Ngọc Kiều chưa từng nghĩ có ngày mình lại mắc bệnh tương tư, lại còn tương tư đến mức trà không nhớ cơm không màng, khiến cả người gầy đi một vòng.
Trước đây khi Bùi Cương ở bên cạnh, Ngọc Kiều cũng không biết mình thích hắn đến mức nào. Nàng từng nghi ngờ mình chỉ thích khuôn mặt đẹp trai của hắn, nhưng khi hắn rời đi một tháng rưỡi, nàng mới biết mình yêu hắn đến nhường nào.
Mắt thấy sắp tròn một tháng rưỡi rồi mà Bùi Cương vẫn bặt vô âm tín, Ngọc Kiều càng không biết bao giờ hắn mới về, nhớ nhung da diết.
Thế nên ngày nhớ đêm mong, Ngọc Kiều mơ thấy Bùi Cương rất nhiều lần, ngay cả những giấc mộng xuân sắc lả lơi trước kia cũng mơ lại một lượt. Mỗi lần tỉnh dậy, Ngọc Kiều đều xấu hổ một hồi, sau đó lại vì Bùi Cương không có ở đây mà nhớ hắn quay quắt.
Đêm nay Ngọc Kiều ngủ không yên giấc.
Nàng lại mơ một giấc mơ. Giấc mơ này khác với những lần trước. Trong mơ đột nhiên Bùi Cương mất tích, sau đó dường như hắn tìm lại được người thân, còn được phong làm Hoài Nam Vương.
Nhưng khi hắn trở lại Hoài Châu thì lại không nhớ nàng nữa, ánh mắt nhìn nàng vô cùng xa lạ.
Mơ đến đây, Ngọc Kiều giật mình tỉnh giấc. Tỉnh rồi nàng ngồi trên giường rất lâu, nhìn chằm chằm ánh nến lờ mờ bên ngoài màn.
Ngồi khoảng nửa canh giờ, nàng mới vén chăn xuống giường, khoác áo choàng lông cáo, xách đèn lồng nhỏ đi ra khỏi phòng.
Thời tiết cuối tháng mười hai lạnh hơn lúc Bùi Cương mới rời Dung Thành rất nhiều.
Mấy ngày nay mưa phùn liên miên, đến đêm mới tạnh nhưng cũng vì thế mà cái lạnh càng thêm thấu xương.
Ra khỏi căn phòng ấm áp, Ngọc Kiều lạnh run cầm cập nhưng vẫn cố chịu đựng đi ra khỏi tiểu viện của mình, sang tiểu viện bên cạnh.
Viện của Bùi Cương vốn ít người, hắn mang theo Phúc Toàn đi một mạch một tháng rưỡi nên cứ đến đêm là vắng vẻ đìu hiu như không có người ở.
Ngọc Kiều đẩy cửa phòng Bùi Cương, bước vào rồi đóng cửa lại. Nàng chậm rãi đi đến trước tủ quần áo của Bùi Cương, mở ra lấy một bộ y phục của hắn, sau đó vùi cả khuôn mặt vào trong đó.
Là mùi hương thanh lãnh đặc trưng của Bùi Cương, nhưng rất nhạt, nhạt đến mức gần như không ngửi thấy.
Ngọc Kiều nằm lên giường Bùi Cương. Nàng nghĩ chỉ ngủ một lát thôi, đợi đến canh năm sẽ dậy về phòng.
Phòng Bùi Cương không đốt lò sưởi, lạnh thấu xương. Ngọc Kiều đắp chăn của hắn nhưng vẫn run lẩy bẩy.
Chăn của Bùi Cương mỏng quá.
Dù vậy, cảm giác như Bùi Cương đang ở bên cạnh khiến Ngọc Kiều vẫn thiếp đi trên chiếc giường lạnh lẽo.
Khoảng canh tư, có một nhóm người gõ cửa chính biệt viện Ngọc gia.
Người gác đêm nghe tiếng gõ cửa, gọi vọng ra hỏi là ai.
Bên ngoài đáp lại: "Là Bùi cô gia về rồi, còn không mau mở cửa!"
Người gác cổng nhận ra giọng của Phúc Toàn, tiểu tư bên cạnh Bùi cô gia, vội vàng mở cửa. Cửa vừa mở đã thấy Bùi Cương khoác áo choàng đen trùm kín đầu, trên mặt lộ vẻ vui mừng.
"Bùi cô gia, cuối cùng ngài cũng về rồi!"
Bùi Cương bước qua ngưỡng cửa, lạnh nhạt nói: "Trời chưa sáng, đừng làm ầm ĩ chuyện ta về, tránh kinh động đến người khác."
Lúc này Ngọc Kiều đang ngủ say, nếu biết hắn về chắc chắn sẽ dậy.
Trời lạnh thế này, Ngọc Kiều lại sợ lạnh, Bùi Cương đương nhiên không nỡ để nàng bị lạnh.
Vào phủ, Bùi Cương cho những người khác về nghỉ ngơi rồi mới về viện của mình.
Vừa vào viện đã thấy trong phòng mình hắt ra ánh sáng yếu ớt.
Bùi Cương khẽ cau mày nhưng vẫn băng qua giếng trời, đến trước cửa phòng, mở cửa bước vào.