Trong lòng Thanh Cúc tràn đầy áy náy, nhưng đâu biết chủ tử nhà mình hoàn toàn không phải vì nàng ta mà buồn, mà là đang phiền não vì không để lại ấn tượng tốt cho tiểu cô tử.
Mặc dù phiền não đến vậy nhưng Ngọc Kiều vẫn ngủ hơn nửa ngày.
Đến tối, nàng lại vô cùng tỉnh táo.
Nửa đêm giờ Tý, một bóng đen lẻn vào, tránh được hộ viện, quen đường quen nẻo đi thẳng vào phòng Ngọc Kiều.
Nín thở bước vào phòng, sau đó đóng cửa lại không một tiếng động.
Quay người đi về phía chiếc giường lớn ở gian trong, bước chân chậm rãi và im lặng, nhìn thân hình nhô lên mờ ảo sau lớp màn mỏng, tâm tư có chút phức tạp.
Thầm nghĩ nếu nàng vẫn ngủ say như đêm qua, sau này sẽ đến tìm vào ban ngày. Tuy vào ban ngày khó hơn một chút, nhưng chung quy vẫn có cách...
Bước chân dừng lại bên giường, khi chạm phải đôi mắt sau lớp màn mỏng, những suy nghĩ trong đầu bỗng chốc im bặt.
Trước mắt hắn là Ngọc Kiều trong màn đang mở to đôi mắt sáng ngời, vui vẻ nhìn hắn.
Bùi Cương nhìn mà sững sờ.
Ngọc Kiều ngồi dậy từ trên giường. Có lẽ vì căng thẳng nên nàng nắm chặt tấm chăn lụa mát lạnh trên giường. Cách lớp màn, nàng thì thầm: "Ta biết chàng sẽ lại đến mà..."
Trước đây Bùi Cương đã hai lần đột nhập vào ban đêm, Ngọc Kiều đều không chút do dự bám lấy hắn, nhưng lần này lại không, ngược lại có chút ngượng ngùng.
Chắc là hai lần trước đều tưởng mình đang nằm mơ, còn lần này là tỉnh táo, lại biết Bùi Cương không nhớ ra mình nên có chút xa lạ.
Bùi Cương đứng ngoài màn im lặng một lúc lâu mới hỏi: "Khuya thế này rồi, sao còn chưa ngủ?"
Ngọc Kiều lí nhí đáp: "Vì chàng đến muộn."
Bùi Cương lại im lặng: "Ta chỉ có thể lẻn vào ban đêm."
Ngọc Kiều gật đầu: "Ta biết." Nên ban ngày nàng ngủ đủ rồi, tối mới có tinh thần đợi hắn.
Bùi Cương lại im lặng một lát, mới thành thật nói: "Hơn nửa năm trước, tuy ta đã khôi phục ký ức mười năm trước, nhưng đồng thời ký ức trong mười năm này lại trở nên mơ hồ, ký ức về nàng cũng mơ hồ, càng không nhớ nàng trông như thế nào."
"Chuyện này ta biết... Chàng về Kim Đô là ta biết rồi, ta không dám đi tìm chàng, sợ chàng không nhận ta." Nói đến cuối, Ngọc Kiều có chút chột dạ, vì nàng đã nói dối.
Chủ yếu nàng vẫn lo sự xuất hiện của mình sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ vốn có của hắn.
Nghe nàng nói vậy, Bùi Cương thở dài một tiếng: "Tuy ta mất trí nhớ, nhưng vẫn lờ mờ nhớ nàng, lần đầu tiên gặp nàng ở Hoài Châu, ta đã nhận ra ngay."
Nghe vậy, mắt Ngọc Kiều sáng lên, vén màn nhìn hắn: "Vậy chứng tỏ trong lòng chàng có ta, vậy... Vậy chàng sẽ không để ta viết hưu thư cho chàng chứ?"
"Đương nhiên không..." Lời nói hơi khựng lại, mày nhíu chặt: "Nàng viết hưu thư cho ta?"
Có một khoảnh khắc, Bùi Cương tưởng mình nghe nhầm.
Ngọc Kiều tưởng hắn để ý chuyện nhà gái viết hưu thư làm nhục tôn nghiêm, vội giải thích: "Trước đây chàng ở rể, đương nhiên là ta viết hưu thư rồi."
Giọng Bùi Cương trầm xuống: "Nàng từng có ý nghĩ này?"
Ngọc Kiều nghe ra sự thay đổi trong giọng nói của hắn, lập tức nhớ ra trong mộng dù hắn mất trí nhớ nhưng vẫn rất cố chấp với nàng, nên hắn chắc chắn rất không thích nàng nói ra hai chữ "hưu phu".
Biết hắn không vui, Ngọc Kiều chột dạ cúi đầu, lầm bầm đùn đẩy trách nhiệm: "Mẫu thân ta bảo, mang thai là hay suy nghĩ lung tung, chuyện này cũng đâu trách ta được..."
Nói xong một lúc lâu cũng không thấy Bùi Cương đáp lại, Ngọc Kiều không nhịn được ngước mắt lén nhìn hắn.
Chỉ thấy hắn đang nhìn chằm chằm mình, nàng vừa lén nhìn đã bị bắt quả tang.
Ngọc Kiều lo hắn giận bỏ đi, vội đặt tay lên bụng, giả vờ đáng thương, than thở: "Quả nhiên chàng không biết ta mang thai vất vả thế nào, giờ chàng không nhớ ta nữa, đương nhiên cũng sẽ không xót ta nữa..."
Vốn là giả vờ, nhưng nói một hồi hốc mắt lại đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Nàng mím môi dùng mu bàn tay lau khóe mắt, sau đó lại tủi thân nói tiếp: "Ngoài hay suy nghĩ lung tung, mẫu thân ta còn nói sẽ đa sầu đa cảm, chàng đừng để tâm quá."
Bùi Cương im lặng lắng nghe, hắn nghĩ đây đâu phải là một tiểu nương tử, rõ ràng vẫn là một tiểu cô nương.
Im lặng một lát, thấy nàng chống một bên màn đã lâu, hắn bèn đưa tay đón lấy màn từ tay nàng, sau đó vén lên móc vào móc vàng.
Móc màn xong, hắn ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với nàng.
Không biết tại sao, Ngọc Kiều có chút không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt lảng đi chỗ khác.
Giọng nói trầm thấp của Bùi Cương mang theo chút bất lực: "Nhìn ta được không?"