Ngọc Kiều buông rèm xuống, ngồi lại vào trong xe ngựa, sắc mặt tái đi vài phần.
Tang Tang thấy sắc mặt nàng thay đổi thì vội hỏi: "Tiểu thư sao vậy?"
Ngọc Kiều khẽ lắc đầu. Niềm vui sướng khi được về nhà đã tan biến ngay khoảnh khắc nhìn thấy Ngô Duy.
Tâm trạng nặng nề nhưng nàng cũng thầm nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được để lộ sơ hở trước mặt Ngô Duy.
Hơn nữa vấn đề nan giải nhất hiện tại cũng đã tạm thời được giải quyết. Ngoài việc quyên góp bạc và lương thực, nàng cũng đã đính hôn với Bùi Cương, trừ khi Ngô Duy muốn tạo phản ngay bây giờ, nếu không hắn ta cũng không dám ngang nhiên ra tay với Ngọc gia, càng không dám động đến nàng.
Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều hít sâu một hơi, quyết định không trốn tránh nữa. Đang chuẩn bị xuống xe ngựa thì bên ngoài truyền đến giọng nói của Bùi Cương: "Kiều Kiều, ta vào cùng nàng."
Nghe giọng Bùi Cương, tâm trạng vốn còn chút hoảng loạn của Ngọc Kiều lập tức bình ổn lại.
Sau đó nàng nhìn Tang Tang. Tang Tang gật đầu, vén rèm xe lên.
Ngọc Kiều nhoài người ra, thấy Bùi Cương đang đứng bên xe ngựa đưa tay về phía nàng. Được giọng nói của hắn trấn an, nàng nở nụ cười rạng rỡ với hắn, sau đó đặt tay vào lòng bàn tay Bùi Cương.
Chậm rãi bước xuống xe.
Ánh mắt Ngô Duy phía trước dừng lại trên hai người. Bùi Cương nhận ra nhưng vẫn bình tĩnh đỡ Ngọc Kiều xuống xe, sau đó thì thầm bên tai nàng: "Đừng sợ, có ta ở đây."
Ngọc Kiều cũng khẽ đáp: "Ta không sợ."
Bùi Cương nắm chặt tay Ngọc Kiều, sau đó hai người cùng đi về phía Ngô Duy.
Ngọc Thịnh thấy hắn ta nhìn chằm chằm nữ nhi và nữ tế, thầm kêu không ổn, vội vàng đánh lạc hướng sự chú ý của Ngô Duy: "Bên ngoài lạnh lắm, Tổng binh đại nhân mau vào nhà sưởi ấm, lát nữa ta sẽ bảo tiểu nữ và tiểu tế đến bái kiến đại nhân."
Ngô Duy xua tay: "Chút gió lạnh này có sá gì, lần này vận chuyển lương thực đến U Châu và Kinh Châu, nữ tế ông lập công lớn, đương nhiên ta phải khen thưởng hắn thật hậu hĩnh."
Ngọc Thịnh biết rõ Ngô Duy khẩu phật tâm xà, e rằng lời khen thưởng chỉ là cái cớ để thăm dò, chỉ mong Kiều Nhi có thể bình tĩnh đối mặt.
Kể từ khi mơ thấy Ngô Duy là kẻ đầu sỏ hãm hại Ngọc gia đến nay cũng đã bốn năm tháng, lại còn từng gặp mặt một lần, cũng từng ngồi chung bàn ăn một lần, thời điểm sợ hãi nhất cũng đã qua rồi. Giờ Ngọc gia đã có chỗ dựa, nàng cũng có Bùi Cương, nàng còn sợ gì nữa?
Cùng Bùi Cương đi đến trước mặt Ngô Duy, nàng cùng Bùi Cương hành lễ: "Tham kiến Tổng binh đại nhân, Tri phủ đại nhân."
Đi cùng Ngô Duy còn có Tri phủ Hoài Châu.
Giọng nói Ngọc Kiều bình thản, không chút khác thường, nhưng cũng vì thế mà giọng nói nhẹ nhàng của nàng càng thêm êm tai.
Ngô Duy nghe giọng nói êm tai này, ánh mắt rơi xuống người nàng.
Trước đây hắn ta lại không nhận ra Ngọc Kiều chính là nữ tử khiến hắn ta kinh ngạc ở Quế Hoa Viên! Nếu hắn ta phát hiện ra nữ tử đó là thiên kim Ngọc gia trước khi Ngọc gia được triều đình coi trọng, hắn ta chắc chắn có trăm phương ngàn kế khiến Ngọc Thịnh hủy hôn ước của nữ nhi, sau đó gả nàng cho hắn ta!
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngô Duy nghẹn một cục tức. Giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn miếng thịt ngon bày ra trước mắt mà không thể ăn!
Ánh mắt Ngô Duy nhìn Ngọc Kiều đầy ẩn ý khiến Ngọc Thịnh thầm kêu không ổn.
Ngô Duy dời mắt khỏi người Ngọc Kiều, nhìn sang Bùi Cương, nở nụ cười: "Bùi Cương, lần này ngươi làm rất tốt, rất tốt."
Hai chữ "rất tốt" nghe như đang nói: "Ngươi dám chơi ta, ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận!"
Ngọc Thịnh, Ngọc Kiều và Bùi Cương đều hiểu rất rõ. Bùi Cương khẽ gật đầu, không kiêu ngạo không siểm nịnh, thái độ vẫn như mọi khi: "Đa tạ Tổng binh đại nhân quá khen, Ngọc gia và tại hạ chỉ góp chút sức mọn mà thôi."
Hay cho câu "chút sức mọn", nghe Bùi Cương nói vậy, Ngô Duy chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn một ngụm máu, nuốt không trôi nhả không ra, tức ngực khó chịu vô cùng! Nếu lúc đầu hắn ta cẩn thận hơn khi thăm dò tên này, không chỉ coi trọng võ công mà còn để ý đến tâm cơ, biết đâu hôm nay đã không phải ấm ức thế này!