Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 14.1: Giáo huấn - Khi nào mới được quay về?

Trước Sau

break

Mấy ngày nay Ngọc Kiều ngủ không yên giấc chút nào, kể từ khi đoán được Bùi Cương đã có ý đồ xấu với mình ngay từ đầu.

Số lần nàng nằm mơ ngày càng nhiều, bị ác mộng dọa tỉnh, ngủ rồi lại tiếp tục mơ, cả đêm chẳng thể nào yên ổn.

Có lẽ từ sau khi có giấc mơ tiên tri đó, Ngọc Kiều rất khó phân biệt những giấc mơ khác là thật hay giả.

Như đêm nay, nàng mơ thấy Ngọc gia thoát khỏi sự hãm hại của Tổng binh Hoài Châu, nhưng lại mơ thấy Bùi Cương mặc một bộ giáp trụ oai phong lẫm liệt, dẫn theo một đám binh tướng bao vây Ngọc phủ, sau đó cưỡng ép bắt nàng về vương phủ.

Chuyện tiếp theo, không cần nói cũng biết.

Ngọc Kiều bị dọa tỉnh, trong lòng thấp thỏm lo âu, càng không dám ngủ tiếp.

Ngủ không ngon, tự nhiên tinh thần cũng kém đi. Vì vậy, khi Ngọc phu nhân nghe trượng phu kể chuyện của Ngọc Kiều và Thẩm Hoành Kính, bà đến an ủi nữ nhi, thấy nàng tiều tụy hốc hác, còn tưởng nàng bị hắn ta làm tổn thương sâu sắc, bèn nắm tay nữ nhi an ủi cả buổi sáng.

Ngọc Kiều không dám nói là do những giấc mơ đáng sợ và xấu hổ kia gây ra, nên đành phải phối hợp với mẫu thân, giả bộ như bị tan nát cõi lòng.

Mẫu thân an ủi nàng rất lâu, mãi không thấy dừng lại. Ngọc Kiều sợ rồi, bèn thề thốt đủ điều rằng sẽ quên Thẩm Hoành Kính, lúc này mới dỗ được bà đi.

Nàng uể oải nằm bò ra bàn, nhón một hạt hạnh nhân đã bóc vỏ trong đĩa nhỏ bỏ vào miệng, nhai mà chẳng thấy mùi vị gì, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Nếu bây giờ đuổi Bùi Cương đi, có lẽ cảnh ngộ của hắn sẽ thay đổi. Nhưng biết đâu ngày nào đó hắn khôi phục trí nhớ, phát hiện thân phận mình không đơn giản, tìm lại được người nhà, rồi trở thành Hoài Nam Vương cũng nên.

Sau này hắn thành Hoài Nam Vương rồi liệu có quay lại cướp nàng không, lúc đó nàng biết làm thế nào đây? Hay là nàng tìm một ngôi chùa ni cô cách xa Hoài Châu để xuất gia nhỉ?

Nhưng vừa nghĩ đến việc làm ni cô không được để tóc, cũng không được mặc quần áo đẹp, càng không được ăn ngon, nàng lập tức ỉu xìu. Nàng yêu mỹ thực, yêu những thứ xinh đẹp, nàng không bỏ được.

Về điểm này, Ngọc Kiều rất có sự tự biết mình.

Cho nên con đường xuống tóc làm ni cô coi như bị chặn đứng, không đi được rồi. Mà hiện tại phải đối phó với Bùi Cương thế nào, Ngọc Kiều hoàn toàn không có cách, nên cũng chỉ đành tạm thời để hắn ở ngoại viện, tránh mặt hắn, đợi ngày nào đó nghĩ ra cách rồi tính tiếp.

Vô thức ăn hết nửa đĩa hạt khô, nhất thời thấy khát nước, nàng bèn uống vài ngụm trà.

Bên này đang uống trà, bên kia Tang Tang đã vội vàng chạy vào: "Tiểu thư, tiểu thư, Kính thiếu gia rơi xuống hồ rồi!"

Trà vừa trôi xuống cổ họng, nghe thấy câu này nàng lập tức bị sặc. Ngọc Kiều suýt chút nữa thì tự làm mình sặc chết.

Vuốt ngực một lúc cho thuận khí, nàng mới hỏi Tang Tang: "Chuyện là thế nào?"

Tang Tang hả hê nói: "Không biết làm sao mà lại rơi xuống hồ, vì không biết bơi nên ở dưới nước vùng vẫy kêu cứu, chẳng còn chút phong độ tự cao tự đại ngày thường, chật vật vô cùng."

Vì hôm trước Ngọc Kiều đã kể cho Tang Tang nghe chuyện Thẩm Hoành Kính tặng quà phân biệt đối xử, nàng ấy nghe xong đã ghét cay ghét đắng hắn ta.

Nàng nghe vậy cũng lập tức vui vẻ: "Sao đang yên đang lành lại rơi xuống hồ, chẳng lẽ thật sự bị báo ứng rồi? Tiếc quá, ta lại không được nhìn thấy."

Thẩm Hoành Kính vẫn đang ở lại Ngọc gia, đợi người nhà họ Thẩm đến giải trừ hôn ước. Dù sao cũng chưa hủy hôn, lại còn là bà con thân thích, đương nhiên không thể đuổi người ta ra ngoài được, trừ khi Ngọc Thịnh không muốn nhận họ hàng Thẩm gia ở Cẩm Châu này nữa.

"Nhưng mà sau khi được cứu lên, hắn ta cứ la lối om sòm là có người cố ý hại hắn ta rơi xuống nước. Nói là lúc hắn ta đứng bên hồ, dường như có thứ gì đó đánh vào đầu gối, đau quá đứng không vững nên mới ngã xuống hồ."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương