Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 75.1: Ta là kẻ háo sắc vậy sao?

Trước Sau

break

Bùi Cương vào phòng, Ngọc Kiều vội lấy khăn lau tóc của mình trong tủ ra đưa cho hắn: "Chàng lau tóc trước đi, ta đi lấy bộ y phục trước kia của chàng cho chàng thay."

Đợi Bùi Cương nhận lấy khăn, nàng lập tức lục tìm y phục cũ của hắn trong tủ.

Lúc đến Vũ Châu, Ngọc Kiều mang theo vài bộ y phục mà Bùi Cương từng mặc, chủ yếu là để ôm ngủ, không ngờ lúc này lại có dịp dùng đến.

Khi Ngọc Kiều lấy y phục ra, đóng tủ lại rồi quay người thì thấy Bùi Cương không lau tóc mà đang đưa chiếc khăn của nàng lên mũi ngửi nhẹ.

Mặt Ngọc Kiều lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng nói: "Khăn của ta không có mùi thơm đâu, chàng đừng ngửi nữa."

Bùi Cương ngước mắt nhìn nàng, trầm giọng nói: "Có, hơn nữa còn rất quen thuộc."

Ngọc Kiều thẹn thùng: "Nếu chàng không lau thì trả ta."

Nói rồi nàng bước tới định lấy lại, Bùi Cương lại nắm lấy tay nàng, giữ chặt trong lòng bàn tay: "Ta lau."

Bàn tay mềm mại mịn màng nằm gọn trong lòng bàn tay thô ráp của hắn, vô cùng mềm mại, thế nên hắn bất giác nắn bóp vài cái.

Ngọc Kiều sững sờ.

Bùi Cương liếc nhìn nàng, u ám nói: "Nàng là thê tử của ta." Nói rồi lại nắn thêm một cái, nắn vô cùng tự nhiên.

Ngọc Kiều nghĩ, dù mất trí nhớ nhưng da mặt Bùi Cương vẫn dày như vậy. Việc mất trí nhớ đến nỗi không nhớ ra thê tử của mình là ai, vậy mà vẫn có thể thản nhiên chiếm tiện nghi của nàng, ngoài Bùi Cương ra chắc chẳng còn ai.

Ngọc Kiều đỏ mặt dùng sức rút tay ra, nói: "Mấy chiêu này chàng dùng rồi, trêu chọc ta vô ích thôi, mau lau tóc thay y phục đi, kẻo nhiễm lạnh."

Nói rồi nàng đặt y phục lên bàn rồi cũng ngồi xuống. Thầm nghĩ đợi hắn thay y phục xong, bảo hắn trốn đi rồi sai Tang Tang nấu một bát canh gừng cho hắn uống, tránh để hắn nhiễm lạnh thật.

Lật chén trà ra, rót cho mình một cốc nước, nàng định uống một ngụm để xoa dịu trái tim đang đập thình thịch vì bị Bùi Cương trêu chọc.

Đang uống nước, khóe mắt nàng chợt thấy Bùi Cương giơ hai tay lên tháo quan buộc tóc.

Mùa hè oi bức, y phục vốn mỏng, vừa dính nước đã dán chặt vào da thịt. Bộ y phục đen trên người Bùi Cương dán chặt vào những khối cơ bắp săn chắc mượt mà, vì động tác giơ tay của hắn, cơ bắp trên cánh tay dường như hơi căng lên.

Ngọc Kiều từng sờ thử nên biết lúc căng lên thì cứng như đá, còn lúc thả lỏng thì vẫn cứng nhưng lại có độ đàn hồi.

Không chỉ sờ qua, mà còn nhìn thấy rồi.

Trong đầu bất giác hiện lên cảnh tượng hắn nằm trên người nàng, cơ bắp màu lúa mạch căng cứng, rịn một lớp mồ hôi mỏng, tiếng thở dốc nặng nề dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Dù sắp sinh con đến nơi, nhưng mặt Ngọc Kiều vẫn không kìm được mà nóng bừng, càng thấy miệng đắng lưỡi khô, uống cạn một cốc nước vẫn không thấy đã khát, bèn rót thêm cốc nữa.

"Nước tràn ra ngoài rồi."

Giọng nói trầm thấp của Bùi Cương lọt vào tai, Ngọc Kiều ngơ ngác: "Hả?"

Theo ánh mắt hắn nhìn xuống bàn, chỉ thấy nước trà nàng rót đã tràn ra khỏi chén, làm ướt cả khăn trải bàn, Ngọc Kiều lập tức luống cuống nhấc ấm trà lên, lấy khăn lau.

Lau bàn xong, Ngọc Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngẩng đầu lên lại thấy Bùi Cương đã cởi chiếc áo ngoài ướt sũng, để lộ cơ bắp tuy còn sẹo nhưng vẫn còn đọng những giọt nước như đang phát sáng, nhìn thấy cảnh này, Ngọc Kiều hít sâu một hơi.

Bọn họ thành thân chưa được bao lâu nhưng đã phải xa cách nhau, chuyện phòng the đương nhiên cũng chẳng được mấy lần. Lần nào Ngọc Kiều cũng da mặt mỏng không dám nhìn kỹ, nên dù bây giờ thấy hắn cởi trần nửa người, nàng vẫn thấy hơi ngại ngùng.

Vội quay mặt đi, hoảng hốt chỉ vào tấm bình phong trong phòng: "Chàng... Chàng thay y phục không thể ra sau bình phong thay sao?"

Bùi Cương im lặng một lát, bước vài bước đến dừng lại trước mặt nàng.

Hai tay chống lên bàn, cúi người ép sát Ngọc Kiều.

Nàng vội đưa tay chống lên ngực hắn, chạm vào lồng ngực không có lớp y phục ngăn cách, Ngọc Kiều thấy nóng bỏng tay.

"Chàng làm gì vậy..." Ngước mắt nhìn Bùi Cương, lại thấy ánh mắt hắn vô cùng sâu thẳm.

Bùi Cương trầm giọng nói: "Chúng ta không phải phu thê sao? Cho dù chúng ta có thẳng thắn gặp nhau đi chăng nữa thì cũng chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa gì?"

"Nhưng... Nhưng chàng mất trí nhớ rồi mà, đối với chàng, ta chung quy vẫn có chút xa lạ chứ!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương