Ngày tiệc đính hôn, Ngọc phủ đã treo đèn kết hoa từ sớm, các cửa hiệu thuộc Ngọc gia thương hội vừa mở cửa đã phát kẹo hỷ cho khách ghé thăm.
Phô trương náo nhiệt nhường ấy, kẻ không hay biết, còn ngỡ đâu đại tiểu thư Ngọc gia sắp sửa thành thân.
Bởi tâm trí Ngọc Kiều đều dồn cả vào người sẽ đến dự tiệc tối nay, nên nàng chẳng mấy bận tâm đến buổi lễ đính hôn này.
Tên Tổng binh Ngô Duy kia sẽ đến, nàng tự nhiên vừa sợ hãi vừa lo âu. Chỉ mới gặp hắn trong mộng đã thấy đáng sợ tột cùng, nếu phải đối mặt bằng xương bằng thịt, chẳng phải nàng sẽ sợ đến bay hồn bạt vía hay sao?
May thay biết được Bùi Cương sẽ luôn túc trực bên mình, Ngọc Kiều mới vơi đi đôi phần nỗi căng thẳng trong lòng.
Nhắc đến Ngô Duy, Ngọc Kiều bất giác lại nghĩ tới Bùi Cương.
Bởi mỗi lần Bùi Cương xuất hiện trong mộng, phần lớn đều là làm những chuyện thẹn thùng khó nói, nên nàng chẳng dám nhớ kỹ những chi tiết nhỏ nhặt khác. Nhưng giờ đỏ mặt ngẫm lại, trong mộng tuy nàng sống chẳng vui vẻ gì, song Bùi Cương dường như chưa từng bạc đãi nàng.
Trong mộng, chẳng những căn phòng nàng ở bài trí y hệt khuê phòng hiện tại, mà cái ăn cái mặc cũng đều là thượng phẩm, hơn nữa bên cạnh hắn sạch sẽ vô cùng, ngoài nàng ra, tuyệt nhiên không có nữ tử nào khác.
Nghĩ đến đây, chợt thấy Bùi Cương tốt hơn kẻ hại cả nhà nàng là Ngô Duy gấp ngàn vạn lần. Nếu phải so sánh, thì Bùi Cương tựa trời cao, còn Ngô Duy chỉ là tôm thối cá ươn dưới rãnh nước bẩn mà thôi!
Dẫu thấy Bùi Cương tốt, nhưng Ngọc Kiều cứ nghĩ sau này mình sẽ chẳng thể nào yêu hắn, nên thấy hắn đối đãi với mình tốt như vậy, nàng lại cảm thấy có chút mắc nợ hắn.
Đang mải suy tư, Tang Tang bưng điểm tâm sáng bước vào.
Tang Tang đặt khay lên bàn, đoạn bước tới, cùng tỳ nữ khác giúp nàng sửa soạn.
"Lát nữa người còn phải cùng cô gia tương lai về từ đường trong thôn bái tế tổ tiên, đường sá xa xôi mệt nhọc, tiểu thư hãy dùng chút điểm tâm lót dạ trước đã."
Hai mươi năm trước Ngọc Thịnh vốn chỉ là một tú tài nghèo, quê quán cũng nằm tại một thôn nhỏ thuộc thành Hoài Châu này.
Diễn trò phải diễn cho trót, chuyện đính hôn cũng coi là đại sự, lẽ dĩ nhiên phải về quê tế bái, cáo tri liệt tổ liệt tông.
Ngồi trước bàn trang điểm để tỳ nữ chỉnh trang y phục, Ngọc Kiều hỏi: "Đã đưa sang Thế An Viện chưa?"
Tang Tang nghe vậy bèn cười tủm tỉm: "Tiểu thư còn chưa xuất giá mà đã quan tâm cô gia tương lai đến thế rồi."
Ngọc Kiều cầm cây trâm trên bàn gõ nhẹ vào mu bàn tay nàng ấy: "Khéo mồm khéo miệng. Rốt cuộc đã đưa điểm tâm sang Thế An Viện hay chưa?"
Tang Tang lắc đầu: "Sáng sớm đến cái bóng của Phúc Toàn cũng chẳng thấy đâu, đoán chừng là chưa đưa."
Ngọc Kiều dặn dò: "Thế An Viện chỉ có mỗi Phúc Toàn là hạ nhân, ngày thường ngươi cũng nên để mắt giúp đỡ một chút."
Ngẫm nghĩ một hồi, thấy dung nhan đã tươm tất, nàng bèn giục tỳ nữ nhanh tay. Đợi sửa soạn xong xuôi, nàng tự mình bưng điểm tâm, dặn người dưới không cần đi theo, rồi rảo bước chạy sang Thế An Viện ở ngay vách bên.
Ngọc Kiều tự nhủ do trong lòng hổ thẹn với Bùi Cương nên mới để tâm đến hắn như vậy. Lý do này xem chừng cũng hợp lý, thế nên bước chân nàng lại càng thêm phần nhẹ nhõm.
Thế An Viện cách tiểu viện của Ngọc Kiều chẳng qua chỉ vài bước chân, thoáng chốc nàng đã đến nơi.
Trong viện tĩnh mịch không một tiếng động, khung cảnh vắng vẻ đìu hiu, chẳng chút hơi người.
Viện này chỉ có mỗi Bùi Cương và Phúc Toàn sinh sống, có hơi người mới là chuyện lạ.
Thế An Viện nằm gần tiểu viện của mình, trước đây Ngọc Kiều cũng thường lui tới, nên chẳng cần người dẫn đường cũng thuộc làu lối đi.
Nàng đang định vào phòng ngủ chính tìm Bùi Cương, chợt nghe văng vẳng tiếng nước dội ào ào từ phía hậu viện nhỏ, Ngọc Kiều chẳng nghĩ ngợi nhiều, cứ thế đi thẳng ra sau.
Nhưng vừa bước chân vào hậu viện nhỏ, chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Ngọc Kiều sững sờ, cả người chết trân tại chỗ.