Nghe Phúc Toàn bẩm báo Bùi Cương vẫn còn canh giữ bên ngoài viện, vì muốn tránh mặt hắn nên Ngọc Kiều đành đi lối cửa hông nhỏ để ra ngoài.
Trong lòng nàng vẫn còn thấp thỏm, bèn dặn dò Phúc Toàn đi chuyển lời cho Bùi Cương, bảo hắn từ nay không cần túc trực ở nội viện nữa, sau này cứ đến ngoại viện mà trực.
Ngọc Kiều chẳng muốn lát nữa quay về lại phải bỏ cửa chính quang minh chính đại mà lén lút đi cửa hông thêm lần nào nữa!
Chỉ một ánh mắt, một câu tán thưởng của Bùi Cương cũng đủ khiến Ngọc Kiều nơm nớp lo sợ. Cho nên nàng đành nhận mình nhát gan, nàng quả thực rất sợ hắn.
Đến bên ngoài viện của phụ thân, nàng khẽ thở phào một hơi, xua tan những ảnh hưởng mà Bùi Cương gây ra, lúc này mới bước vào trong.
Vừa vào sân, nàng đã thấy gã tiểu tư thân cận của Thẩm Hoành Kính đứng ngoài thư phòng. Ngọc Kiều khẽ nhíu mày, thầm nghĩ hắn ta uổng công là kẻ đọc sách thánh hiền, vậy mà lại làm ra cái hành vi tiểu nhân "bắn tên trộm" đê hèn như thế này.
Ngọc Kiều ung dung gõ cửa thư phòng, cất tiếng: "Phụ thân, nữ nhi đến rồi."
Ngay sau đó, giọng nói của phụ thân nàng, Ngọc Thịnh từ trong phòng vọng ra: "Vào đi."
Ngọc Kiều bảo Tang Tang đứng đợi bên ngoài, còn mình thì đẩy cửa bước vào.
Quả nhiên, Thẩm Hoành Kính cũng đang ở trong thư phòng.
Ngọc Kiều chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn ta lấy một cái, đi thẳng đến trước bàn làm việc của phụ thân, cười hỏi: "Phụ thân cho gọi nữ nhi tới, có việc gì không ạ?"
Ngọc Thịnh liếc nhìn Thẩm Hoành Kính đang đứng trong thư phòng với vẻ mặt đầy thản nhiên, rồi sa sầm nét mặt nói với nữ nhi: "Con nói xem, tên hộ vệ mới sắp xếp trong viện của con là thế nào?"
Sắc mặt Ngọc Thịnh không tốt chút nào. Nghe từ miệng người ngoài nói nữ nhi bảo bối đã có hôn ước lại đi dây dưa không rõ với hạ nhân trong nhà, thử hỏi có người làm phụ thân nào mà vui vẻ cho được?
Ngọc Kiều nghe vậy lập tức giả bộ như đã hiểu ra vấn đề, quay sang nhìn Thẩm Hoành Kính, trên mặt lộ rõ vẻ không thể tin nổi: "Biểu ca, ngươi lại dám đổi trắng thay đen để vu oan cho ta sao?"
Thẩm Hoành Kính lộ vẻ cực kỳ không vui, chắp tay thi lễ với Ngọc Thịnh, vẻ mặt nghiêm cẩn: "Những lời vừa rồi ngoại sinh nói với cô phụ, từng câu đều là thật, không một câu vọng ngôn."
Ngọc Kiều "hừ" một tiếng: "Biểu ca thật sự là ác nhân tiên cáo trạng*, sợ ta làm ô uế thanh danh của ngươi, nên chưa có bằng chứng gì đã chạy đến chỗ phụ thân ta để châm ngòi ly gián. Ta xin hỏi biểu ca, ngươi nhìn thấy ta dây dưa không rõ với tên hộ vệ đó khi nào, hay là có ai nhìn thấy hả?"
(*) Kẻ xấu thường đi báo cáo trước lấy lợi thế.
Thẩm Hoành Kính nhìn Ngọc Kiều, vạch trần: "Kẻ đó trước kia chỉ là một tên mã nô, vì sơ suất mà khiến hai con ngựa biểu muội yêu thích nhất bị độc chết. Thế nhưng biểu muội không những không trừng phạt hắn, ngược lại còn đề bạt làm hộ vệ thân cận, chuyện này là có ý gì? Hơn nữa tên mã nô kia tướng mạo tuấn tú, nếu biểu muội không có chút tư tình nào với hắn thì hà tất phải làm như vậy?"
Thẩm Hoành Kính cũng vì quá lo lắng Ngọc Kiều sẽ ra tay trước, nên mới vội vàng đến tìm Ngọc Thịnh khi trong tay chưa có bất kỳ bằng chứng xác thực nào.
Hắn ta toan tính rằng cô phụ sẽ chủ động đề nghị hủy hôn để bảo toàn danh tiếng cho nữ nhi. Như vậy, người nhà hắn ta sẽ cho rằng trách nhiệm thuộc về Ngọc gia.
Tin tưởng phụ thân không phải người tùy tiện nghe lời gièm pha, Ngọc Kiều cũng ung dung hỏi ngược lại Thẩm Hoành Kính: "Vậy biểu ca hãy giải thích một chút, vì sao năm ngoái khi đến Tắc Châu, ngươi chỉ tặng ta một một cây trâm thường thấy ở các tiệm ngọc, còn tặng cho Ngọc Dao khăn lụa dệt bằng Thiên Tàm Ti cực kỳ quý giá?"
Ngọc Kiều vừa dứt lời, sắc mặt Thẩm Hoành Kính khẽ biến đổi.
Ngọc Kiều tiện đà nói tiếp: "Năm nay cũng vậy, chiếc vòng tay tặng ta nhìn thì có vẻ nước ngọc không tệ, nhưng thực chất cũng cùng một lò với những món đồ bằng ngọc biểu ca tặng ta mấy năm nay. Còn món tặng cho Ngọc Dao tuy nhìn có vẻ giản dị, nhưng lại là Ngưng Thần Hương quý giá xin từ chỗ ngoại tổ mẫu."
Nói đoạn, nàng nở nụ cười, ánh mắt lại như không cười nhìn Thẩm Hoành Kính, hỏi tiếp: "Biểu ca, ngươi nói xem, vì sao lễ vật cho Ngọc Dao biểu muội lại tốn nhiều tâm tư đến thế, còn của ta lại qua loa lấy lệ như vậy?"