Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 61.1: Thành thân (2).

Trước Sau

break

Sau khi bái đường, Ngọc Kiều được dìu vào hỉ phòng trước, còn Bùi Cương ở lại bên ngoài tiếp rượu khách khứa.

Viện hỉ phòng này là do phụ thân Ngọc Kiều mua lại một mảnh đất lớn ngay cạnh Ngọc phủ, sau khi nàng theo Bùi Cương đến Dung Thành mới bắt đầu xây dựng.

Xây xong, ông cho đục tường mở một cánh cửa thông hai viện với nhau. Đợi bọn họ trở về thì mọi việc cũng đã hoàn tất.

Sau khi ma ma bên cạnh mẫu thân ra khỏi phòng, Ngọc Kiều lập tức bỏ quạt tròn xuống, vừa đấm bóp cánh tay mảnh khảnh vừa than vãn: "Thành thân sao mà mệt thế không biết..."

Tang Tang bưng chén trà nóng đến, cười híp mắt nói: "Tiểu thư chưa thấy dung nhan tuấn tú của cô gia khi mặc hỉ phục đỏ thôi, thấy rồi chắc chắn sẽ không mệt nữa đâu."

Người khác đẹp hay không Ngọc Kiều không quan tâm, nhưng nói đến phu quân của mình thì Ngọc Kiều lập tức hứng thú. Nàng nhìn hai tỳ nữ, đôi mắt sáng lấp lánh: "Đẹp đến mức nào?"

Tang Tang và Thanh Cúc đều mím môi cười. Thanh Cúc đáp: "Nô tỳ nói sao cho hết được, lát nữa tiểu thư tự mình nhìn chẳng phải sẽ biết sao?"

Ngọc Kiều lườm hai người: "Hai nha đầu các ngươi chỉ biết trêu chọc ta thôi, biết thế ta không mang các ngươi sang viện này nữa."

Giả vờ giận dỗi, nàng cầm chén trà từ tay Tang Tang uống một ngụm. Tâm trí nàng bay bổng nghĩ đến Bùi Cương, tưởng tượng dáng vẻ hắn mặc hỉ phục.

Ngọc Kiều càng nghĩ càng thấy tướng mạo Bùi Cương là cực phẩm, càng nhìn càng thích.

"Cô gia tuấn tú nhưng hôm nay tiểu thư nhà chúng ta cũng xinh đẹp vô cùng, chắc chắn cô gia nhìn thấy sẽ không bước nổi nữa đâu." Tang Tang vội vàng nịnh nọt.

Ngọc Kiều nũng nịu: "Ta không trang điểm mà hắn cũng không bước nổi nữa là."

Mấy hôm trước nàng đi ngủ không trang điểm cũng không chải đầu, chẳng phải Bùi Cương vẫn nằm lì trên giường nàng không chịu đi sao.

Lúc này bụng Ngọc Kiều lại réo lên. Xoa bụng, nàng dặn dò Tang Tang: "Ngươi mau xuống bếp kiếm chút gì nóng cho ta ăn đi."

Hôm nay mẫu thân nói thế nào cũng không chịu cho nàng ăn nhiều. Bà bảo làm vậy là để tránh lúc hành lễ lại vội vã đi tịnh xí, hoặc giả như ăn nhiều quá mặc hỷ phục sẽ không đẹp. Bởi thế, từ giờ Thìn đến tận hoàng hôn, nàng cũng chỉ ăn được một chút lót dạ, giờ đây trong lòng đang đói đến cồn cào.

Tang Tang vâng lời lui ra khỏi tân phòng.

Nàng ấy đi được một lúc thì trời cũng đã tối hẳn.

Ngọc Kiều nhớ đến thứ mẫu thân nói. Tuy không biết là gì nhưng mẫu thân đã thần bí bảo nàng xem một mình như vậy, nàng sao có thể để người khác nhìn thấy?

Ngẫm nghĩ một chút, nàng bèn đuổi khéo Thanh Cúc trong phòng: "Thanh Cúc, ngươi đi nói với Phúc Toàn một tiếng, bảo hắn ta để ý cô gia một chút, đừng để Bùi Cương uống nhiều quá. Tiện thể chuẩn bị ít nước nóng cho ta rửa mặt chải đầu."

Thanh Cúc gật đầu: "Nô tỳ đi ngay đây." Nói rồi nàng ta rời khỏi phòng.

Đợi Thanh Cúc đi khuất, cửa vừa đóng lại, Ngọc Kiều lập tức đứng dậy rảo bước đến bàn trang điểm, kéo từng ngăn kéo ra tìm thứ mẫu thân nói.

Một lúc sau, nàng tìm thấy chiếc hộp nhỏ mẫu thân nói trong ngăn kéo cuối cùng.

Chiếc hộp nhỏ bằng bàn tay, không biết đựng gì bên trong. Ngọc Kiều thầm nghĩ chẳng lẽ mẫu thân đưa bảo vật gia truyền cho nàng?

Nàng đi đến bàn, mở hộp ra. Nhìn thấy thứ bên trong, Ngọc Kiều khẽ cau mày.

Là một cuốn sách nhỏ bằng da dê.

Ngọc Kiều lấy cuốn sách ra, đặt hộp xuống, từ từ mở sách ra. Khi nhìn thấy hình vẽ trên cuốn sách da dê, mặt nàng "phừng" một cái đỏ bừng.

Vội vàng đặt cuốn sách xuống bàn, Ngọc Kiều lấy hai tay che mắt.

Mẫu thân lại đưa cho nàng thứ đồ xấu hổ này!

Xấu hổ một lúc, Ngọc Kiều lại thấy mình chuyện bé xé ra to. Thứ xấu hổ hơn cũng nhìn thấy rồi, nàng sợ gì mấy bức tranh này?

Nghĩ vậy, nàng từ từ hé một khe hở giữa các ngón tay, lén nhìn cuốn sách da dê đang mở trên bàn.

Càng nhìn, mày nàng nhíu càng chặt.

Vẽ xấu quá đi mất!

Nam nhân trong tranh nhìn qua là biết yếu ớt trói gà không chặt, sao sánh bằng Bùi Cương dáng người cao lớn, ngực rộng eo chắc được!

Dù vậy Ngọc Kiều vẫn xem đến đỏ mặt tía tai. Có lẽ nhìn cuốn sách này, trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng triền miên không dứt với Bùi Cương trong mộng, nhất thời miệng đắng lưỡi khô, ngay cả người cũng nóng lên.

Hai tay không biết buông xuống từ lúc nào, nàng dùng ngón út từ từ lật mở những phần còn lại.

Vừa chê bai vừa xem hết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương