỗ dành đấy à?

(*) Ngựa nóng nảy, gắt gỏng, dễ nổi quạu.

Đang định quyết tâm không thèm để ý đến hắn thì hắn bỗng dùng chất giọng trầm ấm dễ nghe nói: "Lần này trở về, chúng ta sẽ lập tức về Hoài Châu thành thân. Thành thân xong nàng nói gì ta cũng nghe."

Nghe đến đây, Ngọc Kiều lập tức phấn chấn. Nàng xoay người lại, ngước mắt nhìn hắn.

Nhìn thấy đôi mắt dịu dàng như nước của Bùi Cương, tim Ngọc Kiều run lên, những lời định trách móc lập tức nuốt ngược vào trong... 

Lúc Bùi Cương còn là mã nô sao nàng không phát hiện ra tướng mạo hắn lại quyến rũ đến thế nhỉ? Đặc biệt là đôi mắt này, bình thường lạnh như băng khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hiện tại ánh mắt ấy lại dịu dàng như nước khiến nàng có giận đến đâu cũng bị dập tắt hết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương