Mấy ngày trước, đích trưởng nữ của Tri phủ Hoài Châu gửi thiệp mời Ngọc Kiều tham gia buổi săn bắn mùa thu.
Địa hình Hoài Châu chủ yếu là đồi núi, tự nhiên cũng nhiều rừng rậm. Tháng chín mới chớm thu, hơi nóng tan đi, trời thu trong xanh mát mẻ, động vật cũng đã trải qua ba mùa đông xuân hạ, con nào con nấy được nuôi dưỡng mập mạp tròn trịa, một thân đầy mỡ, rất béo tốt.
Hàng năm cứ vào dịp này, Tri phủ Hoài Châu lại tổ chức săn bắn ở khu rừng gần Vân Tích Sơn.
Đích nữ của Tri phủ khi đi cùng cũng sẽ mời các đích nữ của những gia đình quyền quý ở Hoài Châu. Ngọc Kiều là đích nữ của Ngọc gia, gia tộc giàu nhất Hoài Châu, cũng từng gặp mặt đích nữ Tri phủ vài lần, nên được mời cũng chẳng có gì lạ.
Vì chuyện của Bùi Cương mà Ngọc Kiều đã quẳng chuyện này ra sau đầu, mãi đến trước ngày khởi hành một hôm Tang Tang mới nhắc tới.
Mối quan hệ với đích nữ Tri phủ Hoài Châu hấp dẫn như vậy, đương nhiên Ngọc Kiều không thể lãng phí vô ích. Thế là ngay ngày hôm trước, nàng lại tất bật chọn cung chọn ngựa, vội vội vàng vàng, mãi đến gần giờ đi ngủ mới chuẩn bị xong đồ đạc.
Mấy ngày liền không được nghỉ ngơi tử tế, hôm nay lại bận rộn cả ngày, Ngọc Kiều mệt rã rời, vừa leo lên giường sắp ngủ thì Tang Tang bước vào hỏi: "Tiểu thư, quản sự hỏi ngày mai đi Vân Tích Sơn thì mang theo bao nhiêu người?"
Ngọc Kiều buồn ngủ díu cả mắt, lầm bầm: "Quản sự tự liệu mà làm đi, ta buồn ngủ..."
Vừa dứt lời nàng đã lăn ra ngủ ngay lập tức, có thể thấy là đã buồn ngủ đến cực điểm rồi.
Tang Tang bất lực thổi tắt nến trong phòng, rón rén lui ra ngoài, tiếp tục đi thu dọn đồ đạc ngày mai mang đến Vân Tích Sơn.
Hôm sau trời còn chưa sáng, Ngọc Kiều đang ngủ ngon lành thì bị Tang Tang lôi dậy khỏi giường, vừa gà gật vừa để nha hoàn chải chuốt trang điểm cho mình.
Cho đến khi lên xe ngựa nàng vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nên lên xe rồi lại tiếp tục ngủ.
Khoảng hai canh giờ sau mới đến Vân Tích Sơn. Vì phải ở lại đây ba ngày nên lúc này đã có rất nhiều người dựng lều trại ở bìa rừng.
Nàng vừa xuống xe ngựa thì có người từ phía sau gọi một tiếng: "Ngọc Kiều!".
Nàng quay đầu lại nhìn thì thấy một thiếu nữ xinh xắn mặc y phục màu xanh đang vẫy tay với mình.
Đây là khuê trung mật hữu* của Ngọc Kiều, tên là Mạc Thanh Đình.
(*) Bạn thân chí cốt nơi khuê phòng.
Nhìn thấy Mạc Thanh Đình, Ngọc Kiều vui mừng rảo bước đi tới.
Hai tiểu khuê mật nắm lấy tay nhau, không ngờ lại gặp Mạc Thanh Đình ở đây, Ngọc Kiều mừng rỡ hỏi: "Sao ngươi cũng ở đây?"
Mạc Thanh Đình nhìn bạch y nam tử bên cạnh, nói: "Đại ca của ta là môn sinh của Tri phủ đại nhân, lần này huynh ấy cũng được mời đến, ta bèn quấn lấy đòi huynh ấy dẫn ta đi cùng."
Nam tử đứng cạnh Mạc Thanh Đình tướng mạo anh tuấn, một thân bạch y, khí chất thanh nhã, dung mạo cũng vô cùng ôn hòa.
Ngọc Kiều nhìn về phía nam tử bên cạnh Mạc Thanh Đình, cũng cười tươi rói gọi một tiếng: "Tử Ngôn ca ca."
Mạc Tử Ngôn mỉm cười với Ngọc Kiều: "Các muội cứ từ từ trò chuyện, ta đi chuẩn bị trước đây."
Ngọc Kiều gật đầu, nhìn Mạc Tử Ngôn đi khỏi rồi mới hỏi Mạc Thanh Đình: "Nghe nói đại ca nhà ngươi đỗ đầu bảng trong kỳ thi Hương, phụ thân ngươi chắc chắn vui lắm."
Mạc Thanh Đình đáp: "Đương nhiên rồi, phụ thân ta vui đến mức mấy ngày liền không ngủ ngon, giữa tháng này sẽ mở tiệc chiêu đãi khách khứa tại nhà, đến lúc đó nếu phụ thân ngươi đến thì ngươi cũng nhất định phải đến nhé, không thì ta sẽ buồn chết mất."
Ngọc Kiều đáp một tiếng "Được", sau đó hai người lại trò chuyện thêm một lúc, nói đến chuyện dựng lều, nghĩ đến việc buổi tối còn có thể qua lại trò chuyện với nhau, hai người bèn sai hạ nhân dựng lều trại sát cạnh nhau.
Còn hai khắc nữa là bắt đầu buổi săn bắn, nữ tử cũng có thể tham gia nên Ngọc Kiều cũng định góp vui một chút. Sau khi tạm biệt Mạc Thanh Đình, nàng hào hứng đi thay y phục.