Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 71.1: Nhìn ta được không?

Trước Sau

break

Ngọc Kiều tươi cười nhìn cô nương mang vài phần sắc sảo, cương nghị giữa hai hàng lông mày trước mặt.

Không hiểu sao, ngay từ cái nhìn đầu tiên Ngọc Kiều đã thấy cô nương này rất thuận mắt, nhìn lần thứ hai lại càng thích, đến lần thứ ba thì cảm nhận được sự thân thiết từ người Bách Lý Hàn.

Bách Lý Hàn suy nghĩ một lát mới nhàn nhạt đáp: "Cứ gọi ta là Hàn cô nương được rồi."

Ngọc phu nhân bên cạnh vội khách sáo nói: "Hàn cô nương đừng câu nệ, mau ngồi đi."

Bách Lý Hàn khẽ gật đầu, sau đó ngồi xuống. Ánh mắt bất giác nhìn về phía chiếc bụng nhô cao của Ngọc Kiều, trong mắt hiện lên vẻ tò mò.

Không biết trong bụng là tiểu chất nhi hay tiểu chất nữ đây.

Bách Lý gia vốn dĩ đơn chiếc, nhị ca của Bách Lý Hàn tuy đã thành thân được hai năm, nhưng phu thê thường chẳng mấy lúc được ở bên nhau, đến nay vẫn chưa có con cái. Chính vì thế, trong phủ bấy lâu vẫn vắng bóng trẻ thơ. Tính tình Bách Lý Hàn lạnh lùng băng giá, nhưng lại rất yêu thích những đứa nhỏ mềm mại, đáng yêu.

Thấy nàng cứ nhìn chằm chằm bụng mình, Ngọc Kiều cười hỏi: "Không biết Tử Ngôn ca ca đã từng nhắc với Hàn cô nương chuyện ta thành thân chưa?"

Bách Lý Hàn cũng không biết dụng ý của câu hỏi này, chỉ lắc đầu đáp: "Chưa từng."

Mạc Tử Ngôn chỉ bảo Bách Lý Hàn đến Hoài Châu rồi hẵng điều tra thiên kim Ngọc gia, những chuyện khác nhất quyết không chịu tiết lộ nửa lời, nàng cũng đến Hoài Châu mới biết mình sắp làm cô cô rồi.

Nghe Bách Lý Hàn trả lời là chưa, Ngọc Kiều lập tức bừng tỉnh đại ngộ. Thảo nào lại ghen, hóa ra Tử Ngôn ca ca thực sự không nói rõ với Bách Lý Hàn.

Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều xoa bụng, giải thích: "Ta thành thân hồi đầu năm, chỉ là lúc đó Tử Ngôn ca ca đang ở Kim Đô thi cử, không về dự tiệc cưới của ta được..." Giải thích đến đây, nàng dừng lại một chút, sau đó vô cùng hứng thú hỏi: "Không biết Tử Ngôn ca ca nhắc đến ta với Hàn cô nương từ khi nào? Và đã nói những gì?"

Bách Lý Hàn thành thật đáp: "Tháng trước trước khi đến Vũ Châu, hắn dặn ta lúc đi ngang qua Hoài Châu thì ghé thăm một tiếng, nhưng vì thời gian gấp rút nên ta không dừng lại ở Hoài Châu, hôm qua tình cờ nghe nói Ngọc Kiều tiểu thư đã đến Vũ Châu nên đặc biệt đến hỏi thăm."

Lời này Bách Lý Hàn nói không sai. Hôm qua ở doanh trại nhìn thấy Triệu Hổ vừa rời đi hôm trước lại quay về, nàng bèn chặn Triệu Hổ lại, không hỏi thẳng mà chỉ thăm dò một chút cũng lờ mờ đoán ra tiểu tẩu tử đã đến Vũ Châu.

Về thành Vũ Châu nàng điều tra một chút, quả nhiên là đã đến thật.

Biết ban ngày huynh trưởng phải đi tuần tra, không thể xuất hiện ở Ngọc gia nên nàng mới đến.

Ngọc Kiều cảm thán: "Từ lúc Tử Ngôn ca ca lên Kim Đô dự thi trước Tết đến giờ cũng đã hơn nửa năm không gặp rồi, không biết huynh ấy ở Kim Đô sống thế nào... Đúng rồi, không biết Hàn cô nương quen biết Tử Ngôn ca ca như thế nào?"

Ngọc Kiều chuyển chủ đề rất nhanh.

Câu hỏi này khiến Ngọc phu nhân bên cạnh cũng lộ vẻ tò mò nhìn Bách Lý Hàn, chờ đợi câu trả lời của nàng.

Sắc mặt Bách Lý Hàn vẫn lạnh lùng như cũ, trước tiên bưng chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm.

Vốn chỉ định đến xem tiểu tẩu tử này thế nào, còn Mạc Tử Ngôn chỉ là cái cớ, nhưng tiểu tẩu tử cứ xoay quanh chủ đề về hắn, Bách Lý Hàn không biết nói gì tiếp cho tốt đây.

Đặt chén trà xuống, nàng mới nhàn nhạt nói: "Nửa năm trước ở tửu lâu, hắn gặp chút rắc rối, ta ra tay giúp hắn giải quyết."

Nghe vậy, Ngọc phu nhân và Ngọc Kiều nhìn nhau, trong đầu vô cùng ăn ý hiện lên cảnh tượng một vị công tử hào hoa phong nhã bị người ta làm khó dễ, may nhờ có một cô nương lạnh lùng ra tay cứu giúp giải vây.

Nghĩ đến đây, trên mặt hai người đều nở nụ cười thấu hiểu, chỉ có Bách Lý Hàn vẫn ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu họ cười vì chuyện gì.

Thầm nghĩ nếu ở lại thêm lúc nữa, không chừng họ còn hỏi nàng và Mạc Tử Ngôn đã gặp nhau mấy lần.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương